Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 632

Cập nhật lúc: 2026-02-16 19:57:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhận lấy xong thì vui vẻ, một tiếng thưa bà hai tiếng thưa bà gọi càng hăng hái hơn.

 

Ăn xong bữa sáng, một cô bé phục vụ gọi Lâm Niệm , kéo cô một góc hỏi: "Đồng chí Lâm Niệm, kỹ thuật cạo gió của bà nội cô thế nào?"

 

Lâm Niệm: (O_O)?

 

" thấy thoải mái."

 

Người phục vụ chút ngượng ngùng : "... thể nhờ bà giúp cạo gió một chút ?"

 

Hóa là chuyện ...

 

"Chị đợi chút, hỏi bà cho."

 

Bà Khúc gì mà đồng ý chứ, bà vốn là một bà cụ nhiệt tình và sẵn lòng giúp đỡ khác. Thế là, cả buổi sáng, thấy trong phòng Lâm Niệm kêu la. So với tiếng kêu như chọc tiết lợn mắt thì động tĩnh của Lâm Niệm hôm thực sự chỉ là chuyện nhỏ. Những chiến hữu của Đổng Giang liền cảm thấy gì đó đúng, hôm cũng kêu mà hôm cũng kêu, chuyện cạo gió mà cạo liền hai ngày? Hôm chẳng lẽ bọn họ lừa ? Dù vì nể Đổng Giang mà họ cũng cái thiện cảm với đồng chí Trương Hải Dương, căn phòng của Lâm Niệm và bà cụ xuất hiện âm thanh như , họ nhịn mà nghĩ ngợi thêm một chút. Kết quả bao lâu , liền thấy một cô bé phục vụ từ trong phòng , ngay đó một bà cô ở nhà ăn chạy , trong phòng truyền đến tiếng kêu t.h.ả.m thiết như chọc tiết lợn. Cứ gọi là... chút kinh hãi.

 

Chương 492 Thâm nhập nội bộ nhà khách

 

Trình độ chọc tiết lợn của bà Khúc... bậy bạ! Trình độ cạo gió của bà Khúc đúng là tệ, theo lời bà Khúc , bà truyền cho. Ừm, tức là cụ ngoại của Lâm Niệm truyền cho đấy. Sau khi bà Khúc cạo gió cho hai phục vụ, hai bà cô nhà ăn, tay nghề cạo gió của bà vang danh khắp nhà khách. Danh tiếng truyền , đ.á.n.h giá hành động của Trương Hải Dương hôm ... liền lắc đầu ngán ngẩm. Chàng trai đúng là quá lỗ mãng, suốt ngày trong đầu chứa cái gì ? Nghe thấy tiếng kêu là bắt gian. Hì hì~ Cũng chẳng buồn nghĩ xem, nhà khách của họ là nơi nào, ai dám bậy bạ ở đây chứ? Loại bàn tán truyền đến tai các chiến hữu của Đổng Giang, khụ khụ~ liền càng thêm lúng túng.

 

Đỗ Gia Bảo việc ở nội thành, cách khu bảo vệ khá xa, xe buýt bốn mươi phút, nếu đạp xe thì mất hơn hai tiếng. Lâm Niệm bà cụ mệt mỏi, bà cụ liền ở nhà khách, dù rảnh rỗi cũng chẳng để gì, bèn thông qua việc cạo gió mà quen với bộ nhân viên nhà khách. Bữa trưa cũng mất tiền, là những phục vụ và các bà cô ở nhà ăn mời bà ăn. Ăn bữa cơm nhân viên của họ, dù mỗi ngày cũng chỉ ngần suất, thêm một bà Khúc cũng vấn đề gì. Cũng tính là đào chân tường tập thể. Bà cụ tốn tiền mà cơm ăn, vui vẻ vô cùng, tất nhiên bà cũng ăn , ăn xong liền giúp việc, giúp việc lặt vặt, dọn dẹp, lau bàn quét nhà, mấy phục vụ ngăn cũng ngăn .

 

"Người nông thôn chúng quen , chỗ việc là bao!"

 

Bà cô nhà ăn : " cả buổi sáng bà cạo gió cho bốn chúng , đó cũng là việc tốn sức đấy!"

 

Bà Khúc vẻ mặt quan tâm: "Chuyện đó là gì, ở trong làng gánh đòn gánh, đeo gùi, cái nào chẳng là việc nặng nhọc? Cạo gió thì tính là gì!"

 

"Đừng là bốn các chị, dù thêm mười nữa, lão già cũng cân tất!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-632.html.]

 

Trong bếp, bác đầu bếp đang vểnh tai đấy. Bác cũng cạo gió, hằng ngày cầm chảo xào nấu mỏi cánh tay và cổ, lưng cũng thoải mái. Chỉ là chút ngại ngùng. Trưa nay cùng ăn một bữa cơm, quen với bà Khúc , nhưng nghĩ sáng nay cạo cho bốn , bác vẫn nỡ . Bây giờ bà Khúc khoe khoang, liền thấy rục rịch trong lòng. Suy nghĩ một chút, bác vẫn từ trong bếp , khom , nét mặt tươi rạng rỡ, sáp gần.

 

"Bà Khúc, bà xem, bà cũng cạo cho một chút !"

 

"Vai mỏi, cổ mỏi, lưng cũng đau, khó chịu c.h.ế.t !"

 

Nếu bà Khúc là phụ nữ trung niên, bác đầu bếp chắc chắn thể tìm bà nhờ vả chuyện . bà Khúc là một bà cụ, thì chẳng e ngại nữa.

 

Bà Khúc: !!!! Hối hận cũng muộn, lời lỡ . Tuy nhiên, khi thấy mồ hôi trán bác đầu bếp, bà liền thở phào nhẹ nhõm.

 

"Không , chú bận rộn cả buổi trưa, cả đều là mồ hôi, cạo !"

 

"Hơn nữa cạo xong mồ hôi thấm , những đau mà da còn dễ sưng đỏ nữa. Chú cạo thì lúc tan tắm một cái, bà cạo cho, cạo xong hai ngày tắm nhé, nếu chú cầm chảo thì xem tình hình , hai ngày cố gắng đừng để nóng quá."

 

Bà Khúc nghiêm túc nhăng cuội. Tất nhiên bộ đều là nhảm, cả đầy mồ hôi đúng là thể cạo gió . Bác đầu bếp và những trong bếp đều vô cùng thất vọng. Bà Khúc thở phào, bà : "Chuyện đơn giản thôi, trong bếp các chú đông , cứ đổi ca mà việc là . Dù cũng ở đây mấy ngày mà, mỗi ngày cạo cho hai , khi kiểu gì chẳng cạo xong cho các chú!"

 

"Ai học theo thì lúc cạo gió cho cứ đến mà xem, chắc chắn sẽ dạy, tuyệt đối giấu nghề!"

 

Mọi xong thì vô cùng cảm động. Bác đầu bếp trực tiếp quyết định: "Cứ theo lời bà Khúc mà !"

 

" tuyên bố, trong thời gian bà ở đây cứ ăn cùng chúng , ngày ba bữa đều ăn cùng chúng !"

 

Bà Khúc: "Thế thì ngại quá."

 

Mọi xua tay loạn xạ: "Không , là chúng ngại mới đúng, bà nhất định đồng ý đấy nhé!"

 

Bà Khúc sự mong mỏi tha thiết của miễn cưỡng đồng ý. Trong lòng vô cùng kiêu hãnh. Xem , bà cụ cũng thể dựa bản lĩnh mà kiếm cơm ăn! Ông nhà ơi, lúc ông ông còn yên tâm về . Ông xem, ông cứ từ nấm mồ mà bò dậy mà , xem bà vợ ông lợi hại nhé!

 

 

Loading...