Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 700

Cập nhật lúc: 2026-02-16 20:03:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đồng chí Lục Chí Quốc thực sự thấy đại đội Tiền Tiến quấy nhiễu đến hỏng bét, nên nhịn gọi điện nhắc nhở Tưởng Điền Phong một tiếng, sợ đại đội Tiền Tiến gì, đừng để sa bẫy của Đường Mậu.

 

Lâm Niệm hiểu .

Đại đội Tiền Tiến chút khởi sắc, kẻ yên nữa, đến hái quả chín đây mà!

 

Tưởng Điền Phong vẻ mặt bất bình: "Bàn tính của Phó chủ nhiệm Đường đ.á.n.h lên tận trời xanh ! Xuống treo chức thì chủ nhiệm Lục và mấy cán bộ khác đồng ý, bọn họ liền lùi một bước xuống đây giúp đỡ chỉ đạo.

nghĩ, ngày mai chắc chắn sẽ điên cuồng bới lông tìm vết!

Đã cố tình tìm thì chúng đến mấy cũng là sai!"

 

"Đợi bới một đống , về sẽ thì thật khó !"

 

Lâm Niệm : "Cán bộ đại đội là do các xã viên đề cử bầu chọn, bất kể là ai đến cán bộ đại đội, hãy bảo chuyển hộ khẩu đại đội !

Không nhà nào cán bộ đại đội mà của đại đội đó cả!

Không chuyển hộ khẩu cả gia đình đại đội chúng , các xã viên thể tin tưởng thể một lòng vì đại đội ?

Còn về phía nhà máy, cũng cùng một lý lẽ đó, xưởng thì , tiên chuyển hộ khẩu, đó trải qua kỳ kiểm tra của xưởng, đông đảo xã viên chúng mới ý kiến!"

 

"Còn nữa, họ đến đúng lúc lắm, chúng đại đội đang thiếu tiền, họ đến để giúp đỡ ?

Vậy thì giúp chúng vay vốn mười tám vạn tệ, để chúng mua một chiếc xe tải, để giải quyết vấn đề vận chuyển sản phẩm của đại đội chúng !

Còn nữa, xưởng than tổ ong hiện đang gặp vấn đề lớn, phía mỏ than chịu cung cấp than nữa , đúng lúc quá, chủ nhiệm Đường chẳng đến để giúp đỡ ?

Để nghĩ cách giải quyết!

Sau đó, cắt giảm lượng cung cấp than tổ ong cho công xã, bộ lượng cung cấp than tổ ong đặc biệt cho công xã hủy bỏ hết!

Tóm cứ tìm việc cho suốt thôi!

Nếu Phó chủ nhiệm Đường giúp chuyện than đá, chúng cũng thể lên huyện kiện cáo, công xã cử xuống giúp đỡ mà chẳng giải quyết việc gì!

Hỏi xem họ chuyên môn xuống đại đội chúng ăn chực uống chực !

Ồ, nhắc đến chuyện ăn chực uống chực, họ đến , đại đội hàng ngày cứ cá thịt linh đình mà chiêu đãi!"

 

"Quay về, còn thể tìm bà ngũ Dương và những khác nữa... cứ thế mà quấy rối, lăn lộn ăn vạ một trận!"

"Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, nếu Phó chủ nhiệm Đường thực sự đến để giúp đỡ, chúng cũng chẳng hạng ơn, còn nếu ý đến hái quả chín, thì chúng cũng chẳng cần khách sáo với gì!"

 

Mắt Tưởng Điền Phong sáng rực lên, đúng , vẫn là thanh niên tri thức Lâm thông minh.

Mười tám vạn tệ... ha ha ha, thằng cha nào mà nổi chứ! Mặc kệ, điều kiện bọn họ còn thèm đưa !

 

Lâm Niệm : "Tóm dù thế nào nữa, cũng để họ trang trại gà."

" sợ kẻ , đàn gà của chúng vốn dĩ sắp khỏi , để phá hoại thì đáng!"

 

Lâm Đại Cường gật đầu: "Yên tâm, tìm bà ngũ Dương và mấy đó ngay đây!"

 

Lâm Niệm nhắc nhở: "Nếu họ ý , khi chúng gọi điện lên huyện, thể gọi cho công xã vài cuộc .

Giúp đỡ , thể chỉ xuống, mà mang theo tiền chứ!

Bằng , cũng một phương án giúp đỡ chi tiết, nếu thì gọi gì là giúp đỡ!

Đương nhiên, chúng vẫn vô cùng cảm kích sự giúp đỡ của công xã, chắc chắn là với huyện !

Hành động vì đại đội chúng như thế của công xã, nhất định biểu dương!

Đại đội trưởng, ông thấy đúng ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-700.html.]

Vài lời của Lâm Niệm như gáo nước lạnh tạt thẳng đầu.

Tưởng Điền Phong dù là kẻ ngốc cũng !

"Được, chúng , những chuyện khác đừng lo!"

 

Ông và Lâm Đại Cường rời , đường, Lâm Đại Cường hiến kế: "Đại đội trưởng, là cán bộ công xã xuống giúp đỡ chỉ đạo, chúng tuyên truyền xuống cho thật .

Đại đội chúng vẫn còn nhiều quần chúng cảnh khó khăn..."

 

Tưởng Điền Phong: " đến phòng truyền thanh ngay đây, ông về !"

 

Lâm Đại Cường thản nhiên về nhà, ông còn đưa cơm cho ruột và cháu gái nữa!

Đoàn Xuân Hoa hầm canh gà, kho sườn, thổi cơm trắng.

Nhân lúc trang trại gà cho khác , tranh thủ tẩm bổ cho hai vị giáo sư.

nhiều, bên phía chuồng bò cũng thể chiếu cố tới.

 

Lâm Niệm và mới lên giường sưởi ăn cơm thì thấy tiếng loa phát thanh của đại đội vang lên: "Hỡi đông đảo bà con xã viên!

Tin vui đây!

Ngày mai công xã sẽ cử mấy cán bộ xuống giúp đỡ chúng , nhà ai khó khăn gì, tối nay hãy tổng kết cho thật kỹ! Tốt nhất là lấy tờ giấy ghi !

Ngày mai đợi các cán bộ đến , mới dễ tìm họ!

Đừng sợ, họ là cán bộ của nhân dân, xuống giúp đỡ chúng thì chúng giấu giếm, dũng cảm khó khăn của !

Mặc dù hiện tại cuộc sống của chúng hơn các đại đội khác một chút.

Một khó khăn dường như chúng cũng thể khắc phục .

chúng thể phụ lòng của công xã, thể để các đồng chí xuống giúp đỡ mà việc gì , khiến họ thành nhiệm vụ công tác!

Các cán bộ luôn nghĩ đến chúng , chúng cũng tích cực phối hợp!

Nếu , họ xuống đây một chuyến vô ích, cũng chẳng dân nghèo chúng thiếu cái gì, thốn cái gì, cần cái gì..."

 

Bà Khúc nhịn mà phì : "Cái thằng cha , nghĩ cái chiêu độc thật!"

"Ngày mai cái lão chủ nhiệm gì đó tới, chắc chắn oai nổi !"

 

Giáo sư Hám và giáo sư Giang cũng theo, trong giới học thuật cái kiểu hành vi hái quả chín cũng , họ vô cùng ghét loại hành vi đó.

"Người dân cách của dân, bây giờ là xã hội mới , cái lối quan liêu đó là con d.a.o hai lưỡi đấy.

Làm khéo sẽ tự đả thương thôi!"

 

Bà Khúc: " thế, cứ đặt xã hội cũ, mấy lão quan đó là cướp ngày!"

"Bây giờ!"

"Đông đảo nhân dân lao động chúng sợ ai chứ?"

"Chỉ sợ dám đến thôi!"

 

Mấy thành một tràng.

Sau bữa tối, Đoàn Xuân Hoa và Lâm Đại Cường liền tìm bà ngũ Dương và những khác trò chuyện...

 

Phó chủ nhiệm Đường hắt liên tục mấy cái, cảm thấy mũi ngứa ngáy nữa chứ!

 

Chương 547 Giải quyết tranh chấp

 

 

Loading...