Ta chỉ muốn tất cả ch-ếc hết - C11

Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:16:02
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió qu-ỷ nơi cung Vị Ương thật lớn, sang hỏi Thẩm Đáp Ứng, luôn về phía Hoàng hậu: “Nghe mệnh cách của ngươi , thuở nhỏ mắc thiên hoa mà vẫn giữ m-ạ-ng?”

 

Nàng cúi gằm đầu, dè dặt đáp: “Thần th-iế-p dám! Chỉ là may mắn mà thôi.”

 

Ta lắc đầu: “Vận may cũng là một phần thực lực. Muội của gả nhà họ Thẩm, ngươi và cũng xem như một nhà. Bản cung phong ngươi chủ một cung, hãy cho thấy thực lực của ngươi .”

 

Trong mắt nàng lóe lên tia vui sướng, liền quỳ xuống dập đầu cảm tạ.

 

Những kẻ gió chiều nào xoay chiều một điểm – ai cho lợi ích nhiều hơn, kẻ đó chính là chủ nhân của họ.

 

Xoay , nàng lập tức đến tạ ơn mặt Hoàng hậu.

 

Cả ngày hôm , đến cung Hoàng hậu thăm hỏi ngớt, chỉ Tiêu Vân Trạch vì lấy lòng Hoàng đế và Hoàng hậu mà lâu nhất.

 

Hôn sự của A Hằng gấp, đầy một tháng đến ngày bái đường.

 

Hôm đó, ngừng lau cây cung mà nàng tặng, còn Vĩnh Ninh thì im lặng vùi đầu sách vở.

 

Chúng đều đang chờ, chờ bàn tay phận đang bóp nghẹt cổ họng sẽ b-ẻ g-ãy.

 

Mãi đến nửa đêm, tin tức Tiêu Vân Trạch mắc bệnh thiên hoa truyền đến.

 

Thẩm Đáp Ứng vui mừng mặt : “Nương nương, vì để th-iế-p trực tiếp ném miếng khăn bẩn đó mặt Hoàng hậu? Để bà một x-á-c hai m-ạ-ng, khi vị trí Hoàng hậu chẳng sẽ thuộc về ?”

 

Nhìn Vĩnh Ninh đang trầm tư suy nghĩ bên cạnh, khẽ nhếch môi: “Thứ , cái đó.”

 

Bệnh thiên hoa của Tiêu Vân Trạch bùng phát dữ dội, ngự y khẳng định lành ít dữ nhiều.

 

Ta Vĩnh Ninh, vô cùng nghiêm túc: “Vậy con tranh đoạt vị trí đó ?”

 

Bàn tay cầm chén của Vĩnh Ninh run lên, suýt nữa bỏng tay: “Nương nương đang …”

 

Ta kiên định gật đầu.

 

“Ngày , con và như cánh bèo lá rụng, trôi dạt theo sóng gió, chẳng thể tự quyết định phận. từ nay về , con và sẽ như cột trụ vững chắc, tự nắm giữ vận mệnh, xoay chuyển càn khôn, cũng che chở cho những kẻ yếu ớt giống như chúng khỏi gió mưa. Con dám ?”

 

Vĩnh Ninh thông minh như , lẽ sớm đoán từng bước tính toán vì vinh sủng, mà là mưu đồ lớn hơn.

 

Gió rít từng cơn đập cửa sổ, giọng nàng cũng run lên: “Con sách giỏi, mưu lược cũng thua kém Tiêu Vân Trạch, nhưng bọn họ rằng con chỉ là một nữ t.ử bình thường, dung mạo cũng xuất sắc, nếu chút tài cán thì vững ở nhà phu quân? Bọn họ con sức thể hiện chẳng qua cũng chỉ để gả cho một lang quân như ý, để tự giành lấy chút công bằng. tại tài hoa của Tiêu Vân Trạch thể giúp thống lĩnh thiên hạ, còn tài hoa của con chỉ đáng để lấy lòng phu quân, vẻ vang môn hộ? Con cam tâm. phụ hoàng cảnh cáo con rằng, nữ t.ử vô tài mới là đức hạnh, điều con nên nhất là học cầm kỳ thi họa, trở thành một vợ hiền thục ngoan ngoãn. đó… là điều con mong .”

 

Đôi mắt đen láy của nàng từ từ chuyển sang , ánh kiên định vô cùng: “Con tự nắm giữ vận mệnh, con đường mà chính lựa chọn! Nương nương, con nguyện ý!”

 

Ta mà, chọn sai .

 

Nửa tháng , bên ngoài cung xuất hiện một du y, trùng hợp thể chữa thiên hoa.

 

Đây chính là lợi thế của nam chính, lúc nào cũng “bàn tay vàng” giúp đỡ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-chi-muon-tat-ca-ch-ec-het/c11.html.]

đêm đó, cung điện khóa c.h.ặ.t, hoàng t.ử nhốt bên trong vô tình gây hỏa hoạn.

 

Tiêu Vân Trạch, với gương mặt đầy mụn đậu mùa, định trèo tường trốn ngoài, nhưng ai đó ném một viên đá gáy, lập tức ngất xỉu, ngã xuống đất và ngọn l-ửa bao trùm.

 

Đám ch-áy lan rộng, thi-êu r-ụi ba viện liên tiếp.

 

Khi Tiêu Vân Trạch cứu , ch-áy x-ém, da thịt r-ách to-ạc.

 

Dung mạo hủy hoại, mất tư cách tranh đoạt ngôi vị Thái t.ử.

 

Tiêu Yến nghĩ rằng chuyện do , phẫn nộ xông đến chất vấn.

 

Nhìn bộ dạng đau đớn đến phát -ên, trong lòng bỗng thấy hả hê vô cùng.

 

Lúc Tiêu Quân m-ất, còn đau hơn bây giờ gấp bội.

 

khi , gì?

 

“Quân nhi vốn thể yếu ớt, chắc là một sự giải thoát.”

 

Hắn thể những lời như ?

 

Nếu ngày đêm lo nghĩ, hao tổn tinh thần giúp tranh vị, thì Tiêu Quân thể mang bệnh từ trong bụng ?

 

Khi con chào đời và lập Thái t.ử, Tiêu Yến đó là dấu ấn của và Thái hậu dành cho , là minh chứng cho bao nhiêu năm khổ tâm mưu tính vì , rằng sẽ mãi mãi ghi nhớ.

 

Thế mà mới bảy năm, xem đó như một sự giải thoát.

 

Nhìn đến còn vững, chỉ mỉm hỏi: “Đứa trẻ trong bụng Trung cung là nam nữ?”

 

Tiêu Yến nghẹn , bao lời tr-ách m-ắng định đều nuốt ngược trong.

 

Ngay khoảnh khắc đó, thái giám truyền tin rằng kẻ phóng h-ỏa bắt.

 

Giống như đẩy và Tiêu Quân xuống nước năm xưa, kẻ cũng là nội thị trong cung Hoàng hậu.

 

Ánh mắt Tiêu Yến sắc như d-a-o dừng mặt hồi lâu, lảo đảo rời .

 

Tiêu Vân Trạch nhận sự giúp đỡ từ gia tộc Vạn thị, dám xuống tay với th-ai nhi trong bụng Hoàng hậu Vạn thị.

 

Ta chỉ mượn tay Thẩm Đáp Ứng đưa chuyện đến mặt Hoàng hậu, lặng lẽ nàng cùng nhà họ Vạn báo thù mà thôi.

 

Chuyện bại lộ, Tiêu Vân Trạch mất tất cả, trở thành một nam chính khổ mệnh thực sự.

 

Đêm đó, trong cung Vị Ương, vô đ-á-nh ch-ếc bằng gậy, Hoàng hậu Vạn thị cũng chính thức trở thành một nữ chính bi t.h.ả.m.

 

Lần đầu tiên, Tiêu Yến quên mất sự nể trọng dành cho Trung cung, quên luôn cả sự lệ thuộc Thái sư Vạn thị.

 

Hắn vung một bạt tai lạnh lùng lên mặt Vạn Niệm Trinh, đóng sầm cánh cửa cung Vị Ương.

Loading...