Sủng Thê Của Thợ Săn - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:57:05
Lượt xem: 99
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Muốn sống tiếp, thì run sợ vật lộn sinh tồn.
Từ nhỏ đến lớn, chỉ Chu Ngưỡng Sơn là đối xử với như .
Sợ đói, sợ lạnh, sợ ăn ngon mặc ấm.
Chu Ngưỡng Sơn đưa bình rượu cho .
Hắn chạm đôi bàn tay đang lạnh lẽo của bảo.
“Nàng uống chút rượu cho ấm .”
ngửa cổ nốc một ngụm lớn.
Rượu mạnh trôi qua cổ họng.
Cảm xúc trong bỗng dưng kích động hẳn lên.
Ta lau hàng nước mắt.
Ta ngửa đầu , lớn tiếng hô lên.
“Chu Ngưỡng Sơn, hôn , lấy tiền !”
Tiếng mưa rào rạt ngoài dứt.
Trong hang đá chỉ còn tiếng thở dốc ồ ồ của Chu Ngưỡng Sơn.
Vốn dĩ đang khoác chiếc áo cũ của .
Lúc lột quá nửa.
Không khí ẩm ướt, và cũng thế.
Ngọn đuốc nóng bỏng hừng hực.
Chu Ngưỡng Sơn còn nóng bỏng hơn cả ngọn đuốc .
Ta bao giờ cảm thấy khó chịu như thế .
Đôi chân quặp c.h.ặ.t lấy buông.
Hơi men bốc lên.
Ta năng lộn xộn.
Bao nhiêu sự liêm sỉ rụt rè vứt sạch gáy.
“Đêm hôm mơ thấy .”
“Chàng đối xử với như thế.”
“ lúc tỉnh mộng chẳng thấy chán ghét chút nào.”
“Chu Ngưỡng Sơn, cố tình tắm táp mặt .”
Ta rống lên.
Ta cào cấu , c.ắ.n xé .
“Chàng cố tình câu dẫn !”
Chu Ngưỡng Sơn hề phủ nhận.
Hắn ngẩng đầu lên khỏi n.g.ự.c .
Bàn tay to lớn của siết lấy vòng eo , đẩy về phía .
Giọng Chu Ngưỡng Sơn trầm đục vang lên.
“, câu dẫn nàng đấy.”
Chúng gắn c.h.ặ.t một kẽ hở.
Cảm nhận sự biến hóa của .
Ta vô cùng sợ hãi.
vẫn mạnh dạn thò tay qua.
Lúc chạm , liền rụt .
Ta kinh ngạc mở to mắt.
Cái … cái cũng quá phi thường .
Ta hối hận vô cùng.
Ta xô đẩy .
“Đi !”
“Chu Ngưỡng Sơn, .”
“Ta sẽ thương mất.”
Chu Ngưỡng Sơn cúi xuống hôn lấy .
“Đừng sợ, sẽ ở đây .”
Nghe lời , thở phào nhẹ nhõm.
Ta đ.á.n.h .
“Sau đừng câu dẫn nữa.”
“Khó chịu lắm.”
Chu Ngưỡng Sơn đăm đăm một hồi.
Hắn áp mu bàn tay lên gò má đang nóng hầm hập của .
Hắn .
Hắn dùng nước nóng rửa tay cho sạch sẽ.
Lúc men cho thần trí mơ hồ rõ.
Chu Ngưỡng Sơn ôm chầm lấy .
Hắn hỏi nhỏ một câu bên tai .
Ta túm c.h.ặ.t lấy cổ áo .
Ta đáp lời.
Chu Ngưỡng Sơn ngậm lấy .
Cơn mưa ngoài lớn quá.
Lớn đến mức che lấp thanh âm trong hang đá.
Nhờ ánh lửa lập lòe.
Ta trông thấy Chu Ngưỡng Sơn dán mắt bàn tay của chính .
Sau đó l.i.ế.m môi một cái.
Yết hầu cuộn trào lên xuống.
Hắn chỉ mặc độc một chiếc quần lót mỏng manh.
Ánh mắt găm c.h.ặ.t .
Như thể đang bốc cháy hừng hực.
Ta chịu nổi ánh mắt săm soi của .
Ta lấy mu bàn tay che mặt .
cố tình buông tha cho .
Hắn vẫn mải miết thầm.
Hơi thở của Chu Ngưỡng Sơn vờn quanh .
“Nương t.ử, khế ước ghi rõ điều khoản tốn bao nhiêu bạc.”
Vùng thắt lưng của ngứa ngáy tê dại.
Ta đạp chân đá .
Ta bật nức nở cầu xin.
“Chàng đừng nữa.”
Giọng của vỡ vụn từng mảnh.
Chu Ngưỡng Sơn nắm lấy mắt cá chân của .
Đầu gối cọ tai .
Chỉ còn vang những tiếng sụt sùi nức nở nỉ non.
07
Lúc về tới nhà thì trời xẩm tối.
Ta chẳng còn sức để bộ nữa.
Chu Ngưỡng Sơn đành cõng lưng.
Nằm sấp bờ vai rộng lớn của .
Ta thấy một nốt ruồi son nhỏ xíu tai .
Ta đưa tay chọc chọc nốt ruồi đó.
Chu Ngưỡng Sơn đầu .
Trong mắt ngập tràn ý .
“Nàng đói bụng ?”
“Để bước nhanh hơn một chút nhé.”
Lời quan tâm khiến sống mũi cay xè.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-the-cua-tho-san/chuong-4.html.]
Ta ôm c.h.ặ.t cổ .
Đầu óc lơ mơ suy nghĩ.
Nếu như cùng Chu Ngưỡng Sơn trọn đời trọn kiếp trôi qua như thế , cũng tồi chút nào.
nhớ đến khuôn mặt tiều tụy héo hon của nương lúc lâm chung.
Bà thê lương và tuyệt vọng căn dặn .
“Thanh Đại, tuyệt đối đừng yêu nam nhân!”
“Trên thế gian chỉ bạc và bản con là đáng nương tựa nhất.”
“Con…”
Nương còn thêm bao nhiêu điều với nữa.
bà cạn kiệt thời gian .
Bàn tay ốm yếu của nương vuốt ve khuôn mặt .
Hai mắt bà nhòe lệ.
“Con oán hận nương ?”
Bà cần trả lời.
Bà tự lẩm bẩm một .
“Từ nhỏ con hèn nhát thích chuyện.”
“ kỳ thực trong nội tâm vẫn chút cố chấp của riêng .”
“Sau khi c.h.ế.t , đại phu nhân nhất định sẽ đày đọa con trăm bề.”
“Thanh Đại, hãy nhẫn nhịn mà trưởng thành.”
“Đợi đến lúc con lớn lên.”
“Hãy tìm một cái cây lớn, mượn sức mạnh của đối phương để vững bước.”
“Tuyệt đối đừng trao tình yêu cho bất kỳ ai.”
Sau khi nương mất, đích mẫu sai dùng một chiếc chiếu rách quấn xác bà mang .
Mặc cho quỳ gối van lạy cầu xin.
Đích mẫu vẫn sắt đá dửng dưng chút động lòng.
Về phần cha .
Ông chẳng buồn đến mặt nương lấy một .
Đích mẫu căn phòng trống vắng.
Bà bỗng nhạt.
“Ngươi nương ngươi thua ở điểm nào ?”
“Bà thực sự yêu gã đàn ông đó.”
Yêu một .
Thì sẽ bận tâm, sẽ tự tiêu hao bản , sẽ mất lo âu.
Nếu như thể bảo vệ tâm can vững vàng như đích mẫu.
Liền thể tiến lùi dễ dàng.
Trước khi gả cho Chu Ngưỡng Sơn, cũng từng tự dặn lòng .
“Lâm Thanh Đại, ngươi giữ vững bản ngã.”
Thế nhưng lúc đây.
Ta dấy lên ý niệm cùng Chu Ngưỡng Sơn sống trọn đời trọn kiếp.
Ta chút chán ghét sự d.a.o động kiên định của bản .
Liên lụy đến việc Chu Ngưỡng Sơn cũng thấy thuận mắt.
Ta c.ắ.n một miếng lên tai .
Ta cố tình mắng.
“Chàng nợ nhiều bạc, hả!”
Chu Ngưỡng Sơn tăng nhanh bước chân.
Nghe lời , liền bật trầm thấp.
Lồng n.g.ự.c rung rinh cũng rung theo.
Ta nện lưng .
Ta cố nén sự tủi thẹn buông lời.
“Đừng… đừng bước nhanh như thế.”
“Ngực …”
Những lời phía , quả thật thể thốt nên lời.
Chu Ngưỡng Sơn suy nghĩ một lát.
Dứt khoát bế bổng lòng.
Hắn dùng cằm cọ cọ lên trán .
Hắn ôn nhu dỗ dành.
“Là của , lúc nãy c.ắ.n mạnh.”
“Về đến nhà sẽ lấy khăn ấm chườm cho nàng nhé.”
Chu Ngưỡng Sơn lúc nào cũng thẳng thừng những lời khiến nóng bừng cả mặt mày như thế.
Nghĩ kỹ .
Ta và thành hơn ba tháng.
Vậy mà giữa hai từng mảy may hiểu lầm.
Hắn điều gì liền trực tiếp mở miệng .
Hắn điều gì cũng trực tiếp mở lời hỏi.
Giữa hai chẳng cần đoán già đoán non mệt mỏi.
Sống vô cùng thoải mái.
Ta nhịn bèn hỏi .
“Chàng lúc nào cũng quang minh lạc như thế.”
“Có cha nương ân ái lắm .”
Chỉ một gia đình ấm áp mới nuôi dạy một như Chu Ngưỡng Sơn chứ.
Bước chân Chu Ngưỡng Sơn khựng .
Hắn cúi xuống liếc một cái mới chậm rãi đáp lời.
“Trong mắt nương , bọn họ là yêu say đắm.”
Ta xong chút thẫn thờ.
Đường về nhà xa.
Câu chuyện của Chu Ngưỡng Sơn cũng giản đơn.
Chu Ngưỡng Sơn từng lầm tưởng cha nương vô cùng yêu .
Hắn ngoài tòng quân.
Sau khi trở về mới phát hiện thể nương còn như xưa.
Nương Chu Ngưỡng Sơn qua đời một trận ốm nặng.
Lúc mới bàng hoàng phát hiện.
Cha nuôi một phòng ngoại thất ở bên ngoài.
Mà cha tính toán từ cơ địa yếu ớt của nương .
Ông liền giở trò hạ độc chén t.h.u.ố.c của bà.
Cái ả ngoại thất sống sung sướng như tiên.
Lại còn hạ sinh một đôi nam nữ.
Đứa nữ nhi lớn trạc tuổi với Chu Ngưỡng Sơn.
Đứa nhi t.ử thì còn nhỏ.
Cha và ả ngoại thất tình ý mặn nồng.
Cả con hẻm đó, ai ai cũng đinh ninh bọn họ là phu thê tình thâm.
Chu Ngưỡng Sơn kể đến đây, bỗng bật một tiếng lạnh.
Ta nâng tay vuốt ve gò má .
Chu Ngưỡng Sơn hít sâu một .
Hắn nghiêng đầu hôn lên lòng bàn tay .
Sau đó giữ nguyên khuôn mặt vô cảm mà tiếp.
“Nếu bọn họ yêu say đắm đến , thế thì sẽ thành cho bọn họ.”
“Ta đ.á.n.h gãy một chân của cha .”
“Ta đuổi bọn họ đến con hẻm đó để tự sinh tự diệt.”
“Ta cũng chống mắt lên xem.”
“Không còn quyền thế địa vị trong tay.”