Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 583
Cập nhật lúc: 2026-02-16 19:50:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự hiện diện của giúp Triệu Lục Cẩu còn cô đơn nữa, hai tự nấu cơm ăn, tuy vẫn còn mờ mịt lo lắng, nhưng ít cũng chỗ dung , còn cơm ăn.
Phó Thu Thạch tạm thời giải quyết xong chuyện của Triệu Lục Cẩu, liền đến Ban Vũ trang tìm mối quan hệ của hiệu trưởng, hỏi thăm về việc huấn luyện dân binh.
"Bất kể là huấn luyện dân binh ở , nhét một để rèn luyện một chút.
Một tháng thì ngắn quá, tham gia huấn luyện trong một năm.
Người quá nhu nhược, thông qua huấn luyện mà thể vững ."
"Được thôi, chỉ cần kiểm tra lý lịch thông qua, sẽ giúp sắp xếp." Sắp xếp cho một tham gia huấn luyện dân binh là việc gì lớn.
Phó Thu Thạch chào theo nghi thức quân đội: "Thật sự cảm ơn ông quá!"
Giải quyết vấn đề của Triệu Lục Cẩu là cứu mười mấy hai mươi con .
Trước mắt là mười lăm mạng , mười năm là vài mạng nữa.
Con thỏ dồn đường cùng còn c.ắ.n nữa là.
Người hiền lành dồn ép quá mức thì...
Phó Thu Thạch còn để một trăm hai mươi đồng và ba trăm cân phiếu lương thực: "Nhờ ông lấy một cái danh nghĩa nào đó, mỗi tháng phát cho mười đồng và hai mươi cân phiếu lương thực."
"Ngoài , nhờ ông đặt cái tên khác cho ."
Vị lãnh đạo thắc mắc: "Tiểu Phó , với thế?" Chăm lo tỉ mỉ từng li từng tí!
Phó Thu Thạch : "Anh giúp một việc lớn!"
"Anh gặp khó khăn, giúp một tay thôi."
Vị lãnh đạo tưởng là việc lớn trong nhiệm vụ, nên hỏi sâu thêm nữa.
...
Khi Trương Hải Dương đến thôn Dao Khê thì Phó Thu Thạch mấy ngày .
Ngay cả Triệu Lục Cẩu cũng .
Anh một chuyến uổng công.
Sau khi điều tra một vòng trong thôn, Triệu Lục Cẩu ly hôn và chuyển nơi khác sống, cảm thấy ngạc nhiên.
Trương Hải Dương giấy tờ tùy , việc đến hỏi chuyện Triệu Lục Cẩu khiến các cán bộ đại đội hiểu lầm là đến xác minh tình hình, xem họ đang tiếp tay cho mầm mống phong kiến chủ nghĩa sinh sôi .
Họ giật một phen, nên trong lời tránh khỏi việc phóng đại chuyện họ bảo vệ Triệu Lục Cẩu như thế nào, ngay khi phát hiện tình hình liền lập tức giúp ly hôn, đồng thời giáo huấn nhà họ Dương một trận tơi bời.
Hứa chắc chắn là nhà họ Dương tuyệt đối dám bắt nạt Triệu Lục Cẩu nữa.
Trương Hải Dương về tay trắng.
Anh nhân lúc còn kỳ nghỉ liền một nữa đến đại đội Tiền Tiến tìm Tô Vân.
Tuy nhiên tin Tô Vân vì hô hào những thứ tư bản chủ nghĩa mà đưa cải tạo .
Lần tình hình của Tô Vân vô cùng tồi tệ, Trương Hải Dương nhờ vả quan hệ ngóng, mới phát hiện cô đưa đến vùng Tây Bắc đại ngàn.
Tâm trạng của Trương Hải Dương vô cùng chán nản.
Anh tại chuyện trở nên như .
Thực tế, vụ băng nhóm buôn bắt, tin lời Tô Vân .
chuyện ở thôn Dao Khê khiến Trương Hải Dương còn chắc chắn nữa.
Anh tìm Tô Vân hỏi cho rõ ràng, nhưng hiện tại còn thời gian nữa , còn về chuẩn cho cuộc thi đấu quốc.
"Niệm Niệm, thôi, chúng đến cửa hàng bách hóa, tớ cửa hàng bách hóa mới về một lô khăn voan, còn cả chỉ vàng nữa đấy."
"Lâm Niệm!" Trương Hải Dương thấy tiếng gọi liền theo hướng đó, thấy Lâm Niệm cùng hai nữ đồng chí đối diện tới.
Mọi đều dừng bước.
Lâm Niệm thu nụ mặt: "Đồng chí Trương Hải Dương, việc gì ?"
Trương Hải Dương cau mày: "Đồng chí Lâm Niệm, chúng là bạn chứ nhỉ? Gặp chào hỏi một tiếng, chẳng lẽ cứ việc mới chào hỏi ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-583.html.]
Lâm Niệm : "Đồng chí Trương Hải Dương, chúng bạn bè, giữa chúng tồn tại tình bạn.
cứ yên tâm, ơn cứu mạng của hề quên.
Nếu giúp việc gì, chỉ cần vi phạm pháp luật nhà nước, vi phạm đạo đức, và trong khả năng của , nhất định sẽ cố hết sức!"
Trương Hải Dương: "Đồng chí Lâm Niệm, bất kể đồng chí Phó Thu Thạch gì, hy vọng cô khả năng nhận định của riêng .
Đừng vẻ bề ngoài của đ.á.n.h lừa.
thừa nhận là một vô cùng năng lực.
Cũng cống hiến nhiều cho đất nước.
phù hợp với cô, hai môn đăng hộ đối, nếu chán cô , dứt khoát vứt bỏ cô, cô sẽ tổn thương đấy!"
Lâm Niệm lạnh một tiếng: "Cuộc đời tự chịu trách nhiệm, cần lo lắng."
"Giữa chúng bất kỳ mối quan hệ nào, cũng cần cho !"
"Chúng thôi!" Nói xong cô liền sải bước rời , Đặng Thúy Thúy và Vương Phù Dung lập tức theo.
"Người thế nhỉ, trông cũng giống con mà lưng khác thế chứ!"
" đấy, trông rõ là ưa , mà chẳng câu nào hồn cả, hạng như thế nhỉ!"
Lâm Niệm thực bộ lọc đối với những trong đội ngũ, Trương Hải Dương rốt cuộc thế nào cô tiện đ.á.n.h giá, nhưng năng lực việc và lòng trung thành với đội ngũ của chắc chắn là vấn đề gì.
Nếu cũng thể trẻ thế đại đội trưởng.
Chỉ là định kiến đối với Phó Thu Thạch quá sâu sắc.
Và hết đến khác Phó Thu Thạch.
Lâm Niệm đang bỗng sải bước , hỏi Trương Hải Dương: "Trong lòng ai mới là ?"
"Là dì họ Lưu Đình của ?"
"Hay là mấy con súc vật nhà họ Lưu?"
"Trương Hải Dương, tin là một chính trực, thử đoán xem, cái c.h.ế.t của Phó Thu Thạch liên quan gì đến Lưu Đình ?"
"Anh nghi ngờ nhân phẩm của Phó Thu Thạch, cũng nghi ngờ một gia đình ác độc như nhà họ Lưu thể nuôi dạy hạng con gái như thế nào!"
"Còn nữa, nhà các thiết với Lưu Đình, Lưu Đình cũng là do đưa đến giao cho Phó Thu Thạch nhờ bà chăm sóc giúp.
Sao chăm sóc kiểu gì mà thành tu hú chiếm tổ chim khách thế?"
"Anh nghi ngờ Phó Thu Thạch một cách hợp lý, thể nghi ngờ là đồng phạm một cách hợp lý ?"
Trương Hải Dương xong sắc mặt tái mét, thở dốc quát Lâm Niệm: "Đồng chí Lâm Niệm, xin cô cẩn trọng lời !"
"Việc đồn thổi vô căn cứ là sự vu khống!"
Nụ lạnh lẽo môi Lâm Niệm càng rộng hơn, cô : "Hay cho câu đồn thổi vô căn cứ, cũng thế nào là đồn thổi vô căn cứ !"
"Đồng chí Trương Hải Dương đây đúng là 'chỉ cho quan đốt lửa mà cho dân chúng thắp đèn'."
"Anh đừng chuyện hồi nhỏ Phó Thu Thạch từng hại Lưu Cường nọ, hạng phẩm chất thấp kém như Lưu Cường gì lời nào thật lòng!"
"Đồng chí Trương Hải Dương, gì về đồng chí Phó Thu Thạch thì hãy tự soi !"
Lâm Niệm xong, trong lòng thở phào một cái thật mạnh.
Trương Hải Dương bóng lưng Lâm Niệm, giải thích vài câu, tiếc rằng nghĩ đến những việc nhà họ Lưu , lời giải thích của thể thốt .
"Chúng thôi!" Lâm Niệm bên cạnh các bạn, Vương Phù Dung hỏi: "Anh và đối tượng nhà bà quan hệ gì thế, bà nhà họ Lưu là chuyện thế nào?"
Đặng Thúy Thúy: "Tớ , Niệm Niệm thể ?"
Lâm Niệm gật đầu: "Nói ."
Đặng Thúy Thúy: "Mẹ của đồng chí Phó Thu Thạch mất khi mười ba tuổi, lúc đó Lưu Đình, tức là kế của đồng chí Phó Thu Thạch, đang ở nhà chăm sóc đang m.a.n.g t.h.a.i của .
Mẹ Phó mất lâu thì Lưu Đình gả cho bố Phó Thu Thạch.
Sau đó trai thứ hai của Lưu Đình là tội phạm tham ô, b.ắ.n , thứ ba phạm tội lưu manh, hai đứa em trai là tội phạm h.i.ế.p dâm, còn định buôn bán nữa, hai đứa đều c.h.ế.t ..."
Vương Phù Dung kinh ngạc : "Trời đất, cái ổ tội phạm đấy thì nuôi hạng gì chứ?"
"Mẹ Phó chắc mụ Lưu Đình hại c.h.ế.t đấy chứ?"
Đặng Thúy Thúy: "Không nữa, bằng chứng, chúng bừa."