Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 576
Cập nhật lúc: 2026-02-16 19:49:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau đó cô kéo Phó Thu Thạch đến gốc cây lớn. Ở phía bên gốc cây, hiện rõ màng khung cảnh bên ngoài.
Trông vẻ .
Lâm Niệm nắm lấy tay Phó Thu Thạch nhắm mắt , khi mở mắt nữa, hai xuất hiện ở bên ngoài, ngay chính nơi cô và Phó Thu Thạch biến mất.
Nhìn lòng bàn tay, bên trong trống , chiếc khóa ngọc biến mất.
Cô tập trung tinh thần nghĩ đến hình dáng chiếc khóa ngọc, trong đầu liền hiện một hình ảnh, chiếc khóa ngọc đang yên bàn trong gian nhà tranh.
Yên tâm .
"Chúng đến rừng hoa thôi."
Phó Thu Thạch: "Được!"
Anh và Lâm Niệm đường mòn đến rừng hoa. Khi đến nơi nhà họ Lâm vẫn tới, Phó Thu Thạch thấy tâm trạng Lâm Niệm , liền đưa cô đến bên bờ suối nhỏ ngoài thung lũng, thấm ướt khăn tay vắt khô lau mặt cho cô.
Sau đó cùng cô dạo thong thả. Lâm Niệm gì, cũng lên tiếng.
Lâm Niệm đang tiêu hóa nội dung trong bức thư, Phó Thu Thạch cũng đang tiêu hóa những gì chứng kiến.
"Thứ ... nên giao nộp cho quốc gia ?"
Lâm Niệm bỗng đầu Phó Thu Thạch, "Nếu giao cho quốc gia, công dụng của nó đối với sẽ lớn hơn, lớn hơn nhiều!"
Phó Thu Thạch dừng bước, vô cùng nghiêm túc : " như thì cả đời em sẽ tự do, bạn bè, thậm chí lẽ ngay cả yêu cũng thể tự lựa chọn."
"Anh thể ngăn cản em đưa bất kỳ quyết định nào, nhưng tôn trọng quyết định của em."
"Anh... ủng hộ việc em thể ích kỷ một chút."
"Quốc gia mạnh mẽ hơn em tưởng tượng nhiều. Cho dù em giao nộp , quốc gia vẫn sẽ tiến về phía với sức mạnh nghiền nát thứ."
"Thế thể cản phá!"
"Sự phát triển của một quốc gia, việc định , phồn vinh hưng thịnh , phụ thuộc việc em , những thứ em sở hữu ."
"Nếu là ở xã hội cũ, em nghĩ rằng kẻ thù thứ sẽ chiến thắng chúng - những nó ?"
Lâm Niệm quả quyết lắc đầu.
Được .
Sự bất an trong lòng cô Phó Thu Thạch xoa dịu.
Nếu chỉ đơn giản là giao chiếc khóa ngọc thì , cô chắc chắn sẽ giao, nhưng nếu là giao chính bản cô thì thôi bỏ .
Cô tự do, cô bạn bè, cô yêu do chính lựa chọn.
"Được , giao nộp nữa, và cũng sẽ tùy tiện sử dụng."
Phó Thu Thạch thở phào một thật dài, nắm đ.ấ.m đang siết c.h.ặ.t của buông , bên trong đầy mồ hôi.
"Đi thôi, họ vẫn tới, chúng tìm một chỗ dọn dẹp , lát nữa đến chỉ việc trải chiếu là xong!"
"Vâng!"
Phó Thu Thạch nhẹ nhàng đáp ứng, tìm một chỗ bằng phẳng, dọn sạch đá và lá khô cành mục bên trong.
Tiếng của ba "quả trứng" bỗng nhiên vang lên: "Chị ơi!"
"Anh Phó!"
Bọn chúng cùng Kiều Hổ T.ử lao tới như những quả đại bác, lưng mỗi đứa đều đeo một cái gùi.
"Mau đây việc !" Lâm Niệm gọi bọn chúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-576.html.]
Mấy đứa nhỏ vội vàng chạy việc, chân tay nhanh nhẹn vô cùng. Bọn chúng tới thì đại đội quân cũng tới theo.
"Niệm Niệm!" Giọng của Đặng Thúy Thúy lộ rõ vẻ phấn khởi.
Đợi đến khi thấy rừng hoa, cô chỉ "Oa oa oa" ngớt.
Đẹp quá mất!
"Lại đây đây, để chụp ảnh cho nào!" Lưu Dũng Nam cầm máy ảnh chào hỏi . Còn về Tô Vân: Anh thèm mà quan tâm, mặc kệ cô , tuyên bố , Tô Vân kiện thì cứ mà kiện, thì đừng lảm nhảm.
Mọi đều tin chứ tin Tô Vân, cộng thêm việc Tô Vân vốn dĩ là giận cá c.h.é.m thớt nên chút lý lẽ nào.
Đặng Thúy Thúy rủ chị em nhà họ Trang, Đoạn Xuân Hoa và bà cụ Khúc chụp ảnh.
Đàn ông thì phụ trách bày biện đồ đạc.
Ai nấy đều hớn hở, nụ rạng rỡ hơn cả những đóa hoa.
Chương 447 Mỹ mộng
Thời gian của Phó Thu Thạch gấp gáp.
Anh thể tiếp tục ở trong thôn nữa, điều tra chuyện ở thôn Dao Khê, tỉnh Mân.
Sáng sớm hôm Phó Thu Thạch rời , Phó Quốc Quân cũng cùng luôn, thế là Trang Lệ Bình và Trang Lệ Na cũng cùng.
Phó Hồng Sương và Phó Hồng Diệp đương nhiên cũng theo.
Bà cụ Khúc dọn dẹp bao nhiêu là đồ đạc đóng thành một bao tải lớn, một bình rượu t.h.u.ố.c ông già họ Kiều gửi tới, tuyết cáp, hai hũ tay gấu đóng kín, và một bình rượu mật gấu nhờ giáo sư Giang giúp ngâm hộ cùng với một đặc sản núi rừng, thịt khô các loại.
Người nhà họ Phó từ chối , đành mang .
Bà cụ Khúc cũng đóng cho chị em nhà họ Trang một túi đồ lớn.
Chị em nhà họ Trang cũng thể từ chối .
Phó Quốc Quân liên hệ hai chiếc xe đến đón. Lâm Niệm tiễn Phó Thu Thạch huyện, Phó Thu Thạch cho, lo lắng cô lúc về sẽ khó bắt xe.
Lâm Niệm đành tiễn bọn họ đến đầu thôn.
Lưu luyến rời vẫy tay chào chiếc xe đang rời .
Cô nén nỗi nhớ nhung trong lòng, tự nhủ với bản : Sự chia ly ngắn ngủi là để chuẩn cho một cuộc hội ngộ hơn.
Lâm Đại Cương nhờ xe, xe đạp buộc nóc xe. Sau khi Phó Thu Thạch đưa đến công ty vận tải liền giúp chụp ảnh. Chụp mấy kiểu cả trong lẫn ngoài xe, còn chụp cho cả sư phụ của và vài đồng nghiệp thiết nữa.
"Lát nữa ảnh rửa xong, sẽ gửi cho Niệm Niệm!" Phó Thu Thạch với Lâm Đại Cương.
Lâm Đại Cương vội bảo: " thể mang hiệu ảnh ở huyện để rửa mà." Thu Thạch bỏ tiền mua phim , tiền rửa ảnh nên để nhà họ Lâm chi chứ.
Phó Thu Thạch : "Về đến trường em tự rửa ảnh , sẽ rẻ hơn nhiều."
Lâm Đại Cương Phó Thu Thạch như thấy kho báu. Thu Thạch đúng là giỏi thật đấy!
Có thứ gì mà nhỉ?
Niệm Niệm tìm đối tượng thật!
Phó Thu Thạch về trường , nhờ lãnh đạo cấp cho một tờ giấy chứng nhận. Hiệu trưởng ngạc nhiên hỏi : "Tỉnh Mân?"
"Cậu đến đó gì?"
Phó Thu Thạch : "Em chút việc riêng nhất định giải quyết. Xin ngài yên tâm, về em sẽ hủy bỏ tất cả các kỳ nghỉ, dốc lực việc huấn luyện!"
Hiệu trưởng bảo: "Cũng cần hủy bỏ tất cả kỳ nghỉ , huấn luyện cũng cần cương nhu."
"Năng lực tác chiến đơn lẻ của thì vô cùng tin tưởng, chỉ là thương nặng, vẫn cần tiến hành một bài tập phục hồi. Mỗi lọt vòng chung kết đều thể coi thường, lơ là chủ quan."