Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 521

Cập nhật lúc: 2026-02-16 19:38:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Em dồn cả chân tường, dứt khoát liều, đưa lấy một xu thì tính ?"

 

"Dựa hời cho Lưu Đình và lũ con của cô , chúng tranh thủ cho Thu Thạch!"

 

"Tranh thủ bao nhiêu bấy nhiêu!"

 

Lúc Phó Hồng Diệp mới gì thêm, nhưng vẫn phàn nàn: "Lưu Đình đúng là một con yêu tinh hại ! Anh cả đúng là mỡ lợn che mờ mắt !"

 

Phó Quốc Thành rút hết tiền trong sổ tiết kiệm, trừ mấy đồng lẻ , tổng cộng sáu trăm sáu mươi đồng.

 

Sau đó ông lục lọi trong nhà, rốt cuộc cũng gom đủ một nghìn đồng.

 

Trên đường ga tàu, Phó Quốc Thành ghé quỹ tiết kiệm, đổi tiền lẻ thành những tờ mệnh giá mười đồng (đại đoàn kết), bỏ phong bì.

 

Đến ga tàu giao phong bì cho Phó Hồng Sương, ông cũng chỉ dặn dò hai em gái đường cẩn thận.

 

Ngoài thêm lời nào khác.

 

Phó Hồng Sương thở dài.

 

Phó Hồng Diệp thực sự lao tới đập cho cả một trận, đó vắt bớt nước trong não .

 

cũng xin nghỉ phép, buổi chiều Phó Quốc Thành đến đơn vị mà về thẳng nhà.

 

Ông đuổi hết , một trong phòng khách, cũng bật đèn.

 

Lúc Lưu Đình về thì lầm bầm phàn nàn, bật đèn lên thấy Phó Quốc Thành đang ghế sofa, giật nảy .

 

Trên mặt bà nặn một nụ : "Lão Phó, hôm nay về sớm thế, đơn vị tăng ca nữa ?"

 

"Anh ăn cơm ?"

 

"Em ngay đây!"

 

Người 'họ hàng' việc nhà ngay khi Lưu Đình về đuổi .

 

Lính cần vụ cũng Phó Quốc Thành trả về đơn vị.

 

Hiện giờ ông giữ một chức vụ nhàn hạ, cần dùng tới.

 

Chỉ giữ một cảnh vệ kiêm tài xế.

 

"Đợi ." Phó Quốc Thành gọi bà . "Đồ đạc của Lương Dã Bình ?"

 

Lưu Đình thì cơ thể cứng đờ, mặt hiện lên một vẻ hoảng loạn.

 

một tay chống nạnh, một tay xoa bụng, hít một thật sâu nén sự hoảng loạn trong lòng, đó từ từ , lộ bộ dạng đáng thương, đỏ hoe mắt với Phó Quốc Thành: "Lão Phó."

 

"Em thừa nhận em ghen tị với chị Dã Bình, em trong nhà đồ của chị !"

 

"Sau khi kết hôn với lâu, khi đến mắng cho một trận, em lén gửi những thứ đó về nhà họ Lương ."

 

"Nếu tin, thể gọi điện cho cụ Lương mà hỏi."

 

"Em..."

 

"Em sợ giữ đồ đạc vật nhớ , cả đời quên chị , em ghen tị đến phát điên..."

 

Nói đoạn, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

 

Nếu là đây, Phó Quốc Thành chắc chắn sẽ tiến lên dỗ dành vài câu, đàn ông nào thấy những lời cảm động cơ chứ.

 

Người phụ nữ chắc chắn là yêu ông đến tận xương tủy, nếu thể những lời như .

 

bây giờ, ông chỉ cảm thấy phiền não.

 

Bỗng nhiên ông thấy vô nghĩa.

 

Hỏi như thì ích gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-521.html.]

 

Lẽ nào ông dám gọi điện cho cụ Lương ?

 

Kỷ vật của con gái mất, gọi điện đến hỏi bố vợ... Phó Quốc Thành mặt mũi đó.

 

Mà Lưu Đình cũng chính là nắm thóp điểm , mới dám như .

 

"Sau sẽ về nhà ăn cơm, cũng sẽ đưa tiền về nhà nữa, cô lương, vả gạo muối dầu mỡ cũng sẽ cho mang về."

 

Nói xong Phó Quốc Thành liền sải bước ngoài, Lưu Đình cả đờ .

 

Phó Quốc Thành đưa tiền về nhà, bà mới mức lương quá thấp, một tháng chỉ hơn hai mươi đồng, đến ba mươi đồng!

 

Dù trong nhà thiếu cái ăn cái mặc, nhưng nhà ngoại vẫn đang chằm chằm đòi tiền bà đấy!

 

Phó Gia Đống và Phó Tiểu Quyên cũng luôn miệng đòi tiền bà !

 

"Lão Phó, khó khăn gì , với em một tiếng..." Lưu Đình chống nạnh đuổi theo, Phó Quốc Thành dừng bước, lên xe bảo tài xế đến đơn vị.

 

Để cho Lưu Đình chỉ là một làn khói xe.

 

Nhìn những cái đầu thò từ sân nhà bên cạnh, Lưu Đình chỉ thể yếu ớt một cái, : "Là Thu Thạch chút chuyện, thằng bé cũng ở bên ngoài , lão Phó xử lý."

 

Nếu là đây, sẽ thuận theo lời bà một câu Phó Thu Thạch lớn thế còn hiểu chuyện.

 

bây giờ...

 

Phó Thu Thạch chính là liên tiếp lập công nhất đẳng, cầm quyền trong nhà , đại thủ trưởng vô cùng coi trọng Phó Thu Thạch, đ.á.n.h giá và kỳ vọng cực cao đối với .

 

Ngược Lưu Đình, đây trong miệng bà em họ hàng , giờ đều là phần t.ử tội phạm, kẻ c.h.ế.t tù.

 

Suy ngược một chút, liền cảm thấy, đây chắc chắn họ hiểu lầm Phó Thu Thạch .

 

Những chuyện đó là từ miệng Lưu Đình tiết lộ , hoặc là do em cháu chắt nhà bà thể hiện .

 

Chao ôi, đây họ thật ngốc, để Lưu Đình lừa cho xoay như chong ch.óng, mang bia đỡ đạn.

 

Giờ còn dùng họ bia đỡ đạn thì đời nào .

 

Một bà cụ hàng xóm giọng mỉa mai: "Ái chà, vẫn là lão Phó và bà phúc, đứa con trai tài giỏi như Thu Thạch, Thu Thạch lập công hả!"

 

" thế, về gây chuyện thì ai cũng chẳng bằng mấy đàn ông nhà họ Lưu các , về lập công thì lớp trẻ cũng chẳng ai bằng Thu Thạch nhà bà!"

 

"Chứ còn gì nữa, lão Lưu , bà cứ đợi mà hưởng phúc !"

 

Lưu Đình: "..."

 

A a a!

 

Muốn xé nát cái miệng của mấy mụ đàn bà quá!

 

"Lão Lưu , con trai ruột của bà định khi nào thì học tập trai nó, cũng lập một cái công đây?"

 

Sắc mặt Lưu Đình khó coi đến c.h.ế.t , "Rầm" một tiếng đóng sầm cửa cổng , giận dữ nhà.

 

Không nhịn nữa .

 

Thực sự là nhịn nữa !

 

"Phi!" Mấy đàn bà nhổ nước bọt cửa nhà bà , bàn tán thêm vài câu mới tản .

 

Lưu Đình cứ ngỡ tình hình hiện tại là tệ nhất .

 

Không ngờ chuyện tệ hơn còn ở phía .

 

Ngày hôm con trai con gái về nhà loạn, nhà trường thông báo hai đứa xuống nông thôn, còn một tuần thời gian để chuẩn .

 

Lưu Đình kinh hãi, đợi mãi thấy Phó Quốc Thành về, ngày hôm liền xin nghỉ ở đơn vị, chạy đến đoàn ca múa nhạc tìm Phó Quốc Thành.

 

"Lão Phó, chuyện Gia Đống và Tiểu Quyên xuống nông thôn là thế nào?" Bà văn phòng hỏi dồn dập.

 

Loading...