Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 612

Cập nhật lúc: 2026-02-16 19:57:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thanh niên trí thức Thủy Nhất Minh quá đáng thật đấy, còn suất học đại học Công nông binh của đồng chí Lưu Dũng Nam. Đồng chí Lưu Dũng Nam tuy thiết tha lắm việc rời đại đội học, nhưng lấy lý do bệnh để bắt đồng chí Lưu Dũng Nam nhường suất , thật sự là quá."

 

"Suất học đại học Công nông binh từ đến nay đều dựa biểu hiện, đồng chí Lưu Dũng Nam cho dù nhường , cũng xem ai trong đại đội đóng góp lớn nhất mới thể nhường cho đó, ngài thấy ?"

 

Lãnh đạo: "!!!"

 

"Đồng chí Lưu Dũng Nam suất học đại học Công nông binh ?"

 

Lâm Đại Cường: " , cảm thấy bây giờ đại đội thể thiếu , dù than tổ ong của xưởng than là do tìm về, còn quản lý xưởng hạt dưa nữa."

 

"Đồng chí Lưu Dũng Nam là một đồng chí , học đại học cũng quan trọng, dù học cũng thể tỏa sáng, cống hiến cho đất nước và nhân dân."

 

Lãnh đạo: ", là một đồng chí !"

 

"Anh về bảo đến công xã gặp một chuyến, một công việc cần phối hợp."

 

Lâm Đại Cường nhận lời: "Được, về sẽ với !"

 

Lưu Dũng Nam ở đại đội tung tin ngoài, quả nhiên ít riêng tư đến tìm hỏi thăm, nhưng đều là hạng "thấy thỏ mới thả ưng".

 

Vài vẽ một đống "bánh vẽ", nhưng tuyệt nhiên đả động gì đến tiền.

 

Bản Lưu Dũng Nam cũng thể chủ động nhắc đến tiền, nếu đối phương chê đắt trả nổi, đầu tố cáo thì ?

 

Hoặc là bàn chuyện tiền bạc nhưng chỉ đưa một hai trăm tệ.

 

Đùa , một suất đại học Công nông binh còn giá trị hơn một công việc nhiều, một công việc còn cần bảy tám trăm tệ đấy!

 

Công việc bình thường thì bốn năm trăm.

 

Tệ hơn chút nữa thì hai ba trăm.

 

Dùng một hai trăm tệ để mua suất đề cử đại học, đúng là chuyện đùa.

 

Sau đó, khi cùng xuống bàn bạc, họ bèn nảy ý định nhắm "cái đầu" của lãnh đạo công xã.

 

Sau khi trở về, ở đại đội giải tán hết.

 

Tưởng Điền Phong hỏi chủ nhiệm phụ nữ: "Sao tan ?"

 

Chủ nhiệm phụ nữ : "Đồng chí Thủy Nhất Minh cần suất học nữa, mới giải tán đấy."

 

"Người như chứ."

 

"Sau đây?"

 

Tưởng Điền Phong : "Không , lát nữa đồng chí ở văn phòng thanh niên trí thức sẽ đến đón . Cậu chẳng bệnh , đưa bệnh viện kiểm tra kỹ lưỡng ."

 

"Mau đưa , nhất là luôn bao giờ nữa."

 

Tưởng Điền Phong và Lâm Đại Cường đều gì thêm.

 

Lâm Đại Cường tìm Lưu Dũng Nam, bảo ngày hôm lên công xã một chuyến. Lưu Dũng Nam : "Bác , bán tiền cháu sẽ mua rượu cho bác uống, mua thịt cho bác ăn!"

 

"Được!" Lâm Đại Cường hì hì đồng ý: "Bác đợi rượu thịt của cháu."

 

Ngày hôm Lưu Dũng Nam lên công xã tìm lãnh đạo, lãnh đạo đóng cửa phòng , lấy một phong bì dày cộp đẩy cho Lưu Dũng Nam.

 

Lưu Dũng Nam mở xem, bên trong là một xấp tiền mười tệ (đại đoàn kết), cũ mới lẫn lộn, đếm một chút, đúng tám trăm tệ.

 

Không tiền seri liền .

 

Đây đúng là sành sỏi nha!

 

"Nghe học đại học, suất đề cử thì ?"

 

Lưu Dũng Nam lấy thư đề cử đóng dấu của huyện, tên và địa chỉ thư còn để trống. (Hoàn hư cấu, xin đừng coi là thật.)

 

Chương 476 Báo lên

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-612.html.]

Tám trăm cũng .

 

Lưu Dũng Nam chấp nhận mức giá . Tiễn Phật tiễn đến Tây Phương, ngay ngày hôm đó Lưu Dũng Nam đưa con gái của vị lãnh đạo lên huyện, xong thủ tục trong một lượt.

 

Cả hai bên cùng vui vẻ.

 

Lưu Dũng Nam khi xong việc ở huyện bèn tách khỏi hai cha con họ, thẳng đến hợp tác xã mua rượu, đến tiệm cơm quốc doanh mua bánh bao và thức ăn mặn.

 

Đầu bếp Đặng bảo tiện thể mang ít vụn thịt thừa về, Lưu Dũng Nam thu hoạch đầy ắp trở về nhà họ Lâm.

 

Đoạn Xuân Hoa : "Vừa , ngày mai chị dâu ở nhà đẻ của sẽ dẫn đến xem mắt đấy!"

 

Lưu Dũng Nam suýt .

 

Huhu.

 

Dì Đoạn cuối cùng cũng nhớ đến kẻ tội nghiệp !

 

"Không để tâm , chẳng qua là tìm cho một thôi."

 

"Ngày mai cứ xem , chuyện mặt chúng toạc , thì tính !"

 

Lưu Dũng Nam vội vàng gật đầu, hì hì, sắp trở thành đối tượng !

 

Anh một vòng quanh xưởng, chạy đến bên cạnh Giản Hiểu Linh mà đắc ý.

 

"Ngày mai xem mắt, buổi trưa cô đến nhà họ Lâm nhé, chúng cùng ăn một bữa cơm, cô cũng giúp xem hộ đối tượng xem mắt thế nào."

 

Giản Hiểu Linh thì sững , một cái cẩn thận, ngón tay chạm chiếc máy đang xoay.

 

Bề mặt máy nóng, Giản Hiểu Linh bỏng đến rùng , theo bản năng nhét ngón tay miệng.

 

trong miệng nhiệt độ, cảm giác càng nóng hơn.

 

Lưu Dũng Nam vội vàng kéo cánh tay cô ngoài, múc nước lạnh từ lu nước dội ngón tay cô: "Cô ngốc , cẩn thận gì cả, tay bỏng đỏ hết , may mà phồng rộp!"

 

"Đi thôi, về văn phòng của , t.h.u.ố.c trị bỏng!"

 

Văn phòng của Lưu Dũng Nam cũng là một gian chứa đồ lặt vặt. Giản Hiểu Linh kéo trong, cô trong phòng, Lưu Dũng Nam vội vội vàng vàng tìm t.h.u.ố.c trị bỏng trong ngăn kéo, lải nhải: "Cô đấy, cẩn thận một chút chứ."

 

"Đây mới là tay, nếu là mặt thì coi như xong đời !"

 

"Không , điều quy trình thao tác, để đều chú ý."

 

"An sản xuất là quan trọng nhất!"

 

Giản Hiểu Linh: "..."

 

"Thật là lôi thôi!"

 

"Như đàn bà !"

 

Lưu Dũng Nam thấy lời thì vui, : "Cô thế hả? quan tâm cô mà cô bảo là đàn bà!"

 

"Cô cứ đợi đấy, đợi kết hôn sinh mười đứa tám đứa, cho cô thấy xem ông đây đàn ông !"

 

Giản Hiểu Linh đảo mắt: "Ấu trĩ!"

 

Quay dứt khoát rời .

 

Thật là bực .

 

Lưu Dũng Nam gập cánh tay ở phía cô, xoa xoa cơ bắp cứng ngắc của , lầm bầm: "Ấu trĩ chỗ nào chứ? Rõ ràng là một đàn ông thép!"

 

"Chẳng thưởng thức gì cả!"

 

"Chả trách tìm đối tượng!"

 

 

Loading...