Ta chỉ muốn tất cả ch-ếc hết - C12

Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:16:13
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong triều đình, nâng đỡ ngoại tộc của Di Quý nhân, chèn ép thế lực nhà họ Vạn.

 

Hóa , những việc từng bảo nhẫn nhịn, từng thể , thì bây giờ đều thể .

 

Chỉ là, chỉ dám liều ch-ếc phá vỡ tất cả vì khác, chứ .

 

Ta và Tiêu Quân hào quang của nhân vật chính, ngay cả một chút bảo vệ công bằng cũng chẳng thể cầu xin.

 

Vậy nên, chỉ thể gi-ếc một đường mà bước .

 

Ta quên lời hứa với Thẩm Đáp Ứng.

 

Lúc Tiêu Yến đang phiền muộn thôi, liền đưa vinh hoa phú quý đến ngay mặt Thẩm Đáp Ứng.

 

Ta dạy nàng mặc những bộ y phục mà Tiêu Yến thích, học theo dáng vẻ mà ưa chuộng, vô tình gặp gỡ con đường bắt buộc qua.

 

Tiêu Yến đưa đến cung của Thẩm Đáp Ứng, là ba ngày rời. Khi bước , Thẩm Đáp Ứng trở thành Thẩm Quý nhân.

 

Để bày tỏ lòng ơn, nàng liền gửi tin về phủ hầu gia, lệnh cho gia tộc Thẩm đối đãi với A Hằng thật , để nàng chịu bất kỳ ủy khuất nào.

 

Cái gối thêu hoa cũng mặt thề thốt rằng đời kiếp chỉ một A Hằng.

 

Lời hứa của nam nhân vốn đáng tin, hiểu, A Hằng cũng hiểu.

 

Cho đến mùa xuân năm , khi Hoàng hậu đang chống bụng thưởng hoa thì nhũ mẫu của Tiêu Vân Trạch cầm d-a-o lao thẳng tới.

 

Con d-a-o đoạt m-ạ-ng nàng cuối cùng cận vệ chặn , đ-â-m thẳng bụng của nhũ mẫu.

 

miệng phun m-á-u tươi, khi ch-ếc vẫn trừng trừng Hoàng hậu mà gào lên: “Ngươi hại ch-ếc Nhị hoàng t.ử! Ngươi thật độc ác! Ta dù qu-ỷ cũng tha cho ngươi!”

 

Hoàng hậu kinh hãi tột độ.

 

Nàng tận mắt chứng kiến m-á-u đổ, ôm bụng đau đớn kêu gào.

 

Suốt đêm hôm đó, nàng đau quằn quại mới sinh một th-ai ch-ếc lưu, từ đó bệnh dứt.

 

Chuyện tất nhiên là do Tiêu Yến sắp đặt.

 

Nhà họ Vạn rõ, nhưng hề thu liễm, ngừng đưa nữ nhân hậu cung, giằng co với Tiêu Yến triều đình.

 

Tiêu Yến bận rộn ứng phó, trong lúc đó nhất thời quên mất Tiêu Vân Trạch phế bỏ.

 

Ta thăm , gương mặt lở loét, thể tàn phế, chẳng còn chút hào quang nhân vật chính nào, cũng chẳng còn những dòng đạn mạc bảo vệ.

 

Hắn yếu ớt giường, thấy liền cực kỳ kinh hoàng.

 

Ta mỉm hỏi: “Thế nào? Thuốc của du y đắng ? D-a-o c-ắt thịt th-ối đau ?”

 

Hắn như thể gặp qu-ỷ.

 

Ta từng thấy đạn mạc rằng, vị du y cứu sẽ đưa nữ chính cung, bắt đầu câu chuyện tình bi thương của bọn họ.

 

Vậy nên, ngay khi du y đặt chân kinh thành, sai A Hằng mời Mạc Bắc để cứu binh lính ngoài sa trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-chi-muon-tat-ca-ch-ec-het/c12.html.]

 

Nữ chính , nhưng đến cổng cung thì một gậy đ-á-nh đầu, ngất suốt nửa tháng.

 

Khi nàng tỉnh , Tiêu Vân Trạch c-ắt thịt th-ối đến hủy dung, tàn phế cả tay chân, trở thành phế nhân.

 

“Ngươi hỏi vì chọn ngươi ư? Vì ngày Tiêu Quân rơi xuống nước, chính ngươi là kẻ hẹn nó hồ.”

 

Hắn sững sờ tột độ.

 

Vĩnh Ninh rút d-a-o ngắn , ánh mắt hoảng sợ của Tiêu Vân Trạch, chậm rãi đ-â-m n.g.ự.c , thậm chí còn xoáy mạnh thêm vài vòng.

 

Nhân vật chính “bàn tay vàng”, nếu còn sống chính là mối họa.

 

Nhìn Tiêu Vân Trạch ch-ếc , mới rời .

 

Vĩnh Ninh nắm lấy tay , khi còn một cái thật sâu.

 

“Nhờ cái ch-ếc của , phụ hoàng bắt đầu nghi kỵ Hoàng hậu, tay với nhà họ Vạn, xem như tự c.h.ặ.t một cánh tay của .”

 

Tiêu Yến, cuối cùng cũng đẩy bản đến con đường tuyệt lộ.

 

Nhà họ Vạn thanh trừng gần như bộ chỉ trong chớp mắt.

 

Còn Hoàng hậu, kẻ ở trung tâm cơn bão, giam đến ch-ếc trong cung Vị Ương.

 

Vĩnh Ninh mờ mịt hỏi : “Vậy là xong ?”

 

Ta lắc đầu, chỉ về phía Thục phi và hai đứa con nàng giấu kỹ, ngoan ngoãn đến mức bất thường.

 

“Ngươi nghĩ bọn chúng chỉ là những kẻ yếu đuối dễ bắt nạt?”

 

“Vậy gi-ếc luôn ?”

 

Ta nhẹ nhàng gõ lên trán nàng: “Gi-ếc sạch , ngươi sẽ trở thành cái đích cho nhắm . Phụ hoàng ngươi giờ nửa -ên nửa loạn, thấy ai cũng gi-ếc. Nếu đoạt lấy vị trí , bây giờ chúng cần nhẫn nhịn, cúi đầu mà tiến. Nhân lúc , hãy học cách sử dụng đế vương thuật như Tiêu Vân Trạch từng.”

 

Thục phi giỏi nhất là nhẫn nhịn và cúi . Hai đứa con của nàng cũng giống hệt như , lặng lẽ một tiếng động nhưng đầy tham vọng.

 

Ta giả vờ như hiểu gì, suốt ngày ở trong cung cùng Vĩnh Ninh học thuật đế vương.

 

Không thiên mệnh cản trở, nàng tích cực tiến tới, ngày một trưởng thành, tiến bộ thần tốc.

 

Ngay cả cũng khen nàng thông minh hơn , hiếm ai thể sánh .

 

nàng chỉ là một công chúa, ai thực sự để nàng mắt?

 

Tiêu Yến yên chờ thời, thậm chí còn bắt đầu chọn phu quân cho Vĩnh Ninh từ đám triều thần.

 

Vĩnh Ninh căm giận thôi, nhưng thì chẳng mảy may bận tâm: “Chính còn chắc sống đến lúc đó, hà tất lo xa vô ích? Điều con cần là, khi ở vị trí đó xé nát vận mệnh, con mạnh hơn tất cả bọn họ.”

 

Ta dẫn Vĩnh Ninh hết một vòng hậu cung, đưa nàng ngoài xem cảnh tượng trong khu ổ chuột: “Thế gian , những kẻ nhỏ bé chẳng đáng kể chi nhiều. Cho họ thêm một con đường sống, thì kẻ tranh đoạt với và ngươi sẽ bớt vài phần.”

 

Vĩnh Ninh cuối cùng cũng hiểu tâm ý của , lập thệ sẽ trở thành một đế vương sáng suốt hơn Tiêu Yến.

 

Nàng dậy sớm ngủ muộn, khắc khổ vô cùng, chuẩn đầy đủ cho thời đại thuộc về .

Loading...