"Cô dũng cảm."
"Lại còn lương thiện."
"Hát cũng nữa."
"Và còn xinh ."
Phó Hồng Sương nhíu mày: "Chú thật là... hôn nhân trò đùa, hai cũng cần tìm hiểu chứ. Chú Thu Thạch và Niệm Niệm cũng quen hơn nửa năm mới đính hôn, chú thế thì vội vàng quá !"
"Còn nữa, cháu gái của Âu lão vẫn luôn đợi chú, chú thế ... ăn với !"
Phó Hồng Diệp đảo mắt trắng dã: "Ăn cái gì?"
"Quốc Quân hứa hẹn gì với cô ?"
"Hay là đính hôn với cô ?"
"Cô đợi Quốc Quân là chuyện của cô , Quốc Quân bảo cô đợi !"
"Dựa cái gì mà bắt Quốc Quân giải thích với cô ?"
"Chị , chị thế là bênh ngoài !"
Phó Quốc Quân tán đồng gật đầu: "Chị hai đúng!"
Phó Hồng Diệp tiếp: "Em cũng tán thưởng tính cách của Trang Lệ Bình, em thấy cô và Quốc Quân cạnh đôi!"
Nói xong bà liền vỗ vai Phó Quốc Quân: "Chú em khá lắm, tay nhanh gọn đấy!"
Phó Quốc Quân tự hào : "Tất cả là nhờ ông nội gương !"
Nói xong còn khiêu khích Phó Thu Thạch một cái: "Thế nào, chú nhỏ lợi hại hơn cháu đúng !"
Phó Thu Thạch: ~~ (﹁﹁) ~~~
Ấu trĩ!
"Niệm Niệm đồng ý ngày sinh nhật 18 tuổi sẽ cùng cháu đăng ký kết hôn. Chú nhỏ , chú bao nhiêu tuổi , thím nhỏ bao nhiêu tuổi?"
Phó Quốc Quân: (⊙o⊙)…
Thua t.h.ả.m hại!
"Thằng nhóc thối !"
"Một chút cũng chịu nhường nhịn đúng !"
"Đi thôi, về ngủ thôi!" Anh bá cổ Phó Thu Thạch ngoài, Phó Hồng Sương và Phó Hồng Diệp theo .
Phó Hồng Sương thở dài: "Đây chẳng là loạn !"
" quên hỏi cô bé đồng ý ."
Phó Hồng Diệp : "Nhìn cái điệu bộ vui vẻ của chú kìa, chắc chắn là đồng ý !"
Trong lòng Phó Hồng Sương cảm thấy chút thoải mái, đồng ý nhanh thế, cân nhắc chút nào ?
Cũng thôi, điều kiện của em trai bà như thế , đồng ý ngay thì sợ ngủ dậy một giấc là hết cơ hội!
Ngày mai bà gọi điện chuyện với ông cụ và bà cụ một chút.
Hai chị em nhà thể coi như là thù với cả, nếu kết hôn thật thì sống chung thế nào?
Thật đau đầu!
Phó Hồng Sương mang theo tâm sự ngủ, cả đêm trằn trọc ngủ yên, sáng sớm hôm khi trời còn sáng đến trụ sở đại đội để gọi điện cho ông cụ và bà cụ.
May mà hai già ít ngủ, dậy sớm, gọi nhấc máy.
"Đại Muội !"
"Thế nào, phía Thu Thạch vẫn thuận lợi chứ?"
"Thu Thạch và Niệm Niệm ? Có chụp ảnh ? Nếu chụp thì nhớ mang ảnh về nhé!"
Phó Hồng Sương : "Thu Thạch và Niệm Niệm đều , bà cụ nhà họ Lâm cũng , vẫn luôn nhớ tới hai đấy ạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-571.html.]
Chuyện con là một việc khác.
Chú út để mắt đến Trang Lệ Bình, chính là chị ruột của Trang Lệ Na, tối qua chú cầu hôn .
Bố ạ, chú út hồ đồ, hai hồ đồ theo ..."
Đầu dây bên cắt lời bà: "Con ai? Chú út con cầu hôn ai cơ?"
Phó Hồng Sương thầm nghĩ xem kìa, bố giận , chuyện chú út thật là thô thiển!
"Là Trang Lệ Bình, chị gái của Trang Lệ Na. Bố bảo chú nghĩ cái gì , đối mặt với cả đây. Cô gái cũng thế, chú út là đồng ý luôn, cô thể..."
Ông cụ ha hả: "Tốt! Khá lắm thằng nhóc ! Có phong thái của lão t.ử năm đó! Chuyện thật nó !"
Phó Hồng Sương: ...
Không chứ, bà đến để mách tội mà, chứ để kể công cho Phó Quốc Quân !
Chương 443 Tuyên bố hỷ sự
"Chị cả, chị ở đây?" Phó Quốc Quân cũng đến sớm, chậm hơn Phó Hồng Sương một bước.
Phó Hồng Sương đưa điện thoại cho : "Chuyện lớn như , chị gọi điện bàn bạc với bố ."
Em trai tuổi còn nhỏ, bằng tuổi con trai bà, bà lo lắng cho .
Âu Thiến bao nhiêu, cái tên đần cứ thấy cái của Âu Thiến chứ!
Bất kể phương diện nào cũng đều môn đăng hộ đối.
Thu Thạch thì gì, thằng bé chịu quá nhiều uất ức, nếm trải quá nhiều gian khổ, nuông chiều nó, thuận theo nó một chút cũng , nó là bậc con cháu.
chú út thì khác, chú là bậc bề .
Anh cả gánh vác nổi nhà họ Phó, hai chị dâu hai thì say mê nghiên cứu đến con cái cũng chăm, nhà họ Phó còn trông cậy chú út chống đỡ môn hộ !
Tương lai chú chắc chắn sẽ thăng cao, vợ của chú là thể kề vai sát cánh cùng chú !
Kết quả là ông già và chú út đều đáng tin như !
Bực bội.
Phó Quốc Quân : "Chẳng gì bàn bạc cả, cũng chỉ là thông báo cho bố một tiếng thôi. Anh cả còn thể cưới Lưu Đình, em cưới Lệ Bình mạnh hơn Lưu Đình gấp vạn !"
Phó Hồng Sương nghẹn đến mức nên lời.
Phó Quốc Quân nhận lấy điện thoại, liếc Phó Hồng Sương một cái. Phó Hồng Sương tức giận bỏ , chẳng là chuyện kết hôn ?
Chẳng cuối cùng cũng để !
Sau khi bà ngoài, Phó Quốc Quân mới mở lời với đầu dây bên : "Bố ... , đúng ạ!"
"Vâng, tối qua con với cô , cô đồng ý !"
"Là một cô gái , bình tĩnh hiểm nguy, vô cùng dũng cảm, con tán thưởng cô ."
"Bây giờ con sẽ nộp báo cáo lên , phía thẩm tra chính trị nhờ bố để tâm thúc giục một chút, con dự định về thủ đô là đăng ký kết hôn ngay, đưa cô theo quân luôn!"
Anh về rắc rối ở khu bảo vệ, mặt nhà, chỉ rằng, chân thành thích Trang Lệ Bình, pha tạp thứ gì khác.
Thực cũng chẳng pha tạp gì cả.
Rắc rối thì thể giải quyết, cho dù giải quyết , cùng lắm là chuyển ngành, thể vì để tránh một rắc rối mà khiến và khác rơi một rắc rối khác.
Anh hiểu rõ, rắc rối chỉ là một cái cớ.
Rung động mới là cốt lõi.
"Được!"
"Chuyện con , sẽ bảo bố con tìm hiểu gia đình con bé, nếu vấn đề gì sẽ đích tới đó một chuyến giúp con cầu hôn!"
Gương mặt Phó Quốc Quân rạng rỡ như hoa: "Cảm ơn !"
Cúp điện thoại, lập tức gọi cho phía khu bảo vệ, nhờ lãnh đạo giúp nộp báo cáo kết hôn lên.