Bạch Miễu nhịn nữa: "Còn chuyện gì ?"
Kinh Phỉ nhàn nhã : "Ta thì hết chuyện , nhưng chắc là chút chuyện đấy."
Bạch Miễu: "Ai?!"
Vừa dứt lời, bên ngoài trúc lâu đột nhiên vang lên một tràng tiếng bước chân đều đặn.
Thẩm Nguy Tuyết bất đắc dĩ thở dài: "Tống Thanh Hoài."
Tác giả lời :
Kinh Phỉ: Ta chỉ xem kịch thôi
Tiếng bước chân ngày càng gần, chẳng bao lâu , Tống Thanh Hoài xuất hiện ngoài cửa trúc lâu.
Thái độ của y vẫn cung kính như thường lệ, thần sắc bình thản, chỉ khi khóe mắt lướt qua Bạch Miễu và Thẩm Nguy Tuyết, mới để lộ một chút mất tự nhiên tinh tế.
Đương nhiên, ở đây ngoài Bạch Miễu và Thẩm Nguy Tuyết, cũng chỉ còn một Kinh Phỉ.
"... Sư tôn." Tống Thanh Hoài bước trúc lâu, hướng về phía Thẩm Nguy Tuyết hành lễ.
Thẩm Nguy Tuyết khẽ gật đầu: "Chuyện gì?"
Tống Thanh Hoài rũ mắt xuống: "Đệ t.ử đến tìm Bạch Miễu."
Tìm nàng? Đang yên đang lành, tìm nàng gì?
Bạch Miễu cảm thấy kỳ lạ.
Nếu là bình thường, Hệ Thống thấy Tống Thanh Hoài chủ động tìm nàng, chắc chắn sẽ kích động gào thét ầm ĩ trong đầu nàng.
Thế nhưng ngay lúc , trong đầu nàng yên tĩnh Bởi vì Hệ Thống xa .
Sở dĩ nó xa, là vì nó sẽ nhanh ch.óng . Sau sự kiện , Hệ Thống khuyên can thế nào cũng thể khiến Bạch Miễu quỹ đạo cũ, dứt khoát từ bỏ cốt truyện gốc, chuyển sang cân nhắc giành lấy một con đường khác cho bản và Bạch Miễu.
Mặc dù Bạch Miễu công lược nam chính nguyên tác, nhưng gì cũng coi như cứu vớt thế giới, đây chính là cái gọi là " công lao cũng khổ lao", chắc hẳn cũng thể dùng thẻ bài để thương lượng... nhỉ?
Nói tóm , Hệ Thống mang theo nguyện vọng cứ thế mà về xưởng. Bạch Miễu bấm đốt ngón tay tính toán, từ lúc nó rời đến nay qua mấy chục ngày .
Tống Thanh Hoài thấy Bạch Miễu mang vẻ mặt lơ đãng, khỏi nhíu mày gọi thêm một tiếng.
"Bạch Miễu."
Bạch Miễu lúc mới hồn, định mở miệng, Kinh Phỉ đột nhiên bật .
"Vẫn còn gọi là Bạch Miễu ?" Y một tay nâng chén bằng sứ xương, một tay gạt nắp , như Tống Thanh Hoài, "Đáng lẽ đổi giọng gọi là 'Sư nương' chứ?"
Bạch Miễu: "..."
Tống Thanh Hoài: "..."
Trong nháy mắt, biểu cảm của cả hai đều đông cứng . Chỉ Thẩm Nguy Tuyết vẫn bình tĩnh, so với ban nãy, hàng chân mày dường như còn giãn thêm đôi chút.
Lần đầu tiên Tống Thanh Hoài lộ biểu cảm cứng đờ như : "Kinh tiền bối, lời thể bừa..."
"Sao, ngươi vẫn ?" Kinh Phỉ hả hê nỗi đau của khác, "Sư tôn của ngươi và tiểu đồ của ngươi vẫn luôn lưỡng tình tương duyệt, nếu gì bất trắc, bọn họ sắp kết thành đạo lữ đến nơi ."
Bạch Miễu: "Tiền bối, chuyện đạo lữ gì đó vẫn là đừng bừa..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-bai-nham-su-ton-sai-lai-cang-thom/chuong-221.html.]
"Miễu Miễu kết đạo lữ với ?" Thẩm Nguy Tuyết nhẹ nhàng ngắt lời nàng.
Giọng Bạch Miễu khựng , lập tức chuyển đổi ngữ khí: "Đương nhiên là , nhưng đây dù cũng là chuyện trọng đại, thể nóng vội, từ từ tính toán..."
Tống Thanh Hoài: "Ngươi cũng đây là chuyện trọng đại cơ đấy."
Bạch Miễu: "..."
Sao cứ cảm giác tên đang mỉa mai âm dương quái khí thế nhỉ?
"Thanh Hoài." Thẩm Nguy Tuyết nâng rèm mi lên, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng như băng tuyết, "Ngươi ý kiến với Miễu Miễu ?"
Tống Thanh Hoài theo bản năng phản bác: "Không, t.ử ý kiến gì với ."
Thẩm Nguy Tuyết bình thản : "Vậy là ý kiến với ?"
Tống Thanh Hoài sửng sốt, nên lời.
Công bằng mà , y ý kiến gì với cả hai họ. Y tôn kính Kiếm Tôn, luôn coi ngài là tấm gương và tiêu chuẩn của . Y cũng chấp nhận Bạch Miễu, sẵn sàng dốc lòng bồi dưỡng nàng, chăm sóc nàng.
Y chỉ là... nghĩ thế nào cũng thông.
Sư tôn vô d.ụ.c vô cầu mấy trăm năm, thích Bạch Miễu chứ?
"Thẩm Nguy Tuyết, đồ của ngươi hình như vẫn thể chấp nhận kìa." Kinh Phỉ quan sát biểu cảm của Tống Thanh Hoài, thấu hiểu, "Nếu thật sự , ngươi cứ đuổi khỏi sư môn ? Như sẽ suy nghĩ về mấy chuyện nhàm chán nữa."
"Kinh tiền bối, đây là chuyện nhàm chán." Tống Thanh Hoài bất mãn nhấn mạnh giọng điệu.
"Được, ngươi nhàm chán, bây giờ ngươi thử xem, rốt cuộc ngươi đang vướng mắc chuyện gì?" Kinh Phỉ buồn y, "Là cảm thấy bọn họ khinh thường luân thường đạo lý? Hay là cảm thấy bọn họ xứng đôi?"
"..."
Bạch Miễu cảm thấy Kinh Phỉ giống hệt một ông chuyên hòa giải mâu thuẫn gia đình.
Mặc dù hổ, nhưng nàng cũng rốt cuộc Tống Thanh Hoài đang bất mãn chuyện gì... Thế là nàng ngay ngắn , giữ im lặng, tò mò về phía Tống Thanh Hoài.
Tống Thanh Hoài cũng trầm mặc.
Y theo bản năng đ.á.n.h giá hai đang mặt , tâm trạng chút phức tạp.
Không vì quen với cảnh hai họ ở cạnh ... Y cảm thấy bọn họ xứng đôi.
Cho dù bọn họ mặc y phục cùng màu, những lời ngọt ngào thâm tình, thậm chí dính lấy như keo sơn giống những cặp đạo lữ khác.
giữa bọn họ cứ luôn lưu chuyển một bầu khí đặc biệt.
Một loại khí mà khác thể xen , cũng thể phá vỡ.
Tống Thanh Hoài thu hồi tầm mắt, bất đắc dĩ : "Bọn họ... xứng đôi."
"Vậy ngươi còn khó chịu cái gì?" Kinh Phỉ nhướng mày , "Ngươi cũng nếu Miễu Miễu, sư tôn của ngươi chắc chắn sẽ c.h.ế.t đúng ?"
Bạch Miễu: "..."
Nàng theo bản năng liếc Thẩm Nguy Tuyết một cái, thản nhiên như , còn nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay nàng, dường như cảm thấy câu vấn đề gì.
"... Đệ t.ử ." Tống Thanh Hoài ngập ngừng thôi.