Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 550

Cập nhật lúc: 2026-02-16 19:47:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ba chân tay bủn rủn ngoài.

 

Đi xa một chút, kế toán hạ thấp giọng : "Đại đội trưởng điên ? Làm thể đặc vụ, g.i.ế.c cả thôn ư, thời đại nào mà còn dám chuyện đó!"

 

Thủ quỹ cũng run bần bật: " , hơn nữa lãnh đạo xã là do chúng tiếp đãi, đến lúc xảy chuyện, của chúng là xong ?

 

Dù chúng thể chứng cho , thì cũng là đồng phạm!"

 

Đối mặt với ánh mắt dở dở và đầy nghi ngờ của kế toán và thủ quỹ, Quách Thúy Bình : " tin đại đội trưởng, nếu đại đội trưởng thực sự việc , thì thể đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê chúng luôn!"

 

"Ông lý do gì để tha cho chúng cả!"

 

"Vả bao nhiêu năm nay , ông thế nào, còn ?"

 

"Tiền đồ rộng mở ngay mắt, ông sẽ bậy, cũng chẳng lý do gì để bậy!"

 

"Hơn nữa tính mạng của cả thôn thể đem đùa giỡn !"

 

" sẵn sàng tin tưởng ông !"

 

Kế toán và thủ quỹ định cô tin chứ chúng dám tin, đùa gì , lãnh đạo công xã đấy... cả lãnh đạo ủy ban nữa... là lãnh đạo!

 

Và đối với bọn họ, đó là lãnh đạo lớn!

 

Oa oa oa!

 

Không kéo xuống nước !

 

Phải đây?

 

lúc , Phó Thu Thạch đến.

 

Phó Thu Thạch gật đầu chào mấy , : "Phiền canh giữ cửa trụ sở đại đội cho , chuyện hệ trọng, để lộ ngoài, đội chiếu phim lẽ là chi viện của đặc vụ!"

 

Nói xong liền chạy nhỏ về phía Tưởng Điền Phong.

 

Nhìn bóng lưng Phó Thu Thạch, kế toán và thủ quỹ đồng thanh: "Chúng cũng tin!"

 

Chương 426 Kẻ việc !

 

Có thể tin Tưởng Điền Phong!

 

nhất định tin Phó Thu Thạch!

 

Hai lập công hạng nhất, bà nội Khúc cầm tờ báo khoe khắp cả thôn.

 

Đối với như , bọn họ một sự tin tưởng bẩm sinh.

 

Tưởng Điền Phong xử lý xong mấy ở công xã, định xử lý mấy ông khóa trái trong phòng.

 

Phó Thu Thạch hỏi mượn chìa khóa của ông, bảo ông nấp sang một bên, còn thì cầm s.ú.n.g mở cửa.

 

Dù thấy bên trong đều lăn lóc, vẫn để Tưởng Điền Phong ngay, mà chính , đó mới để Tưởng Điền Phong còng .

 

Đợi Tưởng Điền Phong còng xong, còn bảo Tưởng Điền Phong tìm dây thừng trói chân bọn họ .

 

Sau đó mới cất s.ú.n.g .

 

Cất s.ú.n.g xong, bắt đầu lục soát .

 

Trên chủ nhiệm Vương và cán sự Tiền tìm thấy thứ gì hữu ích, hai tên đặc vụ tìm thấy s.ú.n.g lục, d.a.o găm, l.ự.u đ.ạ.n... trong đế giày của bọn chúng còn phát hiện mảnh lưỡi d.a.o...

 

Nhìn mà Tưởng Điền Phong cùng kế toán, thủ quỹ chạy đến xem náo nhiệt tặc lưỡi.

 

Đặc vụ, đúng là đặc vụ thật.

 

Phó Thu Thạch tiếp tục lục soát, trong túi của phó chủ nhiệm Dư lấy hai lọ thủy tinh niêm phong, nhãn lọ ghi chữ "Natri Xyanua".

 

Sắc mặt lập tức đen sầm .

 

Tưởng Điền Phong hỏi: "Cái là gì?"

 

Phó Thu Thạch : "Natri Xyanua, cực độc, vết thương da tiếp xúc, hít hoặc nuốt một lượng nhỏ cũng thể gây t.ử vong do ngộ độc!"

 

Mọi xong lập tức hít một khí lạnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-550.html.]

Phó Thu Thạch cẩn thận cất Natri Xyanua túi công văn của phó chủ nhiệm Dư.

 

Sau đó mang túi công văn xa, để cùng với các hung khí nguy hiểm khác, định bụng sẽ đổi chỗ bảo quản.

 

Thủ quỹ vội bưng nước đến cho Phó Thu Thạch rửa tay.

 

"Độc ác quá, thật sự đầu độc c.h.ế.t tất cả chúng !"

 

Nước thủ quỹ bưng đến dùng hết, kế toán bưng thêm một chậu nước nữa.

 

Lúc , bọn họ vô cùng ơn Phó Thu Thạch.

 

bọn họ chẳng ai thứ đó là gì, ngộ nhỡ đổ xem thử...

 

Cho nên dù hai là đặc vụ, cũng khả năng vì chạm t.h.u.ố.c độc mà c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử.

 

Thật đáng sợ!

 

Thật tàn bạo!

 

Phó Thu Thạch lục soát của công xã.

 

Không phát hiện gì thêm.

 

"Không phát hiện gì cũng thể khẳng định bọn họ và hai cùng một hội , khi đại đội quân đội đến, bọn họ cũng giam giữ tạm thời!"

 

Mọi đồng loạt gật đầu.

 

Phó Thu Thạch : "Vấn đề bây giờ là, khi đội chiếu phim đến, trong thôn yên tĩnh, tạo hiện trường như thể đặc vụ đắc thủ."

 

"Làm mới thể khiến xã viên giữ im lặng?"

 

Đại đội đông như , lời, cũng lời.

 

Và những kẻ lời, âm thầm gây chuyện cũng ít.

 

Muốn tất cả bọn họ đều im lặng như tờ...

 

Khó!

 

Chưa kể còn trẻ con.

 

Mấy tuổi thì còn hiểu lời, nhưng trẻ sơ sinh mới đẻ trẻ một hai tuổi thì thể nào.

 

Phó Thu Thạch suy nghĩ một lát : "Thông báo loa rằng các vị lãnh đạo việc gấp rời , tiệc thịt lợn tạm thời ăn nữa, đợi hai ngày nữa lãnh đạo đến thì mới ăn."

 

Tưởng Điền Phong phòng loa thông báo.

 

Phó Thu Thạch lấy bao tải bọc hai , đặt lên xe ba gác.

 

Kế toán: "Đẩy ?"

 

"Để đẩy!"

 

Phó Thu Thạch: "Đẩy lên sườn núi."

 

"Sườn núi gần khu chuồng bò ."

 

Phó Thu Thạch theo kế toán, đường hỏi đẩy cái gì, bảo đẩy thức ăn cho bò.

 

Sau đó loa thông báo tiệc thịt lợn tạm thời hủy bỏ, lãnh đạo ủy ban việc , lợn tạm thời nuôi , đợi lãnh đạo đến mới g.i.ế.c.

 

Mọi lập tức thất vọng tràn trề, đều bàn tán chuyện ăn thịt lợn, chẳng ai chú ý đến kế toán.

 

Đến chỗ , Phó Thu Thạch liền chạy đón lấy xe đẩy, đẩy chạy thật nhanh.

 

Kế toán bệt xuống đất, đưa tay lau mồ hôi trán.

 

Phó Thu Thạch ngang qua chuồng bò thì huýt sáo một tiếng, lão Đới liền xách một gói đồ , nhanh ch.óng theo kịp bước chân Phó Thu Thạch, cùng rừng, thả trong bao tải , trói cây.

 

Sau đó, thấy Lâm Niệm dẫn giáo sư Khám và giáo sư Giang tới.

 

thấy lão Đới thì sững một chút.

 

Phó Thu Thạch: "Lão Đới, thủ trưởng cũ của ! Rất giỏi hình tấn!"

 

 

Loading...