Đỗ Ái Quốc : "Đã theo lời em , còn về danh sách thì vội, qua tết sẽ đưa cho em, còn xem chút nữa!"
Lương Tuyết trúng cho ông vài việc, ông cũng tin tưởng Lương Tuyết, chỉ là vấn đề tình hình sẽ đổi thì thận trọng và thận trọng hơn nữa.
Nếu ai nắm thóp tố cáo, đừng đến vinh hoa phú quý tương lai, ngay lúc cũng thể g.i.ế.c c.h.ế.t ông !
Hai đang thủ thỉ trò chuyện thì đột nhiên vang lên tiếng mở cửa.
Đỗ Ái Quốc định dậy: "Là Lưu Đình đến !"
Tô Vân cũng vội vàng dậy, thấy tiếng bước chân ngày càng gần, Tô Vân nhanh ch.óng chui xuống gầm giường.
"Ái Quốc, ở đây ? Em còn đang định gọi điện cho đấy!" Lưu Đình ngờ Đỗ Ái Quốc ở đây, mặt lộ vẻ ủy khuất, nước mắt lã chã rơi xuống.
Đỗ Ái Quốc ôm lấy Lưu Đình đang lao tới, dịu dàng hỏi: "Sao thế? Ai bắt nạt em ?"
"Mau cho , trị tội kẻ đó cho em!"
Lưu Đình : "Mẹ em, cướp mất tiền bán công việc của em , còn hai chị dâu của em nữa, uy h.i.ế.p em nhất định đưa cho mỗi một trăm đồng tết, thêm đó là năm mươi cân phiếu lương thực và mười cân phiếu thịt, nếu sẽ đem chuyện của hai đứa trẻ, còn cả chuyện của chúng tung hết!"
"Ái Quốc, em thực sự là lấy nổi nữa !"
"Lúc Phó Quốc Thành nghỉ việc, họ còn thu liễm một chút, đấy, bao nhiêu năm nay em tiếp tế cho nhà đẻ chỉ nhiều chứ ít!
Anh tưởng em thế ?
Em , em chỉ để dành tiền cho con của chúng thôi, nhưng em cách nào cả, họ lấy con cái và mối quan hệ của chúng yêu sách..."
Đỗ Ái Quốc phiền c.h.ế.t , ông đẩy Lưu Đình : "Em ý gì? Định bắt đưa tiền ? Không đưa nổi, nhưng tiền cũng quá nhiều !"
"Hơn nữa, họ cứ bám riết tha như , bao giờ mới kết thúc đây!"
"Hay là em cứ trì hoãn họ vài ngày, nghĩ kỹ cách , lấy đồ của Lương Dã Bình về là tiền đưa cho họ ngay!"
"Không giúp em, nhưng cũng cuối năm , tay cũng đang kẹt lắm!"
"Trong nhà chi dùng, em bên ngoài trợ cấp, đối xử với mấy em đó thì ai còn việc cho nữa?"
Lưu Đình vội : "Ái Quốc, em ý định xin tiền , bao nhiêu năm nay , em bao giờ tìm ? Khó khăn đến mấy cũng tự nghĩ cách.
Chỉ là ... em thực sự...
Em thực sự hết tiền , cũng cứ tiếp tục đưa như mãi dứt.
Cứ đưa thế thì bao giờ mới hết đây!
Ái Quốc giúp em nghĩ cách ?"
Đỗ Ái Quốc đưa Lưu Đình khỏi phòng ngủ, hai phòng khách .
Lưu Đình vội pha cho ông , nhưng phát hiện bàn hai cái ca tráng men uống dở, bà hỏi: "Có từng đến đây ?"
Đỗ Ái Quốc: "Ừ, chuyện công việc thôi, ở văn phòng tiện."
Lưu Đình liền hỏi cái chén nào là của Đỗ Ái Quốc để bà châm thêm nước nóng, Đỗ Ái Quốc chỉ một cái.
Lưu Đình thấy vết son môi cái ca tráng men còn .
Bà lập tức nổ đom đóm mắt.
Hay lắm, Đỗ Ái Quốc khi chỗ từng , căn nhà tương lai sẽ cho bà , chỉ dùng để hai bọn họ hẹn hò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-765.html.]
Bà sinh con đẻ cái cho ông , nhẫn nhục chịu đựng vì ông , kết quả ông thì ?
Dẫn đàn bà về đây!
Lưu Đình biến sắc rót nước cho Đỗ Ái Quốc, khi đặt bình nước xuống, thấy Đỗ Ái Quốc đang mải suy nghĩ, liền nhẹ chân nhẹ tay mở cửa phòng ngủ.
Cửa mở , vặn thấy Tô Vân từ gầm giường bò , đang mặc quần áo.
Mà miệng cô , vẫn còn sót vết son môi.
Đồ hồ ly tinh!
Phải rằng loại đồ như son môi chỉ diễn viên đoàn văn công dùng một chút khi biểu diễn, bình thường căn bản ai dùng, dùng son môi trong cuộc sống hàng ngày là lối sống hủ hóa, khuynh hướng tư sản.
Lưu Đình nổi trận lôi đình, lao túm tóc Tô Vân, tát lấy tát để: "Tiện nhân, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"
"Giật đàn ông đến tận đầu bà già , tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"
Tô Vân hét toáng lên.
Đỗ Ái Quốc vội chạy lôi Lưu Đình .
Tô Vân: "Chị Đình, em thật lòng yêu Ái Quốc, em đến để chia rẽ hai , em đến để gia nhập hai mà!"
"Người đàn ông ưu tú như Ái Quốc, một hai đàn bà thể trói buộc !"
"Chị Đình, em cầu xin chị, chị đ.á.n.h em mắng em thế nào cũng , đừng trách Ái Quốc !"
Lưu Đình mà lửa giận bừng bừng: "Câm mồm, ai là chị mày?"
"Cái đồ hồ ly tinh ..."
Đỗ Ái Quốc kéo nổi Lưu Đình , lời của Tô Vân và Lưu Đình so vẫn là lời của Tô Vân khiến ông thấy mát lòng mát , ông gầm lên một tiếng: "Đủ !"
"Lưu Đình cô định quậy đến bao giờ hả?"
"Cô là cái thá gì mà dám quản chuyện của lão t.ử!"
Lưu Đình đờ , bà dám tin những lời là do Đỗ Ái Quốc , trong lúc bà sững sờ, Tô Vân thừa cơ thoát khỏi bà , nấp lưng Đỗ Ái Quốc, nở một nụ khiêu khích với bà .
"Đỗ Ái Quốc, thực sự bảo vệ con tiện nhân ?" Lưu Đình tức giận tột độ, bà chỉ tay Tô Vân, chất vấn Đỗ Ái Quốc.
Đỗ Ái Quốc giơ tay tát một cái: "Lão t.ử chiều cô quá hóa hư , ai nó là tiện nhân?"
Lưu Đình Đỗ Ái Quốc tát ngã xuống đất, thể thấy cái tát dùng lực mạnh đến mức nào, Tô Vân vội chạy đỡ bà : "Chị Đình, chị chứ?"
"Đều là em , em nên gia nhập , chỉ là Ái Quốc quá, em kìm lòng , chị Đình chị thể hiểu tâm trạng của em ? Dù chị cũng thế mà, gả nhà họ Phó, chồng quan chức cấp cao, mà vẫn quên Ái Quốc...
Chị Đình, cầu xin chị bỏ qua định kiến mà chấp nhận em , dù lúc chị ở bên cạnh Ái Quốc, Ái Quốc cũng cần bầu bạn mà!"
Đỗ Ái Quốc hừ lạnh một tiếng: "Cô học tập Lương Tuyết , nếu học thì cút xéo cho lão t.ử, đừng đến tìm lão t.ử nữa!"
Tô Vân lưng về phía Đỗ Ái Quốc, cô nhạo khẩu hình với Lưu Đình: Mụ già mặt vàng, c.h.ế.t !
Lưu Đình: !!!!
Chiêu bà cũng từng dùng !
Hồi đó Lương Dã Bình còn c.h.ế.t, tuy lời hành động của bà quyết liệt như Tô Vân, nhưng lưng về phía Phó Quốc Thành, đối mặt với Lương Dã Bình, những lời đáng thương, khẩu hình với Lương Dã Bình...