Ta Bái Nhầm Sư Tôn, Sai Lại Càng Thơm - Chương 106

Cập nhật lúc: 2026-04-19 23:37:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau lưng Bạch Miễu đối diện ngay song cửa sổ.

Ánh trăng rải xuống bàn, gió đêm xuyên qua song cửa thổi , mang theo từng tia mát lạnh.

Lưng cô lạnh lẽo, trán càng ngày càng nóng.

"... Được ạ!" Bạch Miễu đột nhiên lên tiếng, giọng điệu mạc danh gấp gáp, giống như đang đuổi theo , "Cảm giác đỡ hơn nhiều , cảm ơn sư tôn!"

Thẩm Nguy Tuyết dường như tin: "Thật ?"

"Thật mà!" Bạch Miễu lập tức giơ tay, xoa loạn trán , "Người xem, một chút cảm giác cũng !"

Thẩm Nguy Tuyết chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, lúc mới bỏ tay xuống.

Bạch Miễu cũng thầm thở phào trong lòng.

Cô nhất định là não bệnh... rõ ràng sư tôn chỉ coi cô là trẻ con, cô rốt cuộc đang căng thẳng cái gì chứ.

"Cái đó, sư tôn..." Cô hít sâu hai cái, nhanh ch.óng để đại não khôi phục tỉnh táo, "Người về , chữ con chọn xong , thật sự cần phiền nữa."

Thẩm Nguy Tuyết yên lặng cô, trong mắt ánh sáng vụn vặt lấp lánh.

"Con chọn bức nào, đưa xem."

Bạch Miễu thể cảm nhận rõ ràng cảm xúc của xảy đổi.

Nếu còn chút căng thẳng thấp thoáng, thì bây giờ chính là ung dung .

Cô đột nhiên dự cảm .

Bạch Miễu lập tức xoay , lục lọi trong đống chữ tranh dày cộm.

Thẩm Nguy Tuyết lưng cô, khóe môi cong, đáy mắt dâng lên ý như như .

Tốc độ lật giấy của Bạch Miễu càng ngày càng nhanh.

Không , , vẫn ...

Bức tranh đó ? Cô rõ ràng tìm thấy mà?!

Chẳng lẽ bức tranh đó sư tôn giấu ?

Bạch Miễu cảm thấy thể tưởng tượng nổi.

chỉ trong vài giây ngắn ngủi như , hơn nữa cô cũng ở đây, động tay động chân lúc nào...

Thẩm Nguy Tuyết khẽ hỏi: "Tìm thấy ?"

Bạch Miễu: "..."

Cô tiếp tục lật giấy, cam lòng đáp: "Vẫn ..."

"... Miễu Miễu." Người phía phát tiếng thở dài khẽ.

Động tác Bạch Miễu khựng , tình nguyện thu tay về.

Người phía nắm lấy vai cô, xoay cô , đối diện với .

Bạch Miễu cảm thấy bắt đầu thẩm vấn .

Quả nhiên, Thẩm Nguy Tuyết nghiêng đầu, ôn hòa mà bất đắc dĩ : "Cái con tìm căn bản chữ, mà là bức tranh , đúng ?"

Bạch Miễu lên tiếng.

Lời đúng cũng đúng. Cô vốn dĩ là tìm chữ, chẳng qua nghĩ tới bức tranh , tâm tư liền lệch lạc mà thôi.

Thẩm Nguy Tuyết thấy cô phủ nhận, trong lòng càng thêm hiểu rõ.

"Luyện chữ cũng là lừa ." Giọng điệu nhẹ mà khẳng định.

Bạch Miễu thể phản bác.

Câu là thật.

"Chính là vì bức tranh ?"

Thẩm Nguy Tuyết chăm chú cô, trong giọng thanh nhuận bình hòa lộ một tia mê hoặc.

Hắn nghĩ thông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-bai-nham-su-ton-sai-lai-cang-thom/chuong-106.html.]

Đó chỉ là thứ tùy tay vẽ , tại để ý như ?

thể để ý nhiều thứ, điểm tâm, suối nước nóng, kiếm quyết...

cô cứ cố tình để ý cái mà cho cô nhất.

Không đồ của khác cũng tò mò vượng thịnh giống như cô .

Bạch Miễu cẩn thận từng li từng tí lén biểu cảm của Thẩm Nguy Tuyết.

Hình như cũng tức giận... chỉ là chút khốn đốn.

Có thể còn chút khổ não.

Có như trong nháy mắt, Bạch Miễu cảm thấy giống như một đứa trẻ hư, mà Thẩm Nguy Tuyết chính là vị phụ đáng thương, bó tay hết cách ... Không , thể để sư tôn rơi tình cảnh đáng buồn đó!

Bạch Miễu lập tức quyết định thẳng thắn.

"Thật con vì bức tranh , tìm tranh chỉ là thuận tiện..." Cô chột mở miệng, "Thật là vì một miếng ngọc bội."

"Ngọc bội?" Thẩm Nguy Tuyết khẽ chớp mắt, trong mắt càng thêm mê hoặc.

Bạch Miễu giống như đứa trẻ ngoan ngoãn nhận sai, kéo xuống bàn, rót chén trong đặt mặt , đó mới thành thật khai báo sự tình.

"Hôm nay lúc con về Đệ T.ử Uyển, cẩn thận đụng bạn cùng phòng mới của Chân Chân, còn vỡ ngọc bội của . Cô nhận con là đồ của , liền bắt con lấy chữ tranh của bồi thường, nếu thì tìm một miếng ngọc bội giống y hệt đền cho cô ..."

Thẩm Nguy Tuyết trầm ngâm: "Ngọc bội của nó trông như thế nào?"

Bạch Miễu: "Chính là dáng vẻ ngọc bội a, nhưng cô chỉ một miếng , cả thiên hạ cũng tìm miếng thứ hai."

"Vậy ..." Thẩm Nguy Tuyết nghĩ nghĩ, "Vậy trực tiếp một bức chữ cho nó ."

Biết ngay là sẽ chút do dự đồng ý mà.

Trong lòng Bạch Miễu chút khó chịu, nhưng cô cũng đang khó chịu cái gì.

"Không cần phiền phức như ," cô , "Trực tiếp chọn một bức từ trong những chữ ?"

"Không ." Thẩm Nguy Tuyết nhẹ nhàng lắc đầu, "Ta một bức."

Bạch Miễu thầm bĩu môi.

Thẩm Nguy Tuyết cô dường như vui: "Sao ?"

"Người còn từng chữ cho con, đặc biệt vì cô ..."

Lời còn dứt, Bạch Miễu đột nhiên im bặt.

Sao cảm thấy lời chỗ nào cũng đúng, còn chút chua lòm?

chứ?

Thẩm Nguy Tuyết ánh mắt trôi nổi, nghiêm túc tỉ mỉ cô.

"Ta là vì con."

Huống chi, sớm vẽ cho cô một bức tranh .

Chỉ là thể để cô mà thôi.

"Con ..."

Bạch Miễu đối diện với ánh mắt của Thẩm Nguy Tuyết, liền cảm thấy phản ứng quá độ.

Sư tôn đúng, như cũng là vì cô.

Nếu cô đụng Minh Song Dao, đ.â.m cái rắc rối , thể chữ cho một xa lạ.

Bạch Miễu tự giác hổ, dời hai tay xuống bàn, yên lặng xoắn ngón tay.

"Vậy ít chút... ý tứ một chút là ."

Thẩm Nguy Tuyết khẽ : "Được."

Hắn trải giấy cầm b.út, Bạch Miễu thấy trong nghiên hết mực, lập tức dậy mài mực cho .

Cô mài tương đối nghiêm túc, mười ngón thon thon, trắng nõn tinh tế, cùng mực đen tôn lên lẫn , dường như tản ánh sáng oánh nhuận tì vết.

 

 

Loading...