“Nếu thật sự tin, tố cáo, gây chuyện, ...”
Bà nội rốt cuộc cũng kìm nén nữa, òa một tiếng lên: “Sao sinh cái loại nghiệt chủng như chứ!”
“Lúc đó thật sự nên dìm c.h.ế.t trong thùng nước tiểu cho !”
“Thu Thạch cũng sẽ đầu t.h.a.i con , đổi sang nhà khác, dù ngày tháng khổ cực một chút còn hơn là vướng cái bố ruột như !”
Phó Hồng Sương: ...
Đầu của cả lừa đá ?
Đã nghiêm trọng đến mức khai trừ quân tịch , nếu thật sự là do Thu Thạch bày mưu tính kế thì Thu Thạch gán cho cái tội danh nghiêm trọng đến mức nào chứ, yêu đương, chuẩn thi đấu, lấy thời gian mà đối phó Trương Hải Dương?
Nếu thật sự là do Thu Thạch thì đúng là quá lợi hại !
Nhà họ Phó xuất hiện nhân tài kiệt xuất !
Phó Hồng Sương thật sự nên Phó Quốc Thành thế nào cho , một lúc lâu mới : “Bố , Lưu Đình gì cả ạ?
Ví dụ như, bố đấy.
Thời phong kiến, bà đồng ông cốt...”
Nếu hồ đồ đến mức ?
Chuyện ...
Chuyện nếu để Thu Thạch , liệu nó còn nhận bố ?
Lồng n.g.ự.c Phó Hồng Sương đau nhói, thật đấy, đau c.h.ế.t .
Cô còn tưởng cả rốt cuộc nhận cái của Thu Thạch, chỉ là hạ xuống nên mới gọi điện cho cô.
là ngờ tới...
May mà con bé Hồng Diệp , nếu nó sẽ xông đến đ.á.n.h với cả mất.
Phó lão gia t.ử trừng mắt Phó Hồng Sương một cái: “Con đang bậy bạ gì thế!”
“Đó đều là mê tín dị đoan!”
“Cái đồ khốn kiếp Phó Quốc Thành đó, chính là bao giờ Thu Thạch cả!”
“Hừ! Năm đó nó ném Thu Thạch chiến trường là Thu Thạch c.h.ế.t!”
“Tiếc là như ý nó, Thu Thạch ngược càng ngày càng hơn !”
Ông nội càng nghĩ càng thấy dòng suy nghĩ của là đúng, Phó Hồng Sương đang định khuyên nhủ thì ông nội : “Năm đó Lưu Đình và nhà bà khích bác vài câu là nó Thu Thạch c.h.ế.t cóng, đến bây giờ, vô căn cứ mà hắt nước bẩn lên Thu Thạch, tội danh lớn như , tội b.ắ.n đấy, chụp mũ là chụp mũ ngay !
Nó Thu Thạch c.h.ế.t thì là cái gì?”
“Ai còn tưởng Trương Hải Dương là hạt giống của nó đấy!”
Phó Hồng Sương: “...”
“Bố, đến mức đó , cả chỉ là động não, tự cao tự đại...”
Bà nội lúc u uất : “Nó với Dã Bình, nhưng bản chịu thừa nhận.
Nếu Thu Thạch còn nữa.
Thì sẽ ai lúc nào cũng nhắc nhở nó rằng nó là một kẻ phụ bạc.
Nó cũng sẽ mỗi thấy Thu Thạch là nhớ đến lầm của .”
“Người nhà ngoại của Lưu Đình cái gì.”
“Hai đứa con của Lưu Đình tầm thường hết sức.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-680.html.]
“Thu Thạch càng năng lực, càng tỏa sáng, càng chứng minh kẻ cha như nó mù quáng đến mức nào.”
Phó Hồng Sương há miệng, nhưng thể tổ chức ngôn từ để giải thích cho Phó Quốc Thành, dường như lời giải thích đều là vô ích.
“Ông nó , đứa con trai cần nữa.” Bà nội rơi lệ .
Trong lòng bà sự áy náy với Phó Quốc Thành, thời chiến loạn bà thật sự quản lý đứa trẻ mấy.
mà... cháu trai bà còn đáng thương hơn mà!
Ít nhất thì Phó Quốc Thành cũng một đôi cha lúc nào cũng nhấn chìm vũng bùn lầy.
Dù thế nào nữa, lão Phó cầm tay chỉ việc đưa Phó Quốc Thành từng bước một lên vị trí cao.
Sự nợ nần của họ cũng sớm bù đắp .
Nếu cứ bù đắp là chuyện thì họ cũng chẳng còn cách nào, những năm tháng chiến tranh, ngay cả những vị lãnh đạo lớn cũng con cái lưu lạc trong dân gian.
Ông lão gật đầu: “Ừm, cần nữa!”
Trong lòng Phó Hồng Sương dâng lên một dự cảm lành.
Sau đó thấy bố cô bắt đầu gọi điện thoại: “... , Phó Quốc Thành chuyện gì thì còn liên quan gì đến nhà họ Phó chúng nữa.
Nếu nó mượn danh nghĩa của đến tìm các ông nhờ vả chuyện gì thì đừng đoái hoài!
chỉ một đứa cháu trai là Thu Thạch, đứa con trai nào là Phó Quốc Thành cả.
Ừm, nghiêm túc đấy, nếu ông còn nhận là thì đừng nể mặt Phó Quốc Thành!”
“ , con lớn lời cha nữa, nó cũng chẳng liên quan gì đến , ngược là Thu Thạch nhà chúng , cần các bậc chú bác quan tâm nhiều hơn.”
“Ừm, chẳng chuyện gì xảy cả, định với các ông từ lâu , cứ trì hoãn mãi đến tận bây giờ.”
“, chính là vì chuyện của vợ nó, cho nó thời gian để ly hôn nhưng nó chịu, thì chỉ còn cách màng đến tình cha con nữa thôi.
Chủ yếu là sợ nó tìm các ông nhờ vả mang đến rắc rối cho các ông, dù nhà vợ nó cũng chẳng đơn giản gì...”
Phó Hồng Sương: Thôi xong đời !
Sau chuỗi cuộc điện thoại của ông nội, cả sẽ còn chỗ ở thủ đô nữa !
Chương 531 Dỗ dành
Bác sĩ chăm sóc sức khỏe đến, dặn dò hai ông bà tức giận nữa, đặc biệt là ông cụ, nếu tức giận nữa sẽ nguy cơ tai biến mạch m.á.u não.
Bản ông vốn dĩ huyết áp cao , những năm đ.á.n.h trận quá liều mạng, nay tuổi cao, các phương diện của cơ thể đều đang báo động đỏ.
Ông cụ chỉ mỗi chứng huyết áp cao !
Phó Hồng Sương tiễn bác sĩ ngoài, bác sĩ nghiêm khắc dặn dò Phó Hồng Sương: “Tình trạng sức khỏe của hai vị thủ trưởng cũ lắm, phận con cái các chị hãy cố gắng những chuyện , những chuyện vui vẻ cho hai cụ ...
Tuyệt đối, tuyệt đối hai cụ tức giận nữa!
Hai cụ lúc trẻ chịu quá nhiều cực khổ , nay về già , các chị để họ thoải mái một chút chứ!”
Phó Hồng Sương đồng ý, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò.
So với cả thì việc em út lấy vợ nghèo chẳng còn là chuyện gì to tát nữa!
Phó Hồng Sương phân vân, với Phó Hồng Diệp một tiếng là đừng nhắc đến Phó Quốc Thành mặt hai cụ, nhưng sợ em gái gây sự với cả, cả...
Anh cả hồ đồ.
lúc nhỏ là do cả chăm sóc hai chị em cô.