Sủng Thê Của Thợ Săn - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:56:11
Lượt xem: 105

01

Lúc cha còn sa sút, từng định hôn sự với nhà thợ săn.

Nay thợ săn tìm đến tận cửa.

Đích tỷ lóc om sòm, sống c.h.ế.t chịu gả.

Trong sảnh đường vang vọng tiếng xé ruột xé gan của đích tỷ.

Còn tiếng quát tháo giận dữ của đích mẫu.

“Chu Ngưỡng Sơn chỉ là một tên thợ săn hủy dung.”

“Đừng hòng bắt Chi nhi của chịu cái khổ đó.”

Ta thu ở trong góc.

Lặng lẽ nhặt hạt đậu.

Đậu đỏ để bên trái.

Đậu đen để bên .

Nếu như để sai một hạt, đều sẽ ăn gậy.

Cha xoa đầu đau nhức về phía .

Ông thôi.

Đích mẫu lạnh.

“Sao thế, ông nỡ để con tiện tì gả qua đó ư?”

“Nếu Trường Tùng trở về, thế nào cũng sẽ hận ông cho xem!”

Nhắc đến ca ca tiền đồ vô lượng, ánh mắt cha bỗng trở nên kiên định.

Ông bảo đích tỷ gả qua đó.

Trong đêm tối, ôm lấy bộ xiêm y nương để .

Ta ướt đẫm cả gối đầu.

Nương từng là y nữ của một nhà đại hộ.

chữ nghĩa, hiểu chuyện thức thời.

Bà vốn tưởng cùng cha kết thành một đoạn lương duyên.

Nên lấy hết thảy bạc trắng để cưu mang cha ăn học.

Đến khi theo cha về huyện Ninh.

Bà mới ông sớm thê thất.

Dưới sự đày đọa của đích mẫu, nương buông tay nhân thế trong đau đớn và dằn vặt.

Sau khi nương mất, sống qua ngày trong cảnh nơm nớp lo sợ.

Đích tỷ đ.á.n.h , liền ngoan ngoãn để mặc tỷ đ.á.n.h.

Đích mẫu phạt , liền quỳ gối mà thốt nửa lời.

Ngày tháng qua .

Bọn họ chê ngốc nghếch vô vị.

Thế nên cũng lười đoái hoài đến .

Ngờ nhẫn nhục chịu đựng suốt bao năm qua.

Ta vẫn chẳng thể trốn thoát mối hôn sự đòi mạng .

Ta chợt nhớ chuyện tháng .

Trên đường phố trông thấy Chu Ngưỡng Sơn xách cổ một gã bặm trợn.

Chỉ một đ.ấ.m đ.á.n.h cho kẻ trào m.á.u đầy mồm.

Chu Ngưỡng Sơn sinh cao to lực lưỡng.

Trên là cơ bắp cuồn cuộn.

Nếu tức giận mà đ.á.n.h , thì đây.

Hai mắt đến sắp mù, nhưng chẳng cách nào bấu víu.

Nương ơi, con sợ lắm.

Con sống cả đời với một kẻ như .

02

Có sợ hãi đến mấy, thì vẫn cứ gả .

Trước lúc xuất giá, đích tỷ đến tìm .

Đích tỷ lạnh.

“Lâm Thanh Đại, thật cha vốn định đền bù cho Chu gia một khoản bạc để từ hôn.”

Ta kinh ngạc tỷ .

Đích tỷ bộ dạng đáng thương của .

Tỷ đắc ý : “Là cho cha từ hôn đấy.”

“Ta chính là xem ngươi gả cho gã đàn ông hung hãn đó.”

“Để xem ngươi sống những tháng ngày thê t.h.ả.m tột cùng .”

Ta nhớ đến khuôn mặt đầy sẹo của Chu Ngưỡng Sơn.

Đôi môi run rẩy.

Ta lấy hết dũng khí thốt lên.

“Tỷ… tỷ đang ghen tị vì Viên công t.ử để mắt đến .”

Viên công t.ử là bạn đồng song của ca ca.

Chàng tướng mạo khôi ngô, ôn văn nhĩ nhã.

Đích tỷ si mộ , nhưng Viên công t.ử đem lòng ưng ý .

Đích tỷ thẹn quá hóa giận.

Tỷ liền giáng một bạt tai xuống mặt .

Tai ù .

Không dũng khí từ ùa tới, tiếp tục cất lời.

“Viên công t.ử thư cho .”

“Chàng bảo đợi thi khoa cử xong, sẽ đến cầu thú .”

“Cho nên tỷ mới nóng lòng gả như thế.”

Đích tỷ giơ tay định đ.á.n.h tiếp.

Ta ôm c.h.ặ.t mặt.

Ta nhịn đành mở miệng cầu xin.

“Tỷ tỷ đừng đ.á.n.h nữa, chỉ sảng thôi.”

Đích tỷ thấy bộ dạng hèn nhát của , bèn khinh khỉnh buông lời.

“Lúc nương ngươi còn sống, bà thường xuyên đấu đá với nương .”

“Nếu ca ca tranh khí, thi đỗ Bảng nhãn.”

“Nương ngươi chừng thực sự thượng vị .”

“Một khôn ngoan như bà , sinh một nghiệt chủng hèn mọn cốt khí như ngươi.”

Sau khi tỷ rời .

Ta nắm c.h.ặ.t khăn trùm đầu màu đỏ.

Ta đến mức đầu óc váng vất.

Bên tai vẫn văng vẳng tiếng mắng mỏ của nương .

“Ôi chao!”

“Con ngốc nghếch thế , ngay cả Lâm Chi Lan cũng đấu !”

“Tại con là một đứa nhi t.ử chứ!”

Ta thật là ngu ngốc.

Chu Ngưỡng Sơn là một kẻ nóng nảy tính tình tồi tệ.

Gả qua đó , hẳn là sẽ đ.á.n.h .

Ta gắng gượng nhẫn nhịn sự sợ hãi.

Trong tiếng pháo nổ giòn giã rộn ràng, kiệu gả đến Chu gia.

Có lẽ vì quá mức hoảng sợ.

Lúc Chu Ngưỡng Sơn định nắm tay .

Ta cuộn tròn ngón tay né tránh.

Mãi cho đến đêm khuya.

Sự huyên náo bên ngoài tan , mới trở về phòng.

Chu Ngưỡng Sơn vén khăn trùm đầu của lên.

Nhìn thấy khuôn mặt sưng tấy của , ánh mắt bỗng trầm xuống.

Ta e dè cơn giận trong mắt .

Toàn sợ hãi đến mức lạnh toát.

Ta run rẩy lắp bắp thốt lời.

“Ta…”

Những câu chữ nhẩm nhẩm bao nhiêu đường tới đây.

Đến khi há miệng chẳng thốt nổi một lời.

Nước mắt cứ thế tuôn rơi ngừng.

Ta chán ghét chính bản vô cùng.

Đến một câu cũng chẳng thể trình bày cho rõ ràng.

Chu Ngưỡng Sơn đẩy cửa bước ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-the-cua-tho-san/chuong-1.html.]

Hắn múc một chậu nước nóng bưng đến mặt .

Hắn điềm tĩnh cất giọng.

“Rửa mặt .”

Ta gượng gạo xốc tinh thần để lau rửa một phen.

Chu Ngưỡng Sơn trầm mặc lời nào.

Hắn cùng dùng xong bữa tối.

Một bát cháo nóng hổi trôi xuống dày.

Tâm trí đang run rẩy của dần dần bình trở .

Ta hít sâu vài .

Ta bấu c.h.ặ.t lòng bàn tay .

“Ta dung mạo xinh , gả cho là muôn vàn uất ức.”

“Cho nên để sống sung sướng.”

“Được ăn sơn hào hải vị, mặc lụa là gấm vóc.”

“Nếu gần gũi với , đưa bạc đây.”

03

Đây chính là kế sách vẹn vắt óc nghĩ lúc xuất giá.

Phải cho Chu Ngưỡng Sơn chán ghét !

Như mới thể nhàn nhã trôi qua tháng ngày.

Lúc những lời , cẩn thận quan sát thần sắc của .

Nam t.ử thế gian hận nhất là nữ nhân đòi hỏi tiền tài vật chất.

Nếu như , ắt sẽ chọc giận Chu Ngưỡng Sơn.

Từ đó khiến cao chạy xa bay.

Ngờ Chu Ngưỡng Sơn bên mép giường, nghiêm túc gật đầu.

“Nói đúng lắm.”

Ta trợn tròn mắt ngoác mồm.

Ta theo bản năng vặn hỏi : “Câu nào đúng cơ?”

Kẻ xong những lời đó mà chẳng hề động nộ.

Lẽ nào là một tên ngốc!

Chu Ngưỡng Sơn khoanh hai tay n.g.ự.c.

Hắn căng c.h.ặ.t nét mặt, bảo.

“Nàng bảo dung mạo nàng xinh , câu đúng lắm.”

Ta thẹn quá hóa giận c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

Gương mặt đỏ bừng như lửa đốt.

Kẻ thoạt cứng cỏi lạnh lùng, .

Sao mở miệng buông lời trêu ghẹo !

Không , dùng đến liều t.h.u.ố.c mạnh hơn thôi.

Ta lấy tờ khế ước chuẩn từ đưa cho Chu Ngưỡng Sơn.

Ta gắng nhịn nỗi hổ .

“Cái xem .”

“Nếu dị nghị gì, thì ký tên .”

Chu Ngưỡng Sơn vuốt ve cằm.

Hắn tỏ vẻ cao thâm khó lường mà từng chữ bên .

“Nắm một bàn tay, hai mươi văn.”

“Nắm hai bàn tay, ba mươi lăm văn.”

Ta gật gật đầu.

Ta nghiêm túc .

, chính là kẻ chỉ đến tiền như thế đấy.

Mau mắng .

Chu Ngưỡng Sơn liếc một cái tiếp.

“Hôn lên má năm mươi văn, hôn lên môi một trăm văn.”

Ánh mắt dán c.h.ặ.t gương mặt , rơi xuống đôi môi .

Chu Ngưỡng Sơn một đôi mắt sâu thẳm đen kịt.

Lúc chằm chằm khác sẽ mang cảm giác áp bách tột độ.

Bị đến mức tự nhiên, theo bản năng liền l.i.ế.m l.i.ế.m đôi môi khô khốc.

Ta căng thẳng túm c.h.ặ.t lấy ống tay áo.

Sao như thế!

Làm như thể đang hôn !

Ý nghĩ xẹt qua, sắp phát đến nơi.

Chu Ngưỡng Sơn b.úng nhẹ tờ giấy.

Hắn dời tầm mắt , thong thả mở lời.

“Ta thể ký.”

Trong lòng sướng rơn.

Tốt , cuối cùng cũng tức giận .

Chỉ cần trốn qua đêm nay, nước sông phạm nước giếng.

Ngờ , ngay khắc Chu Ngưỡng Sơn đưa cho một cây b.út.

“Trên tờ giấy của nương t.ử, vẫn còn thiếu nhiều nội dung lắm.”

Ta cẩn thận lướt qua.

Ta hồ nghi hỏi: “Thiếu cái gì?”

Chẳng nhẽ đang gạt .

Mấy thứ vắt óc suy nghĩ suốt ba ngày ba đêm đấy!

Giữa phu thê với cũng chỉ bấy nhiêu chuyện thôi.

Chắc chắn là trọn vẹn đầy đủ .

Những ngón tay thô ráp của Chu Ngưỡng Sơn mân mê chiếc khăn trùm đầu màu đỏ của .

Hắn chậm rãi nhả chữ.

“Lúc hôn môi nếu tiến sâu hơn, thì tốn bao nhiêu văn tiền?”

Ta kinh hãi trợn trừng mắt.

Hắn… đang cái gì ?!

Hôn môi, chẳng chỉ là hai chạm một cái thôi ?

Chu Ngưỡng Sơn cực kỳ lễ phép .

“Ta hỏi cho rõ, kẻo đường đột nương t.ử.”

“Nếu hôn tai, thì tốn mấy văn tiền?”

“Nếu sờ…”

Hắn chằm chằm n.g.ự.c .

Trước khi kịp thốt chữ đó.

Ta tủi thẹn đến phát .

Ta vội vàng bịt miệng , lớn tiếng van xin.

“Chàng đừng nữa!”

Nay mới thấm thía thế nào là tự bê đá đập chân !

Ta ép bàn sách.

Ta lắng những ngôn từ ngượng ngùng .

Hết dòng đến dòng khác.

Làm chỉ đào lỗ chui xuống đất cho xong.

Thế mà Chu Ngưỡng Sơn vẫn còn đang trầm ngâm suy tư.

“Nếu giường, nương t.ử tốn sức nhiều hơn, đương nhiên đưa cho nàng nhiều bạc hơn .”

“Nương t.ử, nàng cảm thấy bao nhiêu thì hợp lý?”

“Nếu đổi một tư thế…”

Ta thực sự chịu hết nổi .

Ta che mặt, hổ bật .

“Cầu xin , đừng nữa!”

“Cứ coi như từng chuyện !”

Chu Ngưỡng Sơn nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của .

Hắn ép điểm chỉ lên tờ giấy.

Sau đó trân trọng cất kỹ nó .

Hắn tỏ vẻ đoan chính đàng hoàng bảo.

“Thế thì .”

“Phải đúng y hệt theo yêu cầu của nương t.ử mới .”

Rõ ràng lúc gả tới đây đồn Chu Ngưỡng Sơn hung ác cộc cằn lắm cơ mà.

Sao cảm giác mắc mưu thế !

Loading...