Ta Chỉ Muốn Làm Cá Mặn, Sao Lại Thành Đại Sư Đan Khí - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:15:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Ngừng bán một tháng ? Nguyên Bạch, ngươi thật cho , Đại sư X sẽ bán đan d.ư.ợ.c nữa ?”

Không ít t.ử Dao Quang Viện tụ tập quanh Đồng Nguyên Bạch để hỏi thăm chuyện đan d.ư.ợ.c. Trước mỗi tháng lượng bán vốn nhiều, trong tay bọn họ cũng chẳng tích trữ bao nhiêu. Nay Đồng Nguyên Bạch tháng bán đan, ai nấy đều hoảng hốt.

Không Đại sư X, đám tu sĩ nghèo như bọn họ mua linh đan rẻ đây?!

đáy mỗi bình đan đều khắc một ký hiệu “×”, lâu dần, những t.ử mua đan lén lút gọi vị luyện đan sư thần bí là “Đại sư X”.

“Đại sư X cái gì chứ, , cũng tên thật của vị luyện đan sư đó, đừng đoán mò.”

Đồng Nguyên Bạch bất lực. Tuy tin vị luyện đan sư dự định mở một tiệm đan d.ư.ợ.c ở Lưu Kim Phố, nhưng cửa tiệm còn khai trương, cũng dám tiết lộ gì.

“Ta cũng nhiều, nhưng chắc chắn vẫn chỗ mua đan d.ư.ợ.c, các ngươi cứ yên tâm.”

“Bên ngoài còn t.ử Hình Phạt Đường đó, các ngươi tụ tập ở đây thế thể thống gì?”

Hắn mập mờ ám chỉ vài câu đẩy ngoài, “Không gây phiền phức cho luyện đan sư thì nhớ giữ mồm giữ miệng cho c.h.ặ.t!”

Mấy xua , nhưng vẫn còn một t.ử Ngọc Hành Viện ở . Sau khi rời , lén nhét một túi linh thạch cho Đồng Nguyên Bạch, hạ giọng :

“Đồng đạo hữu, ngươi quen vị luyện đan sư đó nhiều năm, thể giúp vài lời, để cũng gia nhập cùng các ngươi ? Ta gì cũng !”

Những t.ử Tiên Đạo Viện trúng ma huyết chi độc ai nấy đều bắt đầu tìm đường lui. Người tư chất thì ngoài dự đoán sẽ thuận lợi bái sư, còn Thúc Văn Thạch chỉ là tam linh căn bình thường, dù linh thạch mua Tụ Linh Đan, đến giờ tu vi cũng chỉ là Luyện Khí tầng sáu.

Đồng Nguyên Bạch vốn là tứ linh căn, nhờ bám “đùi” của vị luyện đan sư , lo thiếu đan d.ư.ợ.c, thế mà cũng tu đến Luyện Khí tầng sáu, ngang với . Chính vì , Thúc Văn Thạch thèm chuyện ăn đan d.ư.ợ.c từ lâu.

Hắn dám chắc vị luyện đan sư thể chỉ dựa t.ử Tiên Đạo Viện để kiếm linh thạch, sớm muộn gì cũng kinh doanh bên ngoài — bây giờ chính là cơ hội nhất!

Hơn nữa, nhiều năm nay vẫn dùng đan d.ư.ợ.c đó, luôn cảm thấy linh khí đậm đà hơn đan d.ư.ợ.c của Đan Các.

Tuy tu vi chẳng , nhưng Thúc Văn Thạch khá nhạy cảm với đan d.ư.ợ.c. Trong lòng suy đoán: dù vị luyện đan sư hiện tại chỉ bán nhất giai linh đan, nhưng chắc chắn sẽ dừng ở đó. Nhân lúc đối phương còn nổi danh, gia nhập sớm mới là quan trọng nhất!

Tâm trạng của Đồng Nguyên Bạch đối với Thúc Văn Thạch chút phức tạp. Hắn nhớ rõ, năm đó thần bí vóc dáng nhỏ bé tìm đến Thúc Văn Thạch , nhưng mua, lúc mới đến lượt .

Dù nhiều năm qua Đồng Nguyên Bạch từng tiết lộ chuyện , nhưng tính ôn hòa, đối diện Thúc Văn Thạch luôn vài phần áy náy, vì thế cũng giống như với những khác mà thẳng tay đuổi .

Hắn do dự — nếu “Đại sư X” mở tiệm, lẽ sẽ cần phụ giúp…

Nhận cũng dùng cái biệt danh trong lòng, Đồng Nguyên Bạch cạn lời một lúc, suýt nữa đám dẫn lệch theo!

Hắn vội xua mấy chữ “Đại sư X” khỏi đầu, cuối cùng từ chối Thúc Văn Thạch:

“Linh thạch ngươi cứ giữ lấy. Ta sẽ tìm cơ hội giúp vài câu, nhưng nhận ngươi thì do quyết định.”

“Đa tạ Đồng đạo hữu!”

Thúc Văn Thạch kích động nắm c.h.ặ.t t.a.y :

“Ngươi yên tâm, tuyệt đối tranh đoạt vị trí của ngươi mặt vị đại sư đó!”

Chuyện còn , Đồng Nguyên Bạch lúng túng rút tay về. Hơn nữa, tranh cũng vô ích — mà vị luyện đan sư thần bí tin tưởng nhất vốn khác

Còn Từ Hành, vẫn theo đuổi”, lúc đến Hoán Tâm Cư, báo cho Triệu Linh Lan và Uông Liên Hoa chuyện nàng sắp chuyển đến Huyền Kiếm Phong.

Uông Liên Hoa xong tiên là mừng rỡ, nhưng nghĩ đến điều gì đó, dè dặt :

“Cái … Huyền Kiếm Phong của Thẩm tiên trưởng chỉ hai các con thôi ? Như tiện ?”

Từ Hành hiểu ẩn ý của bà:

“Nghe Kim Đan chân nhân thể đến Võ Đạo Viện chọn thị tòng, hẳn sẽ thêm .”

Trong Ngọc Tiêu Tông, Kim Đan tu sĩ tuy ít, nhưng địa vị thấp. Huống chi Thẩm Độ còn là từng dẫn động Cửu Tiêu Thiên Lôi, chắc chắn sẽ nguyện ý theo phò. Chỉ là Từ Hành cảm thấy, với tính cách của sư Thẩm, e rằng thích quá đông.

“Ồ… ồ… thì …”

Uông Liên Hoa Từ Hành hiểu lời , vò góc áo thôi.

Ngược , Triệu Linh Lan ý của mẫu , lặng lẽ lắc đầu với bà. Dù với Thẩm Độ sư , nhưng nàng cũng đó tất nhiên là chính nhân quân t.ử, lo lắng của quả thật dư thừa.

“Từ Từ, ngươi nơi nương thật là quá. Thật hôm nay cũng định tìm ngươi.”

Triệu Linh Lan mím môi, cúi đầu :

“Ta bái Phong Lăng tiền bối sư tôn, hôm nay sẽ chuyển qua đó ở.”

“Phong tiền bối thu ngươi đồ ? Tốt quá !”

Từ Hành ban đầu ngạc nhiên, đó nàng vui mừng. Tương Ngọc Tuyền và Tả Khâu Húc hai vị sư đều là , còn Phong tiền bối tuy ngoài lạnh trong nóng, Thanh Lăng Phong đúng là nơi thích hợp.

“À đúng , còn Liên thẩm thì ?”

“Sư tôn đồng ý cho đưa nương cùng đến Thanh Lăng Phong ở.”

Giọng Triệu Linh Lan nhỏ :

“Từ Từ… thật chủ động tìm sư tôn xin bái sư. Ngươi… ngươi để ý ?”

Nàng Tả Khâu Húc luôn Từ Hành bái nhập Thanh Lăng Phong, nhưng thành. Giờ nàng trở thành tiểu sư của Thanh Lăng Phong.

Từ Hành ngẩn , đó bật , đưa tay véo má Triệu Linh Lan:

“Ngươi gì thế?! Ta để ý chứ? Tư chất của vốn hợp Thanh Lăng Phong. Ngươi và Phong tiền bối đều là thủy hệ, thầy trò quá hợp , còn mừng ngươi kịp !”

Trong mắt nàng tràn đầy vui mừng, hề khúc mắc. Triệu Linh Lan lúc mới thở phào nhẹ nhõm, đưa tay ôm lấy Từ Hành.

ngươi cũng nên tìm một sư tôn thì hơn. Thẩm Độ sư là Kim Đan tu sĩ, bế quan là mấy năm liền. Ngươi sư môn, ở ngoại môn sẽ khó sống.”

Tu sĩ Luyện Khí sư môn nâng đỡ, vững ở ngoại môn quả thực vô cùng gian nan. Chính vì lo điều , thể hiện trong kỳ khảo hạch nghiệp, Triệu Linh Lan mới cả gan tìm đến Phong Lăng. Nàng luôn ở cùng Từ Hành, cũng quen mặt với Tả Khâu Húc và những khác, nên mới thuận lợi Thanh Lăng Phong.

“Không cần lo cho . Liên thẩm cũng với ngươi chuyện định mở tiệm chứ? Sau sẽ chuyên tâm luyện đan, tu vi sớm muộn cũng sẽ tăng lên thôi.”

! Từ Từ luyện đan lợi hại như thế, e rằng chúng còn nhờ cậy ngươi nữa đó~”

Uông Liên Hoa nắm tay hai cô nương, ánh mắt tràn đầy mãn nguyện. Có hai đứa con gái như bên cạnh, bà cảm thấy đời uổng.

“Triệu sư ở đó ? Ta đến đón đây!”

Giọng Tả Khâu Húc bỗng vang lên ngoài viện.

Vừa bước cửa thấy Từ Hành, mắt “vút” một cái sáng rực:

“Ta ngay là cũng ở đây! Hôm qua Huyền Kiếm Phong một chuyến, Thẩm sư chuyện sắp chuyển qua đó .”

Hắn vẫn từ bỏ ý định “kéo” tiểu sư về, tiếp tục thuyết phục:

“Huyền Kiếm Phong chẳng gì cả, Thẩm sư xưa nay khổ tu. Muội nếu tìm chỗ nương , chi bằng đến Thanh Lăng Phong!”

Tả Khâu Húc nhận thái độ của sư tôn đối với Thẩm sư phần dịu . Khi thử đề nghị sang Huyền Kiếm Phong thăm hỏi, sư tôn chỉ liếc một cái, gì cả!

“Muội với Triệu sư là bạn , cùng ở Thanh Lăng Phong chẳng ?”

Hắn tính toán : sư tôn chỉ là nhất thời hạ mặt mũi, tiếp xúc lâu ắt sẽ mềm lòng. Đến lúc đó khuyên thêm vài câu, nhất định sẽ khiến sư tôn thu nhận Từ Hành tiểu sư !

Dù hiện tại đều xưng hô sư – sư , nhưng rốt cuộc cùng một sư môn, một nhà”. Nếu thể bái chung một môn thì bao!

Từ Hành :

“Ngươi lừa Linh Lan tỷ tiểu sư , còn đủ ?”

Triệu Linh Lan bên cạnh khẽ , gì.

“Từ Từ——”

Tả Khâu Húc kéo dài giọng, oán niệm nàng, còn định tiếp, thì Từ Hành nhanh tay nhét đầy miệng đồ ăn, cuối cùng cũng chịu im.

Vừa ăn còn chịu yên, còn nháy mắt với Từ Hành, vẻ mặt “quả nhiên vẫn là hiểu ”.

Đồ đạc trong tiểu viện của Triệu Linh Lan và Uông Liên Hoa nhiều, mấy cùng giúp sức, nhanh thu dọn xong.

“Triệu sư bái nhập Thanh Lăng Phong, Thẩm sư thuận lợi xuất quan còn thêm một linh phong mới. Không bằng hai ngày nữa chúng cùng lên Huyền Kiếm Phong chúc mừng một bữa, thế nào?”

Tả Khâu Húc mắt long lanh Từ Hành,

“Gọi thêm Tương sư , Văn Dao sư bọn họ nữa, đông mới náo nhiệt.”

Gần đây xảy quá nhiều chuyện, tâm trạng đều trầm xuống, náo nhiệt một phen cũng . Từ Hành nghĩ ngợi một chút gật đầu đồng ý:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-chi-muon-lam-ca-man-sao-lai-thanh-dai-su-dan-khi/chuong-37.html.]

“Được thôi. Những khác thì để Tả Khâu sư thông báo, sẽ chuẩn đồ ăn.”

“Được !”

Mục đích đạt , Tả Khâu Húc tươi như hoa nở,

“Ta sẽ mang nguyên liệu tới!”

Còn đương sự Thẩm Độ, mãi đến ngày hôm đến đón Từ Hành, mới từ miệng nàng chuyện lên núi chúc mừng.

“Tả Khâu sư với ?”

Từ Hành vô cùng ngạc nhiên, trong lòng thầm nghĩ: Tả Khâu sư đúng là đại tham ăn, chắc chỉ nhớ đến chuyện ăn thôi.

“Hắn xưa nay vẫn .”

Thẩm Độ cũng chút bất lực,

“Đã đến thì bày tiệc , sẽ mua sắm một chút…”

“Không cần , để xuống bếp. Nguyên liệu Tả Khâu sư sẽ chuẩn hết.”

Từ Hành :

“Huynh chắc còn từng ăn đồ nấu đúng ? Ngày mai nhất định nếm thử.”

“À!”

Nàng chợt nhớ điều gì, chút buồn bực,

“Muội chỉ một cái nồi nhỏ, đông thế chắc đủ dùng, mua thêm mấy cái nồi lớn mới tiện.”

Thẩm Độ cúi mắt nàng:

“Trong động phủ chuẩn sẵn một phòng bếp nhỏ, hẳn là đủ dùng.”

Thẩm sư còn chuẩn cả nồi ?

Từ Hành chút kinh ngạc, cảm thấy vô cùng… hợp.

Năm đó Tương Ngọc Tuyền chỉ ăn Tích Cốc Đan, nàng còn tưởng Thẩm Độ cũng . Chẳng lẽ tự nấu ăn?

Không cơ hội nếm tay nghề của sư nhỉ?

Ngồi lưng Đại Bằng Điểu, Từ Hành mong chờ xoa xoa tay.

“Những thứ … đều là cho ?”

Đã xem qua từng cái trong ba động phủ, ngoài mà Từ Hành vẫn hồn,

“Muội dùng… một ?”

Nàng vốn nghĩ, chuyển đến Huyền Kiếm Phong chỉ là Thẩm Độ mở cho nàng một động phủ để ở, lớn hơn Tẩy Trần Cư một chút là .

nàng ngờ, Thẩm Độ chuẩn đầy đủ đến mức !

Động phủ bên trái giường, bồ đoàn, bàn ghế, kệ tủ, bình phong… thứ gì cũng . Còn treo rèm màu Thương Lang nhã nhặn, ngăn cách giường ngủ với các đồ đạc khác.

Nếu đây là động phủ của tu sĩ, bất cứ ai cũng sẽ tưởng là phòng ngủ của công t.ử nhà giàu.

Động phủ lớn nhất ở giữa chia thành hai gian:

Một gian đặt lò luyện đan, bên cạnh còn nhiều tủ trống để đồ. Điều khiến Từ Hành kinh ngạc nhất là gian còn cả lò luyện khí và đài rèn!

Động phủ nhỏ hơn bên chính là nhà bếp, dụng cụ nấu nướng thường dùng đều đầy đủ.

“Ta thiết lập cấm chế, sự cho phép của thì ai . Sau ở đây, sẽ ở đỉnh núi.”

“Nghe A Húc thích tự nấu ăn, nên chuẩn sẵn vài thứ. Muội xem thiếu gì ?”

Thẩm Độ phòng ngủ nữ t.ử thích kiểu gì, chỉ tìm chưởng quầy bán đồ giường chiếu, bố trí động phủ cho sư , liền đối phương thao thao bất tuyệt giới thiệu đủ thứ.

Dù tu sĩ chỉ cần một Tịnh Trần Quyết là giải quyết vấn đề sinh hoạt cá nhân, nhưng nghĩ đến tính cách của Từ Hành, Thẩm Độ cảm thấy nàng hẳn sẽ thích sinh hoạt theo kiểu phàm nhân hơn, nên đều mua thêm một ít. Còn mấy thứ như quần áo, khăn lụa mà chưởng quầy nhân cơ hội đẩy mạnh bán kèm, thì để ý tới.

Xem xong một vòng, Từ Hành yên nữa, chạy động phủ ở giữa tới lui, còn đưa tay sờ sờ lò luyện khí, kích động đến mức chuyện cũng lắp bắp:

“C-! À! Không ! Không thiếu gì cả, quá đầy đủ !”

Chạy tới chạy lui mấy vòng, nàng cuối cùng cũng kiềm chế tâm trạng quá mức kích động, nghiêm túc :

“Sư , phần thưởng linh thạch thăng Kim Đan đều đang ở chỗ , lấy linh thạch để sắm những thứ ?”

Từ Hành , riêng một cái lò luyện khí tốn mấy trăm trung phẩm linh thạch, những thứ khác chỉ sơ qua cũng đều từ vật liệu . Cộng thì tốn bao nhiêu linh thạch chứ?

“Trong tay vẫn còn một ít, đủ dùng.”

giao hết linh thạch cho Từ Hành giữ, nhưng Thẩm Độ vẫn giữ linh mạch. Huyền Kiếm Phong tam giai linh mạch, còn nhị giai linh mạch thì mấy tác dụng, đem bán hết, đổi linh thạch để chuẩn những thứ cho nàng.

cũng giữ của cải, chi bằng dùng hết luôn. Những chuyện thì cần để nàng , tránh khiến nàng thêm phiền lòng.

“Sư ,”

Từ Hành nghĩ một chút nghiêm túc :

“Muội là để cảm ơn chuyện hai trăm linh thạch , nhưng những thứ thật sự quá quý giá, …”

Thẩm Độ khẽ lắc đầu:

“Không lễ cảm ơn. Muội phòng luyện đan và luyện khí, mới thể luyện đan d.ư.ợ.c, pháp khí hơn, mới thể tăng cường ‘đầu tư’ cho , ?”

Nếu là đầu tư, thì Từ Hành yên tâm . Coi như tất cả những thứ là Thẩm Độ đầu tư cho nàng ! Sau nàng cố gắng luyện đan luyện khí, sớm muộn cũng trả ân tình !

“Sư cứ yên tâm, sẽ cố gắng… nâng cấp… , cố gắng tu luyện! Tranh thủ sớm ngày luyện tam giai đan d.ư.ợ.c mà cũng thể dùng!”

Thấy nàng vẻ mặt nghiêm túc, đôi mắt màu vàng lấp lánh như , Thẩm Độ khỏi bật .

Chỉ là…

Từ Hành luyện tam giai đan d.ư.ợ.c, điều đó nghĩa nàng ít nhất là nhị giai luyện đan sư. Thẩm Độ từng luyện đan sư nào ở Luyện Khí kỳ mà đạt tới nhị giai — thiên phú như quả thực hiếm thấy trong đời.

“À đúng !”

Từ Hành nhớ tới chuyện Thanh Diễm Thú, liền hỏi:

“Sư , lẽ sẽ mua một con Thanh Diễm Thú về, thể nuôi ở đây ?”

“Chỗ bộ đều là địa bàn của , gì cũng , cần hỏi .”

Nghĩ đến giá Thanh Diễm Thú, Thẩm Độ bổ sung một câu:

“Nếu linh thạch đủ, cứ lấy từ một ngàn linh thạch , cần phân rõ với như .”

“Cảm ơn sư ! Muội sẽ để Thanh Diễm Thú vệ sinh bừa bãi !”

Từ Hành lập tức giơ tay cam đoan.

Thanh Diễm Thú thích gò bó, thích ở lâu trong linh thú bài, nên Ngự Thú Trường mới nuôi chúng bên ngoài. Nếu mua “Thanh” về, nàng nhất định sẽ chăm sóc , nhưng cũng thể bẩn Huyền Kiếm Phong của sư Thẩm.

Sau khi Thẩm Độ rời , Từ Hành hạnh phúc úp lên lò luyện khí cọ tới cọ lui hồi lâu, mới chịu dậy thu dọn đồ đạc mang theo.

Nhìn kỹ động phủ dùng phòng ngủ, mỗi món đồ đều từ vật liệu mang linh khí. Riêng chiếc giường từ linh mộc Ngọc Hoa, tỏa mùi hương thanh nhã an thần.

Đi đến bên giường, Từ Hành mới nhận : tuy động phủ đầy đủ đồ dùng, nhưng những thứ riêng tư, tùy như chăn đệm, Thẩm Độ hề chuẩn , chừng mực.

Sờ sờ mặt giường gỗ tỏa mùi thơm dễ chịu, Từ Hành cong cả mắt —

Thẩm sư thể chu đáo đến mức chứ?

Không nhịn , nàng lăn hai vòng mặt giường trơn nhẵn, chỉ cảm thấy niềm vui tràn đầy trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Nàng chỉ một động phủ như , mà còn phòng luyện đan, phòng luyện khí!

Thật sự là… quá tuyệt vời!

Lời tác giả:

Không ngờ đúng ? Ngoài phòng luyện đan và luyện khí , còn tiểu phòng bếp nữa đó! Hehe~

 

 

Loading...