Sủng Thê Của Thợ Săn - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:57:46
Lượt xem: 129

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Ngưỡng Sơn đảo mắt về phía .

Hắn khoanh tay n.g.ự.c, dứt khoát dựa hẳn lan can.

Ta quýnh quáng cả lên.

Ta giậm chân.

Ta khẩu hình miệng với : “Qua đây, chuyện cho .”

Chu Ngưỡng Sơn nheo mắt .

Cuối cùng thì cũng chịu tới.

Bước chân nhanh.

Ta còn kịp mở miệng thốt lời.

Chu Ngưỡng Sơn bóp c.h.ặ.t gáy .

Hắn cúi đầu giáng xuống một nụ hôn sâu.

Ta mê mẩn níu c.h.ặ.t cổ áo .

Chu Ngưỡng Sơn buông .

Hắn chìa bàn tay to lớn .

Ta ngơ ngác : “Làm gì thế?”

Chu Ngưỡng Sơn vô tình đáp lời.

“Nếu nàng quyết định hòa ly với .”

“Vậy từ nay về , nếu nàng nhớ nhung , sẽ đòi tiền nàng.”

“Nụ hôn , đưa hai mươi lạng.”

Ta xong, thể tin nổi trố mắt .

“Chàng ăn cướp !”

“Lúc cho hôn, mới lấy hai lạng.”

“Chàng thế mà đòi hai mươi lạng !”

Chu Ngưỡng Sơn sảng khoái mặc cả.

“Được, đưa hai lạng.”

Ta lấy tay che c.h.ặ.t túi tiền.

Ta cam tâm nới lỏng nửa ngón tay.

Đang định trả giá đôi co với .

Bắt gặp vẻ mặt nhịn của , mới sực nhớ chính sự!

Ta nhịn tung một cước đá !

Ai bảo cứ trêu chọc !

Ta thấy đích tỷ đang tìm tới.

Ta vội kéo tay núp bức tường hoa.

Ta thì thầm bảo.

“Cha bắt đích tỷ gả cho , nhất định là âm mưu.”

“Chàng ngàn vạn đừng để mắc lừa.”

Chu Ngưỡng Sơn ngẫm nghĩ một hồi .

“Ta chẳng qua chỉ là một tên thợ săn ti tiện.”

“Mặt mũi đầy sẹo, tuổi tác cao, chẳng gia sản gì.”

“Đến nàng còn chê bai mắt …”

Hắn càng giọng càng trở nên buồn bã.

“Một kẻ một vô dụng như thì bọn họ thể tính toán gì cơ chứ.”

Ta mà xót ruột vô cùng.

Ta bèn phản bác .

“Chàng mới vô dụng!”

“Chàng tài b.ắ.n cung siêu quần, bách phát bách trúng!”

“Chàng hiểu nhiều.”

“Biết nấu ăn, đóng bàn ghế, phân biệt các loại thực vật độc.”

“Chàng kiên nhẫn nữa!”

“Đối mặt với sự vô lý càn của , bao giờ nảy sinh phiền chán.”

“Nói tóm , tóm vô cùng vô cùng .”

Ta hận ăn vụng về, dùng từ để diễn tả hết ý.

Ngẩng đầu lên, Chu Ngưỡng Sơn đang mỉm .

Hắn vỗ nhẹ trán hỏi.

“Nếu đến , cớ nàng nhường cho Lâm Chi Lan?”

“Nàng gả cho gã họ Viên đến thế ư?”

Viên công t.ử ư?

Đã lâu lâu chẳng mảy may nhớ đến .

Cảm xúc của bỗng trùng xuống, khẽ khàng bảo.

“Kỳ thực nếu thực sự gả cho Viên công t.ử.”

“Thì ngay lúc tới huyện Ninh, xuất giá lâu .”

“Chàng đừng thấy bình thường nhát gan.”

“Chứ kỳ thực cũng chút thủ đoạn đấy.”

Chu Ngưỡng Sơn đến đây, kiềm mà bật .

Ta lườm một cái.

Ta nhấn mạnh nữa: “Ta thực sự thủ đoạn đấy!”

“Chẳng cũng lừa gạt mất bao nhiêu là bạc .”

Chu Ngưỡng Sơn vuốt ve lọn tóc mai của .

Hắn vẫn đang tủm tỉm : “, nàng thủ đoạn.”

Ta vuốt vuốt khuôn mặt .

Ta lầm bầm phàn nàn.

“Hơn nữa dung mạo mỹ lệ dường .”

“Viên công t.ử gặp nhất kiến chung tình.”

“Thực suy cho cùng, cũng gả cho lắm.”

Chu Ngưỡng Sơn hỏi .

“Vậy còn thì , nàng gả cho ?”

Ta câu , đầu óc bỗng chốc sáng bừng lên.

Ta ngờ vực chằm chằm.

“Lúc với bao nhiêu .”

“Đích tỷ thích đỗ quyên với hạnh ngọt.”

“Thế mà vẫn cứ lì lợm tặng.”

“Quanh năm suốt tháng đồ tặng đều là thứ thích.”

“Chu Ngưỡng Sơn, để mắt đến từ lâu .”

Chu Ngưỡng Sơn trả lời gọn lỏn dứt khoát.

“Phải, luôn mong mỏi nàng thể gả cho .”

“Cho nên khi cha nàng đòi từ hôn, đồng ý.”

“Bởi vì , ông sẽ bắt nàng gả .”

Ta tỏ vẻ u sầu phiền não: “Ôi chao, quả nhiên thủ đoạn vô biên.”

“Chỉ núp lưng đích tỷ lén lút liếc vài cái.”

“Thế mà tình căn thâm chủng với .”

“Với năng lực nhường , vương tôn công t.ử nào cũng thể gả .”

Chu Ngưỡng Sơn nhịn nữa.

Hắn ôm bổng lên, lớn rộn ràng.

Ta trêu chọc , còn buồn bực nữa.

Trong lòng cũng thấy khoan khoái vô cùng.

Áp má lên vòm n.g.ự.c săn chắc của .

Ta thì thầm bảo.

“Thế nhưng Chu Ngưỡng Sơn , gả cho vương tôn công t.ử.”

“Ta chỉ gả cho thôi.”

Chu Ngưỡng Sơn nhấc bổng lên.

Hắn đặt lên bức tường hoa, ngước .

Ta nhịn đưa tay vuốt ve cằm .

Ta và cứ thế .

Hai đều mỉm đắm đuối.

10

Ta quyết định dẫn Chu Ngưỡng Sơn rời khỏi huyện Ninh.

Bởi vì một chuyện động trời.

Ta lén lút thu thập chứng cứ tham ô của cha .

Trình báo lên châu phủ.

Từ ngày nương qua đời.

Ta luôn trằn trọc suy nghĩ cách nào để lật đổ cha .

Nương bảo hãy rời khỏi Lâm gia.

cam tâm tay trắng.

Ta c.ắ.n răng chịu đựng hết ngày sang tháng nọ, kiên nhẫn đợi chờ.

Lúc đầu tính toán tích cóp tiền bạc, thuê một tên sát thủ thủ tiêu cha .

đó nhận thì quá hời cho ông .

Trong nhà ngày lễ ngày tết luôn qua .

Ta phát hiện cha nhận hối lộ tham ô.

Kẻ phạm tội là nhi t.ử phú thương thì âm thầm thả .

Dân đen vô tội thì lôi đ.á.n.h năm mươi đại bản.

Bách tính huyện Ninh ngày càng cùng cực.

Còn cha thì ngày càng vinh hoa phú quý.

Nếu thực sự để ông nhẹ nhàng c.h.ế.t đao của sát thủ.

Nương suối vàng cũng khó nhắm mắt.

Bách tính huyện Ninh cũng thể nguôi ngoai.

Chỉ vạch trần tội ác của ông ánh sáng.

Ta lén lút kể nhỏ với Chu Ngưỡng Sơn.

“Nghe châu phủ mới đến một vị võ an Hầu gia lừng lẫy.”

“Tính tình ghét ác như cừu.”

“Ngài tờ cáo trạng tội ác của cha .”

“Chắc chắn sẽ sai đến bắt ông đền tội pháp luật.”

“Tuy cha rốt cuộc nhòm ngó thứ gì ở .”

vì an nguy của , chúng cứ trốn cho xong.”

Chu Ngưỡng Sơn định gì đó.

Thì bên ngoài vang lên tiếng của đích tỷ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-the-cua-tho-san/chuong-6.html.]

Đích tỷ õng ẹo nũng.

“Chu công t.ử, hầm một bát chè ngọt mang tới cho .”

Ta lấy tay bịt miệng Chu Ngưỡng Sơn .

Ta thổi tắt nến.

Đích tỷ vốn tính kiêu ngạo, thấy phòng tắt nến thế nào cũng bực bỏ .

Quả nhiên, thấy tiếng đập vỡ bát sứ lẻng kẻng ngoài sân.

Đích tỷ hậm hực bỏ .

Ta hồ nghi Chu Ngưỡng Sơn.

“Lâm Chi Lan từ nhỏ chịu nổi nửa điểm ủy khuất.”

“Chàng đối xử với tỷ như thế .”

“Mà tỷ thèm lao xé xác tát vài cái.”

“Chàng rốt cuộc đang giữ thứ gì mà tỷ xem trọng nhường đó.”

Chu Ngưỡng Sơn ậm ừ một tiếng, dường như đang ngẫm nghĩ xem thế nào.

Ta chẳng quan tâm nữa.

Ta kéo tay định bụng chạy trốn trong đêm.

Nào ngờ bước tới cửa.

Bên ngoài bỗng truyền đến một trận huyên náo ồn ào.

Mấy chục tên quan binh tay lăm lăm đao đuốc nối đuôi xông .

Bọn họ đều mặc hắc giáp.

Oai phong lẫm liệt hùng hồn.

Tên tướng dẫn đầu gầm lớn.

“Huyện lệnh huyện Ninh Lâm Học Văn ở ?!”

Quan binh lập tức chốt chặn lối thoát.

Ta thấy tình thế , ngay là chạy kịp nữa !

Nếu cha chịu tội.

Gia quyến liên lụy, ai cũng đừng hòng trốn thoát.

Bọn quan sai ập tới.

Ta lập tức đẩy Chu Ngưỡng Sơn , gấp gáp hô lên.

“Quan sai đại ca, mau thả .”

“Hắn và hòa ly .”

Chu Ngưỡng Sơn nắm c.h.ặ.t t.a.y .

Hắn bình tĩnh đáp lời.

“Chưa hề hòa ly.”

Tên tướng dẫn đầu liền quỳ rạp xuống đất.

Tất cả đồng thanh hô to.

“Thuộc hạ cung nghênh Hầu gia!”

Ta Chu Ngưỡng Sơn.

Ta chớp chớp mắt.

Cha bọn họ áp giải ngoài trong bộ dạng thê t.h.ả.m.

Ông thấy tình cảnh , chẳng vẻ gì là ngạc nhiên.

Ngược còn dập đầu cầu xin tha mạng.

“Hầu gia!”

“Hầu gia!”

“Nữ nhi của gả cho ngài , chúng cũng xem như là thích.”

“Xin ngài nương tay tha cho một con đường sống.”

Chu Ngưỡng Sơn đáp nửa lời.

Hắn đưa cho một cây quân côn.

Ta nắm c.h.ặ.t thanh côn gỗ.

Ta mở to hai mắt.

Ta nện thẳng một gậy xuống chân cha .

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương của ông vang vọng cả bầu trời đêm.

Trong giây phút hoảng hốt, ngỡ như thấy tiếng của nương .

Cha áp giải .

Chu Ngưỡng Sơn tội ác của ông , dư sức c.h.é.m đầu.

Ta bệt xuống thềm đá ngoài hiên.

Tảng đá đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng tan biến.

Chu Ngưỡng Sơn kề bên , khẽ mở lời.

“Ba năm đ.á.n.h gãy chân cha .”

“Bị Ngự sử mắng là bất hiếu.”

“Hoàng thượng vì để bình sự tình, mới giáng chức đến huyện Ninh.”

“Huyện Ninh là quê quán của sư phụ .”

“Sau khi lo liệu hậu sự cho ông xong, dứt khoát ở đây một tên thợ săn.”

Hắn đến đây, bỗng bật cởi mở.

“Hôn ước đó, vốn dĩ chẳng mảy may để tâm tới.”

một ngày.”

“Ta rảnh rỗi sinh nông nổi, bèn bẫy thú nghỉ ngơi.”

“Trông thấy một cái đầu ngó xuống xem xét.”

Ta giật nhớ .

Ta ngạc nhiên kêu lên: “Người bẫy thú đó là ?”

Hai năm núi hái t.h.u.ố.c.

Ta phát hiện trong bẫy thú rớt xuống.

Trời tối đen như mực.

Ta cũng chẳng rõ dung mạo của đối phương.

cái bẫy sâu hoắm.

Ta chẳng cách nào cứu lên .

Thế là ngày nào cũng ném chút đồ ăn thức uống xuống .

Dẫu hai cũng chẳng quen .

Ta dứt khoát coi là nơi trút bầu tâm sự.

“Sao cha vẫn c.h.ế.t cho .”

“Ôi chao, mạng ông lớn thật đấy.”

“Ta lén bỏ t.h.u.ố.c xổ của ông .”

“Ông tào tháo đuổi ba ngày ba đêm liền, thế mà chỉ gầy chút xíu.”

nếu trực tiếp hạ độc c.h.ế.t ông .”

“Thì bọn nha môn cũng chẳng hạng ăn chay.”

“Đảm bảo sẽ điều tra mất.”

“Nói cho cùng thì vẫn quá ngốc nghếch.”

“Trong chốc lát nghĩ cách vẹn nào để tiễn ông về chầu diêm vương.”

“Thật mong bỗng dưng một vị đại hùng xuất hiện.”

“Đến yêu , đến giúp .”

Cứ thế trôi qua ba ngày.

Ta đan xong một cái thang dây thừng, chuẩn thả xuống.

“Ta cứu ngươi một mạng, ngươi đem đồ vật quý giá đây đổi .”

Ta cột dây thừng thả cái sọt xuống.

Chẳng bao lâu , trong sọt thêm năm lạng bạc vụn.

Ta nhẩm tính đối phương chắc hẳn cũng là thợ săn núi.

Sống qua ngày cũng chẳng dễ dàng gì.

Ta chỉ lấy ba lạng bạc.

Sau khi thả thang dây thừng xuống.

Ta đầu co cẳng bỏ chạy, sợ tóm .

Chuyện nếu Chu Ngưỡng Sơn nhắc .

Thì dường như lãng quên chút dấu vết.

Hóa , nhân duyên của chúng bắt đầu từ dạo .

Chu Ngưỡng Sơn hỏi .

“Nếu nàng tới kinh thành.”

“Thì chúng cứ nán huyện Ninh trải qua những tháng ngày nhỏ bé của riêng .”

Ta cau mày khó hiểu .

“Được đến kinh thành Hầu phu nhân cơ mà!”

“Cớ chịu khổ nán chỗ nữa chứ.”

“Những năm qua đích mẫu và đích tỷ bắt nạt đày đọa.”

“Chẳng lẽ còn đủ ?”

Ta càng càng thấy uất ức trong lòng.

Chu Ngưỡng Sơn mỉm .

Con , thật thích !

Chu Ngưỡng Sơn bế bổng lên.

“Được!”

“Nương t.ử, đưa nàng đến kinh thành để sống những chuỗi ngày sung sướng!”

Ta tràn trề bao niềm kỳ vọng hướng về tương lai.

Suốt dọc đường cứ líu lo hỏi mãi.

“Hầu gia là chức quan to cỡ nào ?”

“Đến đó liệu ai ức h.i.ế.p nữa ?”

“Một ngày chúng thể tiêu bao nhiêu bạc thế?”

Chu Ngưỡng Sơn vô cùng kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi một.

Ta đến lúc mệt rã rời.

Ta ngả đầu ngủ trong vòng tay .

Nương .

Con lời dặn dò của .

Con yêu một nam nhân mất .

cứ yên tâm.

Con yêu , là bởi vì cũng yêu con.

Nếu như một ngày nào đó còn yêu con nữa.

Con cũng sẽ chẳng hề đau lòng .

Nhân sinh vốn là thế, luôn ngập tràn những biến .

Con sợ hãi cuộc sống vô định phía .

đồng thời cũng ôm ấp bao niềm khao khát về một tương lai tươi mới rạng ngời.

Cứ bước , cứ chiêm nghiệm và cứ trân trọng từng phút giây.

(Hết)

Loading...