Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 757

Cập nhật lúc: 2026-02-16 20:08:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh cũng Tiểu Bảo thể trạng yếu, động một chút là khám bệnh!”

 

“Phó Quốc Thành, lương tâm của ?”

 

“Nếu ghét bỏ con thì bây giờ ôm nó nhảy sông cho !”

 

Bây giờ bà cũng chẳng thèm dỗ dành Phó Quốc Thành nữa. Hồi dỗ dành Phó Quốc Thành là vì ông thể cho bà thể diện, cho bà cuộc sống ưu việt.

 

giờ đây, ông cho bà cái gì?

 

Ông đến chức thủ trưởng cũng chẳng còn nữa !

 

Làm phó giám đốc một nhà máy dệt mà đến cả công việc của vợ cũng giải quyết nổi!

 

Xe chuyên dụng cũng mất luôn.

 

Không , mà là ông giả bộ cần!

 

chịu thiệt là ai?

 

Là bà !

 

Nhớ khi xưa khi bà còn là phu nhân thủ trưởng, bao giờ khỏi cửa mà xe đưa đón?

 

Gia đình bên ngoại ép bà đến thở thông, Phó Quốc Thành đối xử như thế .

 

Số bà mà khổ thế !

 

Lưu Đình thút thít lóc, đứa trẻ trong buồng cũng ré lên.

 

Lưu Đình tức giận bế đứa trẻ nhét thẳng lòng Phó Quốc Thành!

 

“Anh !”

 

“Anh con trai !”

 

“Có cha trách nhiệm như , nó thật là đáng thương c.h.ế.t !”

 

“Anh vết nứt nẻ mặt nó , vết nứt nẻ tay nó !”

 

“Anh đừng trách chăm sóc nó , thì thể gì?”

 

“Chỉ cần tìm cho một công việc văn phòng thôi thì nó chịu khổ như thế !”

 

việc vặt trong xưởng của văn phòng phố, cả ngày bận rộn ngơi tay, căn bản là chăm sóc nổi nó!”

 

“Nó cũng là của một , từ ngày mai, , từ bây giờ trông nữa!”

 

“Nó thuộc về đấy!”

 

Nói xong Lưu Đình liền lao khỏi cửa nhà.

 

Phó Quốc Thành: ...

 

Ông đứa con trai trong tay, trong lòng lửa giận bừng bừng nhưng cũng dám ném đứa trẻ trong lòng .

 

Cơn giận của Lưu Đình đến thật bất ngờ, khiến Phó Quốc Thành cảm thấy vô cùng xa lạ.

 

Sự dịu dàng nết na của bà ?

 

Sao bà biến thành như một mụ đàn bà đanh đá thế !

 

Tất cả những chuyện là do ông gây ?

 

Không !

 

Chỉ thể trách bản Lưu Đình thôi! Nếu một gia đình tệ hại như thế, nếu thể chung sống với thằng nhãi ranh , thể giữ quan hệ với bên nhà cũ.

 

Thì ông cụ cũng sẽ gọi điện khắp nơi cho ai quản chuyện của ông !

 

Lúc mới cưới bà lắm cơ mà, bà bảo sẽ giúp chăm sóc cho Thu Thạch, bà sẽ dùng một trái tim lương thiện để cảm hóa ông cụ bà cụ, cảm hóa Thu Thạch.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-757.html.]

nhân tính đều là m.á.u thịt cả, bà sẽ nỗ lực, nỗ lực đợi đến ngày lòng thành cảm động trời đất!

 

còn ...

 

Phó Quốc Thành tiếng trẻ con quấy , ngửi thấy một mùi hôi thối nồng nặc, đầu óc ong ong cả lên!

 

Ông đúng là tin cái tà thuyết của Lưu Đình!

 

Mới rơi cái tình cảnh như hiện nay!

 

Chương 592 Luống cuống tay chân

 

Phó Quốc Thành luống cuống tay chân trông con, cho ông nhếch nhác hết cả, thực sự là , liền gọi điện cho Phó Hồng Sương.

 

Phó Hồng Sương vội vàng chạy tới, cửa ngửi thấy mùi hôi thối, sofa, sàn nhà cũng là phân lỏng của đứa trẻ.

 

Trên mặt Phó Quốc Thành còn một dấu chân nhỏ, cũng là dấu phân.

 

Phó Hồng Sương mà da đầu tê dại, cô vội cởi áo khoác treo lên tường, xắn tay áo bước lên: “Để em dọn cho, đại ca rửa ráy , mặt là phân kìa!”

 

“Ây da, đứa nhỏ đang tiêu chảy, mau ch.óng đưa bệnh viện, đại ca mau rửa , em tắm rửa đồ cho nó ngay.”

 

lấy phích nước nóng, phích nước nhẹ tênh, mấy cái bình thủy đều lấy một giọt nước.

 

“Lưu Đình rốt cuộc đang cái gì thế !”

 

“Bà ngay cả nước cũng đun!”

 

Phó Hồng Sương còn cách nào khác, đành xuống bếp đun nước.

 

Phó Quốc Thành rửa xong , thấy Phó Hồng Sương trong lúc đang dọn dẹp đống uế tạp đứa trẻ thải , cảm thấy vô cùng mất mặt.

 

Ông : “Lưu Đình cãi với một trận, vứt đứa nhỏ cho luôn!”

 

Phó Hồng Sương lạnh: “Bà tư cách gì mà mặt lạnh với ?”

 

“Ly hôn!”

 

“Anh dù gì cũng là phó giám đốc của nhà máy dệt 1! Nhà máy dệt 1 đó là nhà máy lớn đấy! Cho dù là bố nhận chăng nữa, thì khi ly hôn với bà , cũng thiếu gì tranh gả cho !”

 

Phó Quốc Thành : “Anh mấy đứa nhỏ cũng hòa hợp với kế!”

 

Phó Hồng Sương mà nghẹn lòng, cô : “Vậy xem bà chăm sóc cho đứa nhỏ ? Bà chăm sóc, ly hôn thì giữ bà cái gì?”

 

“Nếu tìm khác, thì đứa nhỏ để em bế về nuôi!”

 

Phó Quốc Thành mang cái danh tiếng chịu trách nhiệm, vứt con cho em gái nuôi.

 

Một Phó Thu Thạch khiến danh tiếng của ông quét sạch sành sanh , nếu thêm chuyện nữa, thì danh tiếng của ông tụt xuống đến tận nước Mỹ mất thôi.

 

là cái chữ “ao” (lõm)!

 

Cây sống vì vỏ, sống vì mặt!

 

“Anh mau thu dọn ít đồ dùng cho trẻ con , lát nữa đến bệnh viện khi viện đấy.” Phó Hồng Sương thoăn thoắt việc, với Phó Quốc Thành đang đực đó.

 

Phó Quốc Thành động đậy: “Không thể để em nuôi , em và em rể bận rộn như ...”

 

Phó Hồng Sương : “Cách là do nghĩ cả thôi, cho em nuôi, thì tìm một hộ gia đình trong viện, nhà nào già rảnh rỗi , nhờ bà giúp trông con.

Mỗi tháng cứ đưa ít thịt, đưa ít lương thực để cảm ơn, thiếu gì giúp trông con chứ!

Đại ca, thật đấy, ly hôn với Lưu Đình , bà đúng là một tai họa!

Anh xem, từ khi kết hôn với bà bao giờ chuyện gì , ngày tháng càng sống càng chẳng cả!”

 

Lời đ.â.m trúng chỗ hiểm của Phó Quốc Thành, ông hừ lạnh một tiếng : “Anh và Lưu Đình kết hôn bao nhiêu năm nay, ngày tháng vẫn luôn , công việc của cũng vấn đề gì, em cứ nhất định bảo ai đó là tai họa, là chổi, thì đó chính là Lâm Niệm!

Từ khi thằng nhãi ranh đó và nó thành một cặp, mới bắt đầu xui xẻo đấy!”

 

“Cũng may bây giờ còn chuyện phong kiến mê tín nữa, nếu thì...”

 

Phó Hồng Sương: ...

 

“Đại ca, đây là sai , Niệm Niệm bao nhiêu chứ, Niệm Niệm con bé giống như lời , con bé rõ ràng là phúc khí, em , lão Út ...”

 

 

Loading...