Sủng Thê Của Thợ Săn - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:57:33
Lượt xem: 98

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đôi cẩu nam nữ đó liệu còn tiếp tục ân ái nữa .”

Lúc Chu Ngưỡng Sơn thốt những lời , căng cứng .

Hắn .

Hắn khó khăn mở miệng: “Nàng thấy tuyệt tình quá .”

Ta lập tức lắc đầu.

Ta đầy vẻ ngưỡng mộ đáp.

“Ta cũng đ.á.n.h gãy chân cha .”

“Tiền tài địa vị của cha hiện giờ.”

“Một nửa là dựa dẫm nương .”

“Một nửa là dựa dẫm đích mẫu.”

“Nên còn cướp một nửa gia tài của ông nữa.”

“Sau cùng bắt ông quỳ rạp mộ nương mà dập đầu tạ tội.”

tiếc là năng lực đó.”

Những chuyện , mộng tưởng bao nhiêu .

mà.

Chắc cũng sắp thành hiện thực đến nơi .

Bạc trong chiếc tráp ngày một nhiều lên.

Sớm muộn gì cũng thể thuê tên sát thủ lợi hại nhất.

Đòi nửa cái mạng của cha .

Chu Ngưỡng Sơn khẽ mỉm : “Sẽ thành hiện thực thôi.”

Căn nhà hiện ngay mắt.

Ta thấy cỗ xe ngựa của Lâm gia đỗ ngay cửa, nhất thời sững .

Từ ngày gả cho Chu Ngưỡng Sơn.

Người trong nhà coi như ân đoạn nghĩa tuyệt với .

Cớ lúc tìm đến đây?

08

Đích tỷ đòi đổi mối hôn sự.

Đây là chuyện mơ cũng ngờ tới.

Chu Ngưỡng Sơn chỉ là một tên thợ săn.

Ngày tỷ khinh miệt coi gì.

Nay vì lẽ nào tranh giành với .

Sau khi về tới nhà.

Đích tỷ thấy vận váy áo rực rỡ, b.úi tóc cài trâm phượng xinh .

Tỷ gằn một tiếng.

Tỷ khẽ buông lời châm chọc .

“Xem ngươi sống quá nhỉ.”

“Chỉ tiếc là những chuỗi ngày tươi đến lúc chấm dứt .”

“Ngươi đoán xem.”

“Nếu Chu Ngưỡng Sơn bằng lòng gả cho .”

“Hắn nóng lòng hưu ngươi .”

Ta ôm c.h.ặ.t chiếc tráp tiền trong tay.

Ta lặng trong sảnh đường.

Nghe những lời đó mà lạnh toát.

Ta theo bản năng liếc Chu Ngưỡng Sơn một cái.

Hắn chẳng lộ vẻ biểu tình gì, chỉ cúi đầu nhấp .

Đích tỷ hôm nay trang điểm kiều diễm vô cùng.

Ánh mắt tỷ Chu Ngưỡng Sơn chan chứa xuân tình.

Ta cúi đầu xuống.

Trong phút chốc bỗng cảm thấy tự ti khôn tả.

Ta quả là một kẻ ngu ngốc.

Một vị thiên kim đại tiểu thư nuông chiều từ bé như đích tỷ.

Đâu thứ mà thể học đòi bắt chước cho .

Chu Ngưỡng Sơn hôm nay chạm mặt đích tỷ.

Chắc hẳn thấu cái vẻ kiêu ngạo giả tạo bắt chước bừa bãi của .

Liệu hối hận vì mượn oai hùm thao túng.

Để vung cho bao nhiêu là bạc trắng.

Đích mẫu vẫn đang ngừng thở dài vờ vịt.

“Ôi chao, trách trách .”

“Năm xưa Thanh Đại cùng Viên công t.ử ở kinh thành tư tương thụ thụ, hủy hoại thanh danh.”

“Ta lo sợ gả cho ai.”

“Nên mới tự chủ, cho nó gả .”

“Lão gia về đến nhà.”

“Biết chuyện thì nổi trận lôi đình.”

“Bảo nhất định đổi mối hôn sự.”

Cả một chậu nước bẩn to lớn.

Vậy mà hắt sạch lên đầu .

Ta và Viên công t.ử qua thư từ.

vô cùng cẩn trọng.

Chưa bao giờ với nửa câu mập mờ.

Chúng từng gặp ba .

Lần nào cũng ở chốn đông qua .

Tuyệt đối nửa điểm vượt quá giới hạn.

Đích mẫu như .

Rõ ràng là Chu Ngưỡng Sơn hoài nghi mất trinh tiết lúc gả cho .

Cha tỏ vẻ vô cùng đau xót.

“Chu hiền chất.”

“Năm xưa lên kinh ứng thí, giữa đường gặp sơn tặc.”

“Chính sư phụ của ngươi rút đao tương trợ.”

“Mới cứu một mạng.”

“Hôn ước cũng là do mặt dày định .”

“Ta quyết thể kẻ bội tín vong nghĩa .”

Chu Ngưỡng Sơn buông chén xuống.

Hắn đưa mắt .

“Nương t.ử, nàng ?”

Hắn dứt lời.

Ánh mắt của tất cả đổ dồn về phía .

Mới nửa canh giờ .

Đích mẫu gọi gặp riêng .

thẳng vấn đề.

“Lâm Thanh Đại.”

“Có Lâm gia chống lưng.”

“Với võ công của Chu Ngưỡng Sơn, thể mưu cầu một chức võ quan.”

“Còn về phần ngươi.”

“Ngươi vẫn thể nối tiền duyên với Viên công t.ử.”

“Gả đến kinh thành một quý phu nhân.”

“Ta còn thể hứa với ngươi.”

“Sẽ xây phần mộ cho nương ngươi, lập bài vị.”

“Và mời pháp sư lễ siêu độ cho bà .”

Những lời khiến cõi lòng rối như tơ vò.

Nguyện ước bấy lâu nay.

Chợt dưng thành sự thật chỉ trong chớp mắt.

cái giá trả là mất Chu Ngưỡng Sơn.

Đích mẫu thấy thinh.

tiếp tục buông lời than vãn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-the-cua-tho-san/chuong-5.html.]

“Chu Ngưỡng Sơn bây giờ còn trẻ tuổi, thợ săn thì cũng chẳng .”

qua vài năm nữa, khi tuổi tác cao.”

“Hắn lấy gì để sinh nhai?”

“Nói chừng ngày nào đó bỏ mạng trong miệng hùm nanh sói.”

Ta nhớ đến những vết sẹo lớn nhỏ chằng chịt Chu Ngưỡng Sơn.

Mỗi khi trời mưa gió ẩm thấp.

Lại dùng rượu t.h.u.ố.c xoa bóp mới giảm bớt đau nhức.

Đôi môi run rẩy.

Đối diện với ánh mắt nắm chắc phần thắng của đích mẫu.

Ta vẫn thể nào thốt nổi ba chữ “ đồng ý”.

đích mẫu bật .

hỏi một câu.

“Lâm Thanh Đại.”

“Thử hỏi nam nhân nào kiến công lập nghiệp.”

“Ngươi cảm thấy Chu Ngưỡng Sơn sẽ từ chối ?”

Toàn như rút cạn sức lực.

Ta dám đ.á.n.h cược.

Ta đ.á.n.h cược.

Trong sự trầm mặc kéo dài cùng ánh mắt dòm ngó của .

Ta ngẩng đầu lên.

Ta Chu Ngưỡng Sơn.

Ta khẽ : “Tất cả đều theo sự sắp đặt của cha.”

09

Ta và Chu Ngưỡng Sơn cùng nán Lâm gia.

Chỉ trong vòng ba ngày ngắn ngủi.

Ta thấy và đích tỷ càng lúc càng gần gũi.

Hai bọn họ sóng vai tản bộ trong hoa viên.

Đích tỷ duyên lúng liếng, hết mực lấy lòng Chu Ngưỡng Sơn.

Ánh mắt Chu Ngưỡng Sơn mỗi khi chạm đến đều lạnh lẽo thấu xương.

Mỗi vô tình bắt gặp họ ở cạnh .

Trái tim đau nhói chua xót vô cùng.

Mới sáng tinh mơ.

Lại bắt gặp đôi kim đồng ngọc nữ dạo chơi hoa viên.

Dạo dạo dạo!

Hoa viên thì cái gì mà ngắm cơ chứ!

Tâm phiền ý loạn.

Ta dứt khoát trốn trong hòn non bộ.

Chỉ để khỏi chạm mặt bọn họ.

Ta thẫn thờ suy nghĩ.

Rõ ràng đích tỷ thích là những trang nam t.ử nho nhã ôn nhu như Viên công t.ử.

Cớ bỗng dưng lòng đổi .

Nhắm trúng tên thợ săn hủy dung Chu Ngưỡng Sơn chứ?

Rõ ràng lúc mỗi khi gặp Chu Ngưỡng Sơn phố.

Đích tỷ đều bày bộ dạng chán ghét khinh bỉ mà.

Đến nỗi Chu Ngưỡng Sơn cũng chẳng chút nhãn lực nào.

Mỗi thấy chúng dạo phố là xấn xổ tới.

Hắn lẽo đẽo theo cách một đoạn xa xôi.

Có đôi khi tặng đích tỷ một nhành hoa.

Có đôi khi tặng tỷ một giỏ hạnh ngọt.

Đáng tiếc là đích tỷ căn bản hề thích mấy thứ đó.

Hoa thì cắm chiếc bình gốm vỡ.

Hạnh ngọt thì chui tọt hết bụng .

Về phần mấy món đồ trang sức mua tặng đích tỷ.

Đích tỷ khinh bỉ ném , liền lén lút mang bán đổi lấy tiền.

Sau cảm thấy thực sự quá đáng thương.

Nên lén khuyên nhủ .

“Đích tỷ thích hoa đỗ quyên, cũng thích quả hạnh.”

“Còn mấy món đồ trang sức , đừng mua nữa.”

Chu Ngưỡng Sơn ném cho một chiếc khăn tay lụa.

Hắn vờ như ông cụ non mà phán một câu.

“Hoa đỗ quyên nhường , quả hạnh giòn ngọt nhường .”

“Thế mà tỷ thích, thật là kỳ lạ.”

Ta nắm c.h.ặ.t chiếc khăn lụa mới toanh trong tay bỏ chạy.

Trong lòng thầm nghĩ, Chu Ngưỡng Sơn đúng.

Thứ thích nhất chính là hoa đỗ quyên.

Nhìn thôi thấy sinh động rực rỡ .

đích tỷ chê đỗ quyên tục tĩu quê mùa.

Lại còn hạnh ngọt nữa chứ, ăn ngon bao.

Đem thành mứt quả, thể ăn suốt mùa đông.

Những chuyện cũ cứ thế ùa về trong tâm trí.

Càng nghĩ càng thấy điểm bình thường.

Cha một chuyến lên kinh thành.

Lúc trở về Chu Ngưỡng Sơn hóa thành món hời thơm phức.

Ông là kẻ tiểu nhân thấy lợi thì .

Trên Chu Ngưỡng Sơn chắc chắn thứ gì đó ông đoạt lấy.

Thế nên mới nhét đích tỷ gả cho .

Nghĩ tới đây, bỗng thấy l.ồ.ng n.g.ự.c còn bức bối nữa.

Chu Ngưỡng Sơn là một tên ngốc mà!

Đến một kẻ như , chỉ đóng giả kiều nữ đài các mà thể lừa .

Một con tinh ranh mưu mô như đích tỷ.

Chẳng sẽ lừa gạt đến tấc xương tấc thịt của Chu Ngưỡng Sơn luôn .

Không , nhắc nhở .

Ta vội vàng chạy tìm .

Chu Ngưỡng Sơn đang cho cá ăn bên hồ nước.

Đích tỷ nép bức tường hoa.

Tỷ phẩy quạt với vẻ mặt vô cùng thiếu kiên nhẫn.

Tỷ chán nản .

“Tên Chu Ngưỡng Sơn !”

“Ta kiều diễm động lòng thế , mà ngơ!”

Nghe đến đây, trong lòng bỗng nảy nở niềm hân hoan kỳ lạ.

Lão ma ma vội vàng trấn an.

“Đại tiểu thư kiên nhẫn một chút.”

“Chỉ cần thuận lợi gả cho Chu Ngưỡng Sơn, thì sẽ thể…”

Đoạn lí nhí, rõ.

Đích tỷ tĩnh tâm bảo.

“Nghe ngươi phân tích thế, cũng thấy Chu Ngưỡng Sơn lãnh cảm đáng ghét nữa!”

Lão ma ma xòa nịnh nọt.

“Với dung mạo nhân phẩm của Đại tiểu thư.”

“Sớm muộn gì chẳng khiến Chu Ngưỡng Sơn mê đắm thần hồn điên đảo.”

Quả nhiên là !

Đích tỷ và cha chắc chắn đang rắp tâm đồ mưu lợi lộc gì đó từ Chu Ngưỡng Sơn.

Ta trốn gốc cây.

Ta lén lút vẫy tay gọi Chu Ngưỡng Sơn.

Mau đây mau đây!

Loading...