Ta Bức Hôn Hoàng Đế Ngạo Kiều - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:53:56
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bằng một tốc độ mà mắt thường thể thấy .
Từ cuống tai nhợt nhạt của bỗng dưng loang một vệt đỏ e ấp.
Ánh mắt né tránh dáo dác tứ bề.
Yết hầu khẽ cuộn lên xuống.
Hé môi điều chi thôi.
Trên khuôn mặt sâu thẳm tinh ranh .
Lúc hiếm hoi phảng phất một dáng vẻ vụng về đến lạ thường.
“Trẫm…”
Hắn nghiêng đầu tằng hắng một cái, hạ thấp giọng.
“Là của trẫm hờ hững với nàng…”
Dứt lời, từ đôi gò má đến tận gáy cổ của đều đỏ bừng lên.
Cánh môi đang mím thật c.h.ặ.t chợt vô tình nhếch lên một chút.
Sau đó lấy tốc độ chớp nhoáng mà hạ đường cong xuống.
“Trẫm…
Sau sẽ thường xuyên ghé thăm bầu bạn cùng nàng…”
Ta vui sướng tột độ.
Đỉnh của ch.óp!
Từ nay mỹ nam để thưởng thức .
Thấy hưng phấn như mở cờ trong bụng, khóe môi rốt cuộc cũng nhịn mà nhếch dần lên.
Mang theo đôi chút ngại ngùng cùng tự kiêu khó giấu.
“ mà…
Nàng tuyệt đối phép tìm nữa.
Bởi vì…
Việc … thật sự tổn hại đến uy nghiêm oai phong của trẫm.”
5.
Mối quan hệ giữa và Tiêu Mộc Thần rốt cuộc cũng hòa hoãn phần nào.
Thế nhưng, mỗi ghé ngang cung điện.
Hắn luôn kiểu cố gượng ép bản để lôi vài chủ đề vớ vẩn buôn chuyện.
Lúc định manh động táy máy chân tay.
Hắn lập tức trơn tuột như con trạch tóm nổi, vèo cái bay tốc biến thoát .
Trông bộ dạng giống cọp cái thế ?
Đáng sợ đến ?
lúc đó, cha gửi thư tới.
Chữ vẫn cương nghị hữu lực phong ba bão táp như …
Ờ… thì rồng bay phượng múa.
“Khuê nữ.
Con và hoàng đế thành hơn nửa năm .
Sao bụng con mãi vẫn thấy động tĩnh gì là hả?
Cái thằng nhóc thối đó liệu … tịt ngòi ?
Hay là để cha lén kiếm cho mấy thang t.h.u.ố.c bổ dương nhé?”
Đầu lập tức to gấp đôi.
Mới tí tuổi đầu cha già giục đẻ.
Cái trách ?
Ta nào con gián cái .
Đâu thể tự đẻ một ổ.
Ta ngoáy b.út hồi âm.
“Cha kính yêu.
Tiêu Mộc Thần bệnh thật .
Đến tận giờ phút con đây vẫn xơ múi chút súp mỡ nào từ .
Ngày thứ 178 hối hận vì thư bỏ chồng…”
Lá thư gửi trong màn đêm tĩnh mịch.
Trời rạng sáng hôm , cha thúc ngựa lao ầm ầm cung viện.
Một nhung phục, eo đeo trường kiếm.
Thân hình cao lớn vạm vỡ.
Hung hăng dọa như hổ vồ mồi.
Bá quan văn võ chạm mặt ông đều lạnh gáy run lên ba trận.
Cánh tay đang nắm b.út chu sa của Tiêu Mộc Thần chợt khựng .
“Ái… ái khanh…
Sao khanh ăn vận cái kiểu trang phục mà lâm triều?”
Cha sừng sững ở giữa đại điện.
Thanh trường kiếm đúc bằng huyền thiết chống thẳng tắp xuống nền gạch vàng rực.
Ông bắt chéo hai tay chống lên chuôi kiếm.
Khí túc sát ngột ngạt bao trùm cả hoàng cung nội viện.
“À, hôm qua trong thành vài con chuột hôi hám thích phá đám.
Nên thần tiện tay dẹp loạn giùm.
Tội cái kịp về phủ tẩy rửa y phục.”
Cả bảo điện im phăng phắc, tĩnh lặng tới mức cây kim rơi xuống đất cũng rõ mồn một.
Yết hầu Tiêu Mộc Thần liên hồi lên xuống.
Bàn tay cầm b.út rụt sâu tay áo.
“…Bình Định Hầu quả là vất vả .
Hôm nay lâm triều…
Là… là vấn đề gì trọng đại chăng?”
Cha đanh thép gằn giọng.
“Hôm nay tới đây, quả thật thần một chuyện trọng đại chất vấn bệ hạ.”
Quần thần đều đồng loạt nuốt nước bọt.
Cuống cuồng lấy khăn tay thấm mồ hôi ướt đẫm trán.
Giọng Tiêu Mộc Thần đôi chút rung rinh d.a.o động.
“Ái khanh, xin cứ …”
“Bệ hạ.
Lão thần chỉ hỏi một câu.
Bệ hạ… ăn ?”
Lời khỏi miệng.
Bá quan văn võ há hốc mồm rớt thẳng cả cằm xuống đất.
Chẳng lão quan nào tự chủ , ho sặc sụa phụt cả nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-buc-hon-hoang-de-ngao-kieu/chuong-3.html.]
Bầu khí lúng túng khó tả thành lời nhanh ch.óng lan rộng .
Khuôn mặt Tiêu Mộc Thần đỏ au nhăn nhó.
Xấu hổ tới độ mấy ngón chân quắp c.h.ặ.t xuống nền gạch.
thâm tâm phần nhẹ nhõm thầm kín.
“Cớ ái khanh buông lời ?”
Cha tiếp tục ăn cục hòn, chốt hạ một câu rành rọt.
“Khuê nữ nhà mách .
Nó bảo ngài liệt dương.”
“Tách” một tiếng giòn giã.
Chiếc b.út chu sa tay Tiêu Mộc Thần đứt đôi.
Sắc mặt trầm như nước lạnh.
“Khuê nữ nhà thần tiến cung cũng ngót nghét nửa năm.
Vậy mà cái bụng vẫn xẹp lép chẳng thấy phập phồng gì.
Nghe ngóng mới tường tận, hóa bệ hạ từng cùng khuê nữ nhà thần tẩm giao.
Lão thần đây thấp thỏm lo âu cho ngọc thể của bệ hạ.
Nên hôm nay mới lặn lội tới đây đặc biệt thăm hỏi.
Rốt cuộc là bệ hạ… giao hoan ?”
Khắp văn võ bá quan một mống nào dám cất tiếng ho he.
“Nếu ngài quả thật bất lực, thì mong bệ hạ đừng lỡ dở nữ nhi nhỏ nhà thần.
Thần lập tức để tiểu nữ thư bỏ chồng… quên…
Cùng bệ hạ êm hòa ly.”
Tiêu Mộc Thần siết c.h.ặ.t lấy nửa đoạn b.út gãy đến mức phát tiếng ma sát kẽo kẹt.
Nếu như hòa ly thật.
Khắp cái thiên hạ đều sẽ rõ rành rành chuyện đường đường là một thiên t.ử mà bất lực, càng khả năng nối dõi tông đường.
Đến cái lúc đó, chẳng sẽ bao nhiêu con mắt soi mói nhòm ngó ngai vàng.
Triều dã phen đại loạn, chỉ e khốn khổ mới dẹp tan.
“Trẫm… bệnh kín tật ngầm.
Chỉ vì chính sự bận rộn trăm bề, tâm lực chút hao mòn.
Vẫn kịp cùng hoàng hậu khai chi tán diệp mà thôi…”
Mắt cha bỗng sáng rực lên.
“Chuyện con cháu nối dõi mới là trọng yếu.
Thần đang ngày đêm mong mỏi bế cháu ngoại đây.
Về phần chính sự, lão thần đây nguyện bệ hạ cáng đáng một thời gian.
Cứ chờ cho bệ hạ và hoàng hậu hạ sinh hoàng t.ử xong xuôi, bệ hạ hẵng lo việc nước triều chính cũng chẳng muộn.”
Một phen tuôn , khiến cho bá quan văn võ triều đình khiếp vía.
Tiêu Mộc Thần tức đến run bần bật.
Cơ mà nửa chữ cũng chẳng dám hó hé phản bác.
Bãi triều, hoàng đế tìm đến tẩm cung của .
Tri Tâm nhanh nhảu báo cáo tường tận cho những sự vụ diễn trong buổi thiết triều hôm nay.
Vừa nhác thấy bóng dáng hoàng đế, lập tức mở lời.
“Cha bảo mau mau động phòng đẻ một đứa với .”
Ngọn lửa kìm nén uất nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c nay thể kiềm giữ nổi nữa bèn bùng cháy.
“Vì ?
Tề tướng quân đây là tính tạo phản soán ngôi đúng ?”
“Cha tính tạo phản á?
Thiệt giỡn ?
Để lập tức xuất cung về hỏi ông thử xem .”
Hắn cái bộ dáng thản nhiên của .
Trên mặt còn mang chút mong chờ ẩn ý, khiến hỏa khí trong bốc lên ngùn ngụt.
“Còn hỏi gì nữa?
Cha nàng một tay ôm trọn hết thảy chính sự triều đường .
Điều chẳng rành rành cảnh cáo trẫm rằng, trẫm thể yên tâm lùi về rèm nghỉ ngơi cho khỏe !”
Ta vô cùng kinh ngạc.
“Từ thuở nào mà cha trở nên siêng năng chăm chỉ như ?
Haiz, đều tại .
Giá mà sinh cho ông một thằng cháu bế bồng.
Ông cần tự hành hạ chính tới nhường .”
Tiêu Mộc Thần: “…”
“Lẽ nào cha nàng lấy nửa phần dã tâm xưng đế ?”
Ta cho một cái lườm xéo.
“Cha từng .
Ông chê cái ngai hoàng đế, chẳng thiết .
Chỉ cho cháu ngoại hoàng đế.
Để ông vốn liếng c.h.é.m gió với thiên hạ cho sướng mồm.”
Hoàng đế nghẹn họng kinh ngạc, c.h.ế.t lặng, cạn lời…
Sau đó vô thức thở dài nhẹ nhõm.
Ta thình lình ghé sát .
Đăm đăm khuôn mặt thanh tao tựa ngọc tạc .
“Cha khao khát cháu bế đến .
Hai chúng cũng đừng lãng phí thời gian nữa.
Bây giờ vô phòng thử luôn nha?”
Hắn bộ dạng xôi thịt của hù dọa liền lùi nửa bước.
Nghiêng tránh né bàn tay tập kích của , túm c.h.ặ.t vạt long bào kéo lên.
Như phỏng nước sôi, giọng đổi tông líu ríu.
“Nàng nàng nàng…
Nàng tính gì đấy hả?”
Thấy dáng vẻ phòng của , khỏi chần chừ.
“Chẳng lẽ … liệt dương thật ?
Haiz…
Phí hoài cái gương mặt xuất chúng quá thôi.
Thôi bỏ , cũng chẳng cưỡng ép chuyện khó.
Ta thấy tướng mạo Thẩm Thanh Hoài cũng vẻ cường tráng cốt.
Hay là qua đó nhờ giúp một tay nhé.
Coi như là để vớt vát chút danh phận lưu giữ hậu đại danh nghĩa cho .”