Sủng Thú Ta Ngự Sao Không Tính Là Thú Chứ? - Chương 87: Lối ra

Cập nhật lúc: 2026-04-17 08:54:42
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Băng Phách Ly ngẩng đầu lên, đôi mắt của nó cũng là màu xanh băng trong suốt tì vết, đậm hơn màu lông một chút, giống như ngọc thạch do tinh linh lam vùng tuyết hóa thành.

cô, chậm rãi gật đầu.

Nói , sâu trong hẻm núi khả năng là nơi ở của cha con Băng Phách Ly .

Cô nhớ Băng Phách Ly chỉ một chuỗi tiến hóa, cấp cao nhất là Hoàng cấp, gọi là Băng Nhiếp Lục Vĩ Hoan.

Vậy chẳng lẽ trong hẻm núi một con Băng Nhiếp Lục Vĩ Hoan?

Đáng tiếc, Minh Hi đoán sai .

Không một con, mà là hai con!

Nghe câu trả lời của Băng Phách Ly, Minh Hi như sét đ.á.n.h ngang đầu, cả đều chút nào.

Khó trách đám Mật Tửu Sí Ong sống c.h.ế.t dám hẻm núi .

Dù nơi những loài hoa cỏ khiến thực lực chúng suy giảm, chúng cũng dám tùy tiện xông .

Hang ổ của hai sinh vật siêu phàm Hoàng cấp!

Tên ngốc nào dám xông ?

Tên ngốc Minh Hi bắt đầu run lẩy bẩy.

Cái đại khái gọi là “kẻ thì sợ” nhỉ?

Nghĩ những việc khi hẻm núi, mồ hôi lạnh thi túa .

“Nhóc con, xin xông nhà em, bọn chị ngay đây!”

Em tuyệt đối đừng gọi cha em nhé!

Minh Hi lúc một giây cũng đây nữa.

Phải chạy ngay!

Dìu già dắt trẻ mà chạy!

Mặc kệ ngoài cửa hẻm đám Mật Tửu Sí Ong vẫn đang chằm chằm như hổ đói, cô dặn Kim Nguyên Bảo một tiếng, chuẩn lập tức bay khỏi cái hẻm núi khiến cô áp lực ngập đầu .

So với hai sinh vật siêu phàm Hoàng cấp, đám Mật Tửu Sí Ong ngoài còn xứng món khai vị.

“Băng Phách.”

Vừa , phía vang lên tiếng kêu trầm thấp của Băng Phách Ly.

Minh Hi dĩ nhiên hiểu, "thông dịch viên huy chương vàng" Kim Nguyên Bảo lên sàn, truyền đạt trung thực ý của đối phương.

: theo em.

Minh Hi sững .

Ý gì?

đầu Băng Phách Ly:

“Đi theo em ?”

Chẳng lẽ định dẫn họ gặp cha nó?

Nhóc con , xã hội lớn báo ân kiểu đó .

“Băng Phách.”

Kim Nguyên Bảo tiếp tục dịch:

“Lôi lôi.” Nó thể dẫn chúng rời .

Minh Hi lập tức hiểu .

Con Băng Phách Ly chắc từ nhỏ sống trong hẻm núi, đường nhỏ ai là chuyện bình thường.

cô do dự.

Nhóc con khả năng cao ý hại họ, nhưng nghĩ đến nơi hai sinh vật siêu phàm Hoàng cấp, bất cứ lúc nào cũng thể nhảy xé họ thành từng mảnh.

Cô thật sự thu .

“Băng Phách.”

Kim Nguyên Bảo: “Lôi lôi.” Nó cha ở nhà, xa .

Mắt Minh Hi "xoẹt" một cái mở bừng .

"Được! Bọn chị theo em."

Không Minh Hi ngây thơ dễ tin , tùy tiện tin lời một con thú lạ, mà cô kết hợp với tình hình thực tế mới đưa quyết định. Trước đó cô thấy lạ .

Thử nghĩ xem, nếu là bạn, một nhóm lạ mời mà tới xông nhà bạn, ở trong sân nhà bạn dùng loa phát nhạc "Hảo hán ca".

Chuyện đó còn xong, họ còn ngang ngược đốt sạch hoa cỏ trong vườn nhà bạn, cuối cùng thậm chí còn đại khai sát giới ngay cửa nhà bạn.

Thử hỏi bạn thể mắt nhắm mắt mở tất cả chuyện đó ?

Phật tổ chắc cũng chẳng hiền từ đến mức đó nhỉ?

Trừ phi bạn căn bản nhà, nên mới chẳng nhà khách mời mà đến. Như chuyện đều thể giải thích thông suốt .

Mà Minh Hi Băng Phách Ly loài sống bầy đàn.

Cho nên hiện tại trong hẻm núi “xưng vương” chắc chỉ là con của hai con Băng Nhiếp Lục Vĩ Hoan .

Vậy ít nhất tạm thời, họ là an .

Băng Phách Ly thêm, bước những bước mèo phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-thu-ta-ngu-sao-khong-tinh-la-thu-chu/chuong-87-loi-ra.html.]

Dù gầy trơ xương, vẫn mang nét ưu nhã đặc trưng của sủng thú họ mèo.

Nó dẫn họ qua khúc quanh đường đá, xuyên qua một bụi dây gai rậm rạp.

thể bay như Kim Nguyên Bảo, nên khi xuyên qua bụi gai tránh khỏi cứa nhiều vết thương.

dường như nó cảm thấy gì.

Dù gai đ.â.m da thịt, nó cũng kêu một tiếng, vẻ mặt bình thản như chỉ xước nhẹ.

Minh Hi khẽ thở dài.

Không chịu bao nhiêu đau đớn, mới thể bình thản loại đau .

Lần , Tiểu Ngân Hoa cần Minh Hi nhắc, chủ động trị liệu cho Băng Phách Ly.

Xem “nhỏ em bạo chúa” vẫn mềm lòng.

Đâu rằng Tiểu Ngân Hoa sở dĩ bụng như là vì chịu nổi cái biểu cảm đau lòng cho con thú bên ngoài mặt Ngự thú sư nhà .

Hừ!

Con thú tâm cơ, dám dùng khổ nhục kế mặt Ngân Hoa nó, mơ !

Minh Hi tâm tư nhỏ của sủng thú nhà , cô phát hiện bụi gai cao lớn ẩn giấu một khe đá rộng một mét cao hai mét.

Từ khe đá liên tục gió thổi tới, chứng tỏ nơi quả thực thể thông thế giới bên ngoài.

khe đá quá hẹp.

Kim Nguyên Bảo dang cánh rộng tới ba mét, căn bản thể qua.

Hay là bay từ ?

nơi thoát khỏi phạm vi giám sát của Mật Tửu Sí Ong.

Chúng lẽ phát hiện.

Mà dù phát hiện cũng chắc đuổi kịp.

Chỉ là vách núi cao sinh vật siêu phàm hệ phi hành sinh sống .

Mỗi một Ngự thú sư khi bí địa bí cảnh gần như đều cảnh báo rằng, trong bí địa (bí cảnh), trung thực tế mới là nơi nguy hiểm nhất.

Trên mặt đất, gặp đối thủ mạnh vẫn còn cơ hội chạy.

nếu xảy chuyện

Thì gần như chỉ kết cục tan xương nát thịt.

Cho nên ba ngày nay, ngoại trừ lúc ở thác nước, độ cao bay của Kim Nguyên Bảo từng vượt quá 200 mét.

Ngay cả khi chạy trốn cũng luôn giữ độ cao thấp.

“Băng Phách.”

Kim Nguyên Bảo: “Lôi lôi.” Nó bảo chúng đợi chút.

Lúc , Băng Phách Ly khom , bật lên.

Nó giẫm lên vách núi dốc , từng bước nhảy lên một cây đại thụ mọc vách đá.

Chỉ thấy nó luồn lách trong tán lá, lâu ngậm hai chiếc lá lớn màu đỏ rực .

Nó đặt lá chân Kim Nguyên Bảo.

“Băng Phách.”

Kim Nguyên Bảo: “Lôi lôi.”

lót lá chân thì thể cách ly địa khí.

Mắt Minh Hi sáng lên.

Hóa còn thứ thế .

Như cô quả thực thể tự khỏi hẻm núi.

Minh Hi để Tiểu Ngân Hoa bay xuống lấy lá, tháo giày, lót lá trong.

Chuẩn xong, cô nhảy xuống khỏi lưng Kim Nguyên Bảo.

Khoảnh khắc đó, một hai thú đều căng thẳng.

Dù cảm nhận Băng Phách Ly ác ý, nhưng chung quy đôi bên thuộc.

Hơn nữa xét kỹ , họ vẫn là khách mời phá hoại gia viên của nó.

Vạn nhất nó mà là một "ảnh đế Oscar" thì ?

Cho nên Minh Hi nâng cao cảnh giác 120%.

Kim Nguyên Bảo thì tự giác bay sát bên cạnh chân Ngự thú sư nhà , vạn nhất vấn đề cô thể trực tiếp lên lưng nó ngay.

Còn Tiểu Ngân Hoa cũng lơ lửng , sẵn sàng giải phóng Thần Thánh Trị Liệu bất cứ lúc nào.

May sự lo lắng của họ là dư thừa.

Khi chân Minh Hi chạm đất, còn cảm giác lạnh thấu xương như .

Ngược còn thấy ấm ấm, dễ chịu.

“Cảm ơn em.”

Cô chân thành bày tỏ lòng cảm ơn với con Băng Phách Ly mặt, xem nó thực tâm giúp họ.

Băng Phách Ly gì, chỉ giơ vuốt chỉ chỉ khe đá , tiên phong bước .

Loading...