Ta Bức Hôn Hoàng Đế Ngạo Kiều - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:54:21
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai con mắt trợn tròn nhấp nháy, chằm chằm dòm ngó cái ảnh lờ mờ bên trong.
Từng lớp trường bào, trung y lượt cởi xuống.
Vắt lên giá bình phong.
Cuối cùng chỉ còn sót một lớp áo lót mỏng dính tựa cánh ve sầu trắng muốt.
Làm bật lên làn da lấp ló thoắt ẩn thoắt hiện.
Khi lặn trong nước.
Mái tóc đen tuyền ướt sũng.
Bám dính c.h.ặ.t lấy khuôn n.g.ự.c nở nang.
Trên mặt vương vấn một vệt đỏ hồng.
Đôi mi khép hờ nhẹ nhàng.
“Uyển Ngôn…”
Một lúc thật lâu , bất thình lình buông lời gọi.
Trái tim giật nảy một nhịp hoảng hốt.
Sơ sẩy đẩy đổ luôn tấm bình phong.
Tiêu Mộc Thần: “…”
“Ta …
Ta mới tới đây thôi, tin ?”
Hắn miễn cưỡng nửa đầu lén, ho khẽ.
“Trẫm…
Trẫm bỗng nhiên thấy choáng váng xây xẩm mặt mày.
Cần tới dìu đỡ dậy…”
“Ta lập tức gọi tới đây.”
“Từ từ …”
Hắn gọi giật .
Đôi răng khẽ c.ắ.n lấy môi đỏ.
“Ngọc thể… ngọc thể long thể của trẫm há thể để đám ngoài tùy tiện ngắm ?
Nàng… Nàng tới đây …”
Đây là do tự yêu cầu đấy nhé.
Thế thì khách khí nữa .
Ta bước lên dìu hoàng đế dậy.
Giây phút tiếp theo, nguyên cả con đổ ập thẳng l.ồ.ng n.g.ự.c .
“Bệ… Bệ hạ.
Chàng ?”
Không chút động tĩnh nào đáp .
“Tiêu Mộc Thần.
Đừng giở trò giả c.h.ế.t với bà đây!”
Đôi lông mày thanh tú chau nhẹ một nhịp, liền giãn bình thản.
Đôi mắt vẫn ngoan cố nhắm tịt cứng đờ.
Ta đành cố sức dìu lên giường.
Ánh mắt ghim c.h.ặ.t rời khỏi khuôn mặt đang tỏa sức quyến rũ mê hoặc dụ phạm tội .
“Hay là thừa cơ hội luôn vố nhỉ…”
Vừa chạm tay tấm lụa ấm áp mượt mà.
Thứ hương thơm chốn thanh lâu lập tức len lỏi đ.â.m thẳng khoang mũi .
“Ọe…”
Không , chịu thấu!
Ta hoảng hốt vớ vội ôm mớ chăn gối.
Chạy trốn sang phòng vách bên cạnh ngủ.
Bình minh rạng sáng hôm .
Tri Tâm báo cáo rằn, lúc hoàng đế tỉnh dậy sắc mặt u ám cực kỳ tệ hại.
Im lìm chẳng thèm hé răng nửa lời rời cung.
…
Tẩm cung của đế vương.
Tiêu Mộc Thần ủ rũ dựa lưng ngai vàng.
Ánh mắt đờ đẫn hoang mang vô hồn.
“Trẫm… Hôm qua trẫm tới mức đó .
Mà nàng vẫn chịu…”
Cánh tay cầm b.út chu sa nắn nót cả nửa ngày trời vẫn chẳng rặn nổi nửa chữ.
“Trẫm cố ý ban cho cơ hội thế mà nàng từ chối.
Lẽ nào nàng si mê cái tên Thẩm Thanh Hoài đến mức đó ?
Trẫm cho phép!”
Lý công công khép nép hầu hạ một bên.
Sợ hãi đến thở mạnh cũng chẳng dám manh động.
“Truyền lệnh xuống.
Ngay trong hôm nay lập tức áp giải tống cổ Thẩm Thanh Hoài về nước.
Tất thảy chi phí cứ qua loa tối giản.
Tuyệt đối kéo dài chậm trễ thêm một khắc nào.”
Khi thánh chỉ giáng xuống phủ chất t.ử.
Thẩm Thanh Hoài vẫn đang ủ dột bó gối lặng lẽ qua khung cửa sổ.
Lúc tiếp chỉ.
Hắn thoạt tiên ngẩn một chốc.
Sau đó khóe miệng khẽ nâng lên một nụ nhạt.
nhanh vội cụp xuống ép dập tắt .
Đây chẳng vẫn luôn là tâm nguyện mà hằng khao khát ?
vì cớ gì đến tận lúc .
Trong lòng ngổn ngang những dư vị chua xót khó tả?
Ngày khởi hành cất bước rời .
Hắn luyến tiếc đăm đắm ngoái cung thành xa xăm.
“Hoàng hậu nương nương…”
“Hoàng hậu nương nương hiện .
Cùng bệ hạ cầm sắt hòa minh êm đềm mặn nồng.”
Biểu cảm rũ rượi cô đơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-buc-hon-hoang-de-ngao-kieu/chuong-5.html.]
Ánh sáng le lói cuối cùng nơi đáy mắt triệt để lụi tàn u ám.
Kéo lê lết từng bước chân nặng trĩu chậm chạp.
Xe ngựa còn kịp lăn bánh.
Một bóng lù lù chắn ngang lối phía .
Gã nam nhân mặt.
Khoác bộ cẩm bào thêu kim tuyến hoa lệ.
Gương mặt vài phần hao hao tương đồng với Tiêu Mộc Thần.
“Lủi thủi ngậm ngùi đơn độc một một thế .
Ngươi thật sự cam lòng ?”
“Tấn Vương?”
“Lời đồn bệ hạ gần nữ sắc.
Thân mang ẩn tật, khó lòng nối dõi kéo dài hoàng tự.
Lẽ nào ngươi cứ thế cam tâm để yên cho nữ nhi mà ngươi khắc cốt ghi tâm thích thầm.
Phải chịu cảnh chôn vùi góa phụ sống sờ sờ ngay mắt kẻ thù của ngươi ư?”
…
8.
Ánh trăng vằng vặc tựa dòng nước.
Trải t.h.ả.m bạc lấp lánh lên khắp nền sân.
Những tiếng đao kiếm va chạm loảng xoảng c.h.é.m đứt giấc mộng của .
Âm thanh từ xa vọng mỗi lúc một gần.
Còn xen lẫn vài tiếng kêu la hoảng loạn chạy trối c.h.ế.t của cung nhân.
“Tri Tâm, xảy chuyện gì ?”
“Nương nương, nguy to .
Tấn vương tạo phản !”
“Cái gì?”
Ta và Tấn vương mới chỉ gặp mặt vội vã một .
Giữa hai căn bản chẳng giao tình gì sất.
Thế nhưng trong khoảnh khắc .
Người đầu tiên xẹt qua tâm trí là một nam nhân khác.
“Tiêu Mộc Thần ?”
Lời còn dứt.
Một giọng trầm cất lên cắt ngang sự nôn nóng bồn chồn của ngay lúc .
“Trẫm ở đây.”
Tiêu Mộc Thần đạp ánh trăng rảo bước tiến .
Chàng dang tay ôm trọn lòng.
“Đừng sợ.
Có trẫm ở đây, bọn chúng tuyệt đối thể đắc thủ.”
Chàng cẩn thận đắp chăn nệm cho .
Rồi tiện tay đưa cho một thanh chủy thủ sáng loáng.
“Ngoan ngoãn.
Cứ ở yên trong , tuyệt đối đừng ngoài.
Bên ngoài trẫm giúp nàng trấn giữ.”
Dứt lời.
Chàng sải bước dứt khoát thẳng ngoài điện.
Ta siết c.h.ặ.t thanh chủy thủ vẫn còn lưu giữ ấm của .
Ngơ ngác bóng lưng thẳng tắp đang khuất dần.
Ơ kìa?
Có gì đó sai sai.
Ta võ công mà.
Tên nhóc là hoàng đế quan văn.
Còn là nữ nhi nhà võ tướng.
Rốt cuộc đứa nào mới bảo vệ đứa nào đây?
Ta chẳng màng nghĩ ngợi thêm.
Vớ lấy tấm áo choàng lao ngoài truy đuổi.
Bên ngoài đại điện.
Ánh lửa rực sáng bừng cả nửa bầu trời.
Chiếu rọi bức tường hoàng cung thành một mảng đỏ ối.
Tiêu Mộc Thần sừng sững bậc thềm cao điện.
Ánh mắt sắc lẹm như đao quét qua đám loạn thần tặc t.ử bên .
“Tiêu Mộc Thần!”
Chàng ngoảnh đầu .
Trong đôi mắt xẹt qua tia kinh ngạc cùng một chút giận dữ mỏng manh.
“Trẫm bảo nàng ở yên trong điện cơ mà?
Chạy đây cái gì?”
Ta cũng chẳng hề nể nang.
Mang theo khí thế lý trực khí tráng của khuê nữ nhà tướng mà đẩy .
“Tránh sang một bên.
Chàng võ võ hả?”
Ta dứt khoát đoạt lấy thanh trường kiếm trong tay .
Rồi thuận tay nhét thanh chủy thủ đưa lúc nãy n.g.ự.c áo .
Tiêu Mộc Thần cúi đầu thanh chủy thủ trong tay.
Sắc mặt chút bàng hoàng ngớ ngẩn.
“Trẫm… Nàng…”
Ta hiên ngang tiến lên chiếm lấy vị trí của ban nãy.
Cắm phập mũi kiếm xuống nền gạch đá.
Hai bàn tay chồng lên chống c.h.ặ.t lên chuôi kiếm.
Nhìn cảnh hỗn loạn bên .
Ta e hèm hắng giọng một cái.
“Đám loạn thần tặc t.ử các ngươi to gan thật đấy.
Dám kéo tạo phản cơ .
Các ngươi nghĩ tám mươi… nhầm… trăm vạn đại quân của cha ăn chay chắc?