Sủng Thú Ta Ngự Sao Không Tính Là Thú Chứ? - Chương 135: Mục đích kinh người
Cập nhật lúc: 2026-04-24 12:19:00
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh Hi dám chút lơi lỏng nào, lúc điều cô thể chỉ là chờ đợi.
Khi Thằn Lằn Từ Ba của Lưu Dũng gia nhập hàng ngũ tấn công Kim Nguyên Bảo, cô gọi điện báo cảnh sát.
Chỉ cần cảnh sát nhận tín hiệu phản ứng đủ nhanh, họ hẳn thể cứu.
nếu—ý cô là nếu!
Nếu may gặp cái gọi là "công lý đến muộn", cô hy vọng đó là cảnh sát chính quy.
Phải giữ vững bình tĩnh.
“Ông giơ hai tay qua đầu, lùi xa chúng năm mươi mét.”
Ngụy Diên Cương gì, ngoan ngoãn giơ tay, bắt đầu chậm rãi lùi .
Mười mét, hai mươi mét… ba mươi mét…
Ngay khi đối phương sắp đến vị trí chỉ định, tim Minh Hi đột nhiên đập mạnh, một luồng khí rõ từ chui thẳng mũi cô.
Không !
Vẫn trúng chiêu !
Ý nghĩ lóe lên, cơ thể cô mềm nhũn ngã xuống.
“Lôi lôi!”
Trước khi mất ý thức, trong mắt cô phản chiếu hình ảnh Kim Nguyên Bảo lao tới.
Vết thương nứt toác, m.á.u b.ắ.n tung.
……
Trong một tầng hầm tối tăm cũ kỹ, chỉ bóng đèn đầu phát tiếng điện “tạch tạch” yếu ớt.
“Kim Nguyên Bảo!”
Minh Hi ác mộng tỉnh giấc.
Trong mơ, cảnh tượng Kim Nguyên Bảo cắt thành từng miếng thịt tàn nhẫn khiến cô sợ đến mức "u tuyến v.ú cũng mọc thêm hạch" luôn ..
Cô thở dốc mở to mắt, đại não hệt như một nghìn cây kim đ.â.m , đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Ký ức khi hôn mê dần hiện lên.
Người đàn ông trung niên đó quả nhiên còn hậu chiêu!
Cô hẳn trúng kỹ năng của một sinh vật siêu phàm nào đó.
Có lẽ là dạng kỹ năng gây thôi miên mạnh tương tự như Sinh Liên.
Cô ép bản bình tĩnh, bắt đầu quan sát môi trường xung quanh.
Thứ đầu tiên lọt mắt là trần nhà xám xịt, cùng một bóng đèn cũ kỹ kiểu xưa.
Tường xung quanh là bê tông thô, thậm chí còn trét vữa.
Không khí ngột ngạt, chút ẩm thấp.
Chỉ cần là từng ở dọn dẹp.
Cả căn phòng ngoài một chiếc giường, một bóng đèn và một cánh cửa sắt, gì khác.
Rõ ràng, cô bắt cóc.
hiểu vì , bọn bắt cóc chỉ nhốt cô, chứ trói .
Là tin chắc cô thể chạy ?
Kim Nguyên Bảo ở bên cạnh.
Điều khiến cô bất an hơn là, cô chỉ cảm nhận khí tức của Kim Nguyên Bảo, mà thử dùng lực khế ước triệu hồi nó về gian sủng thú cũng thành công.
Kim Nguyên Bảo chắc chắn xảy chuyện !
Tình huống cảm nhận sự tồn tại của sủng thú qua lực khế ước, chỉ ba khả năng.
Hoặc sủng thú c.h.ế.t, hoặc trong phạm vi triệu hoán, hoặc thứ gì đó che chắn liên kết khế ước giữa họ.
Minh Hi tin Kim Nguyên Bảo c.h.ế.t, chỉ còn hai khả năng .
Minh Hi hối hận đến mức đập đầu xuống đất.
Lúc đó cô nên hỏi ý kiến Kim Nguyên Bảo, trực tiếp thu nó về gian sủng thú chẳng là “đoàn viên” ?!
Cứ chiều nó cho lắm !
giờ hối hận cũng muộn.
Cô còn phát hiện thiết cá nhân và nút gian của đều biến mất.
Rất ! Không còn đường cầu cứu.
“Minh Hi, hoảng! Hoảng loạn chỉ khiến tình hình tệ hơn!”
Cô ngừng nhắc nhở bản .
Đang chuẩn dậy thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân rõ ràng.
Minh Hi lập tức , nhắm mắt, khống chế hô hấp và nhịp tim.
Không lâu , hai lượt bước .
Người bước chân nặng và chậm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-thu-ta-ngu-sao-khong-tinh-la-thu-chu/chuong-135-muc-dich-kinh-nguoi.html.]
Người bước nhẹ hơn, Minh Hi đoán chính là đàn ông trung niên.
Vậy phía là “ông chủ” ?
Hai nhanh ch.óng bên cạnh chiếc giường cũ nơi Minh Hi .
“…Không trực tiếp đưa đến Diệp Thành ? Tại vẫn ở Hằng Long? Nơi an ?”
Đó là giọng thiếu niên lạnh, hơn nữa cũng chút quen.
Trí nhớ của Minh Hi tệ, thính giác càng xuất sắc.
Nếu cô nhầm, chủ nhân của giọng chính là nam sinh tên Khương Vũ Ninh mà cô gặp lúc khảo hạch khiêu chiến ở Tháp Cực Hạn.
Cậu tuy trực tiếp đối thoại với cô, nhưng lúc chỉ huy cũng dùng miệng chuyện.
Vậy “ông chủ” của đàn ông trung niên chính là ?
Đây là loại “duyên phận” kỳ diệu gì ?
Lúc còn chậm rãi lên tiếng:
“Trong hành động xảy chút ngoài ý , để Minh Hi kịp báo cảnh sát, bây giờ thành phố đều cảnh sát tuần tra kiểm soát, tạm thời tiện đưa đến Diệp Thành.”
“Cậu yên tâm, đợi sắp xếp xong sẽ lập tức chuyển , đảm bảo xảy vấn đề.”
Quả nhiên là đàn ông trung niên.
“Ông nắm rõ là .”
“À đúng , khi nào thể tiến hành phẫu thuật? Sau khi chuyển là bắt đầu ?”
Minh Hi hết kinh ngạc đến kinh ngạc khác—“phẫu thuật” là ý gì?
Chẳng lẽ bọn chúng bắt cóc cô để mổ ghép nội tạng?
“Chưa chắc, thể còn cần chuẩn thêm.”
“Thời gian cụ thể.”
“Chậm nhất là chiều ngày .”
“Quyết !”
Hai im lặng đó một phút, Minh Hi thể rõ ràng cảm nhận ánh mắt dò xét của họ.
Ánh mắt như chọn thịt lợn.
“Bao giờ cô tỉnh?”
“Khoảng năm sáu giờ, cô trúng Loạn Mộng do Kỳ Mộng Tinh Linh phối hợp với U Dạ Hương, ít nhất ngủ hơn năm tiếng.”
Kỳ Mộng Tinh Linh—sủng thú cao cấp hệ Yêu Tinh, tính cách còn âm u khó kiểm soát hơn cả hệ Ác Ma, d.ụ.c vọng phá hoại cực mạnh.
Minh Hi nhớ loại sủng thú gần như đều thể ẩn .
Vậy nên đó Kỳ Mộng Tinh Linh vẫn luôn ẩn trong bóng tối, cô mới vô tình trúng chiêu?
theo lời đàn ông trung niên, cô lẽ còn ngủ lâu.
Vậy tại cô tỉnh sớm?
“Đợi cô tỉnh thì báo cho .”
“Báo gì? Sao nào, Khương thiếu gia còn đến bồi dưỡng tình cảm với cô ? còn tưởng đích theo chúng đến Hằng Long, chỉ để xác nhận nhiệm vụ tiến hành suôn sẻ thôi chứ?”
Ngụy Diên Cương như , liếc thiếu niên âm trầm.
Khương Vũ Ninh cũng liếc : “ thể gặp cô ?”
“Đương nhiên thể, đó là tự do của .” Ngụy Diên Cương nhún vai, “Không lâu nữa gian sủng thú của hai sẽ hoán đổi, tìm hiểu cũng .”
Minh Hi rùng .
Hoán đổi gian sủng thú?
“Phẫu thuật” mà họ là hoán đổi gian sủng thú!
Cho dù tưởng tượng phong phú đến , Minh Hi cũng nghĩ mục đích bọn họ bắt cóc là chuyện !
Không gian sủng thú… thể hoán đổi?
Đổi kiểu gì? Mổ não tiến ý thức hải để ?
Chuyện quá vô lý.
Cô dù linh hồn 29 tuổi cũng thể hiểu nổi.
Khoảnh khắc , tim Minh Hi như gắn động cơ điện.
Muốn kiểm soát?
Xin , tìm thấy nút tắt.
May mắn là Ngụy Diên Cương và Khương Vũ Ninh mải mê trò chuyện, đặt sự chú ý lên cô, nếu sớm phát hiện cô tỉnh táo .
“Không gian sủng thú của thực cũng tệ, chỉ là so với Nhan Duyệt Oanh và Nguyệt Quang Lộ Lộ, thích Lôi Diêm Đại Phong hơn thôi.”
Ngụy Diên Cương , tỏ ý kiến.
Tệ tệ, trong lòng rõ ?
Đến lúc còn cố giữ thể diện gì?
Làm như ai mà tình hình của .