Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 674

Cập nhật lúc: 2026-02-16 20:00:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô gái nhỏ chút kịp phản ứng.

Ngây ngô .

Dường như đang hỏi , đang hôn t.ử tế tự nhiên đổi tư thế?

“Anh Thu Thạch, s.ú.n.g ngắn của cấn em , cướp cò đấy chứ?”

Phó Thu Thạch Lâm Niệm , đầu óc bỗng chốc "oàng" một tiếng như nổ tung, thế mà Lâm Niệm còn hì hì: “Anh Thu Thạch, ở đây ngoài, cho em sờ s.ú.n.g ngắn của một chút ?”

Muốn xem s.ú.n.g thật!

Muốn tự tay thử xem !

“Niệm Niệm, em lên .” Mặt Phó Thu Thạch còn đỏ hơn, nóng hơn cả mặt cô gái nhỏ.

Hai tay Lâm Niệm chống lên l.ồ.ng n.g.ự.c cứng ngắc của để dậy, Phó Thu Thạch nhanh như cắt lăn một bên, dậy lưng về phía cô, cúi phủi bụi .

Sau đó, Lâm Niệm liền thấy bao s.ú.n.g treo bên hông .

...

Thế giới bỗng nhiên tĩnh lặng.

Cô: Σ(っ°Д°;)っ

Cô cô cô mới lời "hổ báo" gì ?

A a a a!

Ai đến cứu cô với!

Tuy đây cô từng yêu đương, nhưng cô truyện, xem phim mà!

Trời đất ơi!

Vừa đầu óc cô đúng là bã đậu , thể tưởng là s.ú.n.g ngắn cơ chứ, ai mà dắt s.ú.n.g ngắn ở rốn bao giờ.

Lỡ như cướp cò là tuyệt tự tuyệt tôn luôn đó!

Ngượng ngùng.

Không khí trong khoảnh khắc như đông cứng .

Phó Thu Thạch vẫn lưng về phía cô.

Lâm Niệm lẳng lặng nhà tranh, giả vờ như từng chuyện gì xảy , bưng một cái bàn nhỏ , mang thêm hai chiếc ghế đẩu nhỏ .

Sau đó thoăn thoắt múc một chậu nước gọi Phó Thu Thạch: “Anh Thu Thạch, đây rửa tay , sắp ăn cơm .”

Tuyệt đối nhắc đến chuyện sờ s.ú.n.g ngắn nữa.

Phó Thu Thạch bình tĩnh , ừm, vạt áo dắt trong thắt lưng kéo , chỉ là ngăn chỗ đang lồi lên .

chút ý vị "giấu đầu hở đuôi".

Mặt đỏ đến mức như nhỏ m.á.u, may mà màu da sẫm hơn Lâm Niệm một chút nên hai cũng tám lạng nửa cân.

Bầu khí ngượng ngùng đến mức dùng ngón chân đào lỗ chui xuống.

Khổ nỗi ánh mắt Lâm Niệm cứ thỉnh thoảng nhịn mà liếc xuống .

Ánh mắt như một chiếc lông vũ, lướt đến mang theo một trận run rẩy đến đó.

Phó Thu Thạch cố gắng chịu đựng, bỗng cảm thấy khả năng tự chế và sức nhẫn nại của mặt cô gái nhỏ thật đúng là chịu nổi một đòn.

Thì...

Chậc...

Hối hận...

Hối hận +10000~

 

Chương 526 Em đừng vội, kết hôn là thể ăn .

“Năm kết hôn là .”

“Không vội, em còn nhỏ.” Phó Thu Thạch xuống, bày bát đũa cho Lâm Niệm.

Anh gắp cho Lâm Niệm một cái màn thầu, bàn tay thon dài đẽ lộ những đường gân xanh, mắt cũng dám Lâm Niệm.

Vô cùng nghiêm túc.

Cơ thể căng cứng, lưng thẳng tắp.

Lâm Niệm chỉ vùi đầu xuống háng cho xong.

Cô thật sự háo sắc đến thế, chỉ là tò mò, thật sự tò mò, giả !

Cô cũng vội vàng như thế, cô chỉ hôn một chút thôi mà.

Huhu...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-674.html.]

Huhu...

“Em , em...”

Phó Thu Thạch gắp cho cô một miếng thịt kho tàu: “Anh , mau ăn , đừng để đói.”

Vẫn dám mắt cô.

Mọi lời giải thích của Lâm Niệm đều nghẹn nơi cổ họng.

Hình như dù cô giải thích thế nào, cô cũng thể trong sạch nữa!

Thôi bỏ .

Đâm lao thì theo lao!

Buông xuôi luôn!

“Anh cũng ăn !” Lâm Niệm lấy cho Phó Thu Thạch một cái màn thầu.

“Ăn xong thì tắm .”

Phó Thu Thạch khựng một chút, màn thầu nghẹn nơi cổ họng, ho sặc sụa.

Lâm Niệm vội vàng rót nước, vỗ lưng cho .

“Em ý đó, em chỉ là... cái đó, dù thì cũng đến đây ...”

“Ái chà , ý em là nước giếng tắm cho cơ thể của ...”

Thần linh ơi, ai đến cứu cô !

Rõ ràng bình thường là khá thông minh, phản ứng nhanh nhạy, lúc não như ai đào mất , ngay cả lời cũng nên hồn.

Phó Thu Thạch ho xong liền đón lấy tay Lâm Niệm uống vài ngụm nước, ánh mắt hai chạm , khuôn mặt đỏ bừng của đối phương, hẹn mà cùng bật .

Càng càng dứt .

Cười mãi thôi.

Phó Thu Thạch nhịn kéo lòng, để cô lên đùi , ôm c.h.ặ.t lấy.

Anh vùi mặt hõm cổ cô, lầm bầm: “Niệm Niệm.”

Lâm Niệm: “Vâng.”

“Niệm Niệm.”

“Vâng.”

“Niệm Niệm.”

“Vâng...”

Anh cứ gọi mãi thôi, Lâm Niệm cũng cứ thế mà thưa.

“Sắp , năm chúng thể kết hôn !”

“Báo cáo kết hôn phê duyệt .”

“Đợi em đủ tuổi, chúng sẽ đăng ký.”

“Đến lúc đó em theo quân đội với ?”

Lâm Niệm chút suy nghĩ liền đồng ý ngay: “Được ạ!” Dù theo quân cũng lỡ việc học của cô.

Phó Thu Thạch khẽ : “Em thật !”

Hai cứ thế quấn quýt bên , ăn cơm, cũng tắm, cứ thế lãng phí cả thời gian.

Phó Thu Thạch bắt buộc .

Lâm Niệm kêu oai oái, cơm còn ăn!

Cô bắt Phó Thu Thạch mang theo một hộp thức ăn , mang thêm mấy bình nước nữa.

“Phải chi cái thùng nước lớn thì , thể mang về tắm.”

Phó Thu Thạch kéo cô lòng ôm một nữa, nỡ mà hôn cô một cái: “Vẫn còn cơ hội mà!”

“Đợi nghỉ đông.”

Lâm Niệm vội : “Bà nội năm ngoái đón Tết ở nhà , năm nay kiểu gì cũng về thủ đô thăm ông bà nội của chứ!”

“Bà nội , bà là từng trải, cảm giác già nhớ mong cháu trai thế nào.”

Phó Thu Thạch đặt cằm lên đỉnh đầu cô: “Vậy Niệm Niệm cũng đến thủ đô ?”

“Anh đến đón em, chúng cùng thủ đô.”

“Ông bà nội cũng gặp em!”

Lâm Niệm: “Vâng.” Đây là chuyện cô và bà nội bàn bạc kỹ .

 

 

Loading...