Sủng Thú Ta Ngự Sao Không Tính Là Thú Chứ? - Chương 91: Đây là thần tiên gì vậy?
Cập nhật lúc: 2026-04-18 08:09:55
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trấn Vĩnh Hòa, bên ngoài thông đạo bí địa Trường Hằng, của Phó gia phụ trách trông coi thông đạo vẫn rút hết.
Vẫn còn bốn .
Đêm tối, ánh lung linh rực rỡ.
Bốn lưu thủ trong cái lều dựng tạm đ.á.n.h bài, cách đó xa chính là cửa thông đạo đóng .
“Cũng tiểu thiếu gia đang nghĩ gì, thông đạo đóng hai ngày , còn bắt chúng canh ở đây, chẳng vẽ vời thêm chuyện ?”
Một tên canh giữ cầm tay một đống bài đ.á.n.h , giọng đầy bực bội.
Trước những canh giữ thông đạo bí địa như bọn họ, chỉ cần bí địa đóng là thể rút hết.
Nào giống năm nay, thông đạo đóng hai ngày mà vẫn bắt bọn họ ở đây phơi nắng dầm mưa.
Người đối diện liếc một cái: “Anh ? Bạn của tiểu thiếu gia vẫn khỏi bí địa, bảo chúng ở đây là để đợi cô bé .”
“Hừ hừ, thông đạo đóng , còn kiểu gì? Con bé đó chắc chắn c.h.ế.t chắc !
Một đứa nhóc lông còn mọc đủ mà học thăm dò bí địa? Xem , mạng mà mạng !
Nó c.h.ế.t thì c.h.ế.t , còn liên luỵ em ! là xui xẻo!”
Tên càng càng tức, đập mạnh bài trong tay xuống, giọng cực kỳ mất kiên nhẫn: “Không chơi nữa chơi nữa, lãng phí thời gian của lão t.ử!”
Cũng là đang đ.á.n.h bài lãng phí thời gian là ở đây canh giữ lãng phí thời gian.
“Lão t.ử tiểu một phát.”
Nói xong cũng mặc kệ ba nghĩ gì, xoay về góc.
Chuẩn kéo khóa quần xả nước.
Vị trí chính là bên trái thông đạo bí địa.
Nếu gia quy Phó gia quy định rõ ràng, còn tiểu thẳng vị trí thông đạo cho nóng hổi.
lúc , thông đạo vốn hóa thành đá xám trắng xuất hiện d.a.o động năng lượng.
Vòng xoáy màu đen càng lúc càng lớn.
Sau đó, một ảnh mảnh mai xách đèn chiếu sáng từ trong vòng xoáy đen bước .
Tên canh giữ trợn tròn mắt.
Tay đang nắm khóa kéo quần cũng run lên, theo bản năng hét to một tiếng: “Má ơi!”
Vừa từ thông đạo u ám tĩnh mịch , Minh Hi còn choáng váng.
Nghe thấy bên cạnh tiếng , cô đầu qua, chỉ thấy ánh trăng mờ, khuôn mặt đàn ông trắng bệch, như dọa sợ nhẹ.
Minh Hi chút khó hiểu chớp chớp mắt.
Cô nhanh ch.óng quan sát một vòng xung quanh, phát hiện là trấn Vĩnh Hòa quen thuộc, liền khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần đưa đến nơi hoang vu ngàn dặm là .
Nhìn phản ứng của đàn ông , cô còn tưởng xuất hiện ở nơi nên xuất hiện nữa cơ.
“Xin hỏi, là Minh Hi, Minh tiểu thư ?”
Ba còn cũng chú ý đến động tĩnh bên , nhưng bọn họ cho rằng Minh Hi là ma.
Minh Hi gật đầu với ba : “Là .”
Ba mừng rỡ, một vội : “Tốt quá! Minh tiểu thư thể bình an trở về là , là tiểu thiếu gia nhà chúng dặn chúng ở đây chờ cô, vẫn còn ở trong trấn rời .”
Minh Hi chút bất ngờ, trong lòng cảm thán: học trưởng Phó đúng là .
“Vậy phiền các dẫn gặp .”
“Được, mời cô bên .”
Ba kích động vây quanh Minh Hi xuống núi, ai để ý đến tên đàn ông tiểu thất bại .
Lúc , Phó Nhất Phàm đang ứng phó với cuộc gọi đoạt mệnh liên của .
Trọng tâm cuộc gọi của chính là bắt ngày mai nhất định về thành phố.
“…Phàm Phàm, học của con bây giờ tung tích rõ, sống c.h.ế.t , con ở trấn Vĩnh Hòa cũng giải quyết vấn đề, đúng ?”
Phó Nhất Phàm bất đắc dĩ thở dài: “Mẹ, yên tâm, con chừng mực, Chủ nhật con sẽ về Hải Chu, đảm bảo ảnh hưởng việc học.”
Anh cũng chỉ xin nghỉ một tuần, thể cứ ở đây mãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-thu-ta-ngu-sao-khong-tinh-la-thu-chu/chuong-91-day-la-than-tien-gi-vay.html.]
“Mẹ , thật cũng quản con, nhưng ngày mai là ngày họ Tố Thư của con tham gia chung kết cúp Trường Hằng, con thế nào cũng nên cổ vũ cho nó chứ?”
Phó Nhất Phàm sững , suýt nữa quên ngày mai sẽ tổ chức bán kết và chung kết cúp Trường Hằng.
Đáng tiếc học …
Phó Nhất Phàm đột nhiên trừng to mắt.
Mắt sáng lên, đối với ở đầu dây bên vội vàng : “Mẹ con , ngày mai con nhất định về thành phố xem họ thi đấu! Mẹ bên con còn chút việc, cúp máy !”
Nói xong đợi phản ứng cúp điện thoại.
Không kịp cất thiết cá nhân, Phó Nhất Phàm mặt đầy vui mừng vội vàng về phía thiếu nữ bước cửa.
“Minh Hi học !”
“Học trưởng Phó, cảm ơn giúp em giấu chuyện em mất tích với bà nội.”
Trên đường xuống núi, Minh Hi lập tức liên lạc báo bình an cho bà, lúc mới bà cô chuyện cô khỏi bí địa đúng hạn.
Bởi vì Phó Nhất Phàm thuê một con rối mô phỏng.
Con rối mô phỏng thể mô phỏng ngoại hình con 100%, gần như đạt đến mức giả mà như thật.
Khuyết điểm duy nhất là nó tiếng , nên Phó Nhất Phàm tìm một con Thanh Tạp Địch Địch chuyên nghiệp thể phối âm thanh.
Do con rối mô phỏng nền “ thật”, còn Thanh Tạp Địch Địch và ngự thú sư của nó phụ trách l.ồ.ng tiếng, tiến hành gọi video với bà nội Minh Hi.
Nhờ mới thuận lợi lừa Nguyễn Thanh Hòa.
Hơn nữa để phòng ngừa vạn nhất, còn liên hệ Thiệu Đinh Đinh, nhờ cô giúp để ý tình hình của bà nội Minh Hi.
Chỉ thể Phó Nhất Phàm dụng tâm.
Phó Nhất Phàm gãi đầu: “Không gì.”
“ , học , mấy ngày nay em rốt cuộc ? Có căn bản bí địa Trường Hằng ?”
Minh Hi gật đầu, đơn giản kể trải nghiệm mấy ngày nay.
Phó Nhất Phàm mà trợn mắt há mồm.
“…Ý em là em một bí cảnh hệ nguy hiểm 6 ? Còn gặp sinh vật siêu phàm Vương cấp, thậm chí Hoàng cấp?”
Anh nghĩ chuyến của Minh Hi học chắc chắn kỳ ngộ, nhưng ngờ kỳ nguy hiểm đến .
Bí cảnh hệ nguy hiểm 6 , là lĩnh vực mà ngự thú sư cấp B trở lên mới dám đặt chân, Minh Hi học mới 14 tuổi dạo một vòng trong đó.
Đây là thần tiên gì ?
Minh Hi giải thích: “Nói chính xác thì em chỉ từng đối đầu với sinh vật siêu phàm Vương cấp.”
Cha thú mẫu thú của Băng Phách Ly thì cô từ đầu chí cuối chỉ mới danh chứ thấy mặt.
“Như cũng quá nguy hiểm !”
Phó Nhất Phàm nghĩ thôi cũng thấy rùng , lạc bí cảnh xa lạ, còn sinh vật siêu phàm Vương cấp truy sát, đúng là kinh khủng.
Học thể vẹn trở về là may mắn.
“… , ngày mai là chung kết cúp Trường Hằng, nếu em trở về, chắc chắn sẽ tham gia chứ?”
Minh Hi gật đầu, đó là đương nhiên.
Cô vốn còn tưởng bỏ lỡ chung kết, ngờ vận khí tệ, vặn kịp lúc.
Mặc dù hiện tại Thời Chi Giới mở chức năng lưu trữ, nhưng nếu thể lấy nút gian thì càng , cũng tiện để che giấu.
“Vậy em mau nghỉ ngơi , gì ngày mai tiếp. Anh dặn hầu dọn phòng khách . Tối nay em nghỉ cho , sáng mai chúng cùng về khu trung tâm thành phố Hàn Ninh.”
Hai bọn họ tuổi còn nhỏ, cũng quá nhiều kiêng kỵ.
Pháp luật của thế giới vẫn thiện.
Phó Nhất Phàm thật thêm về bí cảnh , ý của Minh Hi học thì thể đó là một bí cảnh từng khám phá.
thấy sắc mặt cô phần mệt mỏi, nghĩ ngày mai còn thi đấu, nên tâm lý quấy rầy thêm.
Minh Hi cũng thật sự cần nghỉ ngơi.
Cô mới dầm mưa lâu đó, bên trong tuy mặc đồ giữ nhiệt nhưng đồ giữ nhiệt ngăn ẩm khí, cô cần nhanh ch.óng tắm nước nóng.
Hơn nữa sắp đến chín giờ .
Vì cô khách khí với Phó Nhất Phàm, lời cảm ơn theo hầu gái đến phòng khách.