Ta chỉ muốn tất cả ch-ếc hết - C2

Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:13:37
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta kiên định kéo nàng đến bên : “Thần th-iế-p chỉ Vĩnh Ninh. Đa tạ Hoàng thượng!”

 

“Nàng -ên thật , nam chính đưa tận tay mà cần, ôm lấy một gói quà ch-ém tận cửu tộc.”

 

“Nam chính của chúng đừng , cửa cung của Hoàng hậu luôn rộng mở chờ đón ngài.”

 

“Ôm lấy đùi Hoàng hậu, dọn sạch lũ nữ phụ độc ác trong cung Quan Sư !”

 

Dọn sạch Quan Sư cung? Người trong cung của Hoàng hậu gan chuyện đó ?

 

Tiêu Yến nặng nề thở một , mang theo áp lực thiên t.ử, hỏi : “Quý phi, nàng nghĩ kỹ ?”

 

Vĩnh Ninh là nữ nhi, duyên với ngôi báu. Nếu nhận nuôi nàng, cũng đồng nghĩa với việc cắt đứt hy vọng xưng bá lục cung.

 

Hắn vì tìm một xuất cho Tiêu Vân Trạch, đúng là từ thủ đoạn.

 

Ta và Tiêu Yến cùng sóng vai suốt mười lăm năm, hơn nữa những trận mưa m-á-u gió tanh trong hoàng cung đều do chống đỡ, chỉ để một ngày đỉnh cao của T.ử Cấm Thành như Thái hậu nương nương.

 

khi con trai , Tiêu Quân, ch-ếc t.h.ả.m ngay mắt, tất cả hy vọng của đều nghi-ền n-át. Còn Tiêu Yến – bậc cửu ngũ chí tôn – chỉ bảo nhẫn nhịn.

 

Nếu hiểu cách nắm giữ quyền sinh s-á-t trong tay… thì để dạy cách .

 

Một nữ phụ độc ác gi-ếc chớp mắt?

 

Rất , thử xem.

 

Vĩnh Ninh chuyển cung Quan Sư của , mang theo hai lão ma ma và mấy bộ y phục nhỏ còn vặn.

 

Không còn nam chính ở đây, những dòng chữ kỳ quái cũng biến mất.

 

Vĩnh Ninh ngoan, càng hiểu lễ nghi.

 

Ta còn xuống, nàng tự tiện xé một cái đùi gà cúi đầu c.ắ.n ăn ngon lành. Hai lão ma ma phía nàng tái mét mặt, cúi thấp đầu đến mức hận thể chạm đất.

 

Ta biểu lộ gì, xuống đối diện nàng, nhẹ nhàng múc một bát canh, giống như từng cho A Quân .

 

Nàng vùi đầu ăn thịt, cả quá trình vội vàng ngấu nghiến, từng ngẩng lên , cũng đến bát canh của .

 

Chớp mắt một cái, bàn đầy sơn hào hải vị chỉ còn thức ăn thừa.

 

Nàng lau miệng, hành lễ qua loa xoay bỏ .

 

Ánh đèn cung lạnh lẽo chiếu lên bóng lưng gầy gò của nàng, mong manh đến mức khiến xót xa.

 

“Lần , chuẩn thêm thịt. Đứa trẻ thích ăn mặn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-chi-muon-tat-ca-ch-ec-het/c2.html.]

 

Ánh mắt dừng chiếc đũa còn thiếu bàn, khẽ mỉm .

 

Vĩnh Ninh , thật thú vị.

 

Hồng Diệp vui, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nương nương còn . Người ai , cứ chọn nàng ? Ngài xem, lễ nghi quy củ chẳng lấy nửa phần phong thái công chúa. Gặm nửa cái đùi gà, ngay cả khúc xương cũng chẳng giấu , quá mức thất lễ. Theo nô tỳ thấy, ngày mai nên trả nàng về . Người nên lời Hoàng thượng, chọn Nhị hoàng t.ử. Nhị hoàng t.ử học giỏi, khiêm tốn lễ, quan trọng nhất là lời . Không giống Đại công chúa…”

 

Ta hứng thú hỏi : “Nàng thì ?”

 

“Nàng hiểu lễ nghi, chẳng coi ai gì, ngay cả vẻ bề ngoài cũng thèm giữ, ăn thì ăn, thì , một câu nịnh nọt cũng . Ngay cả quần áo cũng ngắn một đoạn, lạc lõng với trong cung…”

 

Nói đến đây, nàng bỗng khựng , thể tin nổi mà .

 

Một Vĩnh Ninh như , và năm đó – kẻ từng bắt từ Mạc Bắc cung con tin – gì khác ?

 

Ta chỉ hận, bản đến muộn với nàng.

 

Khẽ vuốt chiếc vòng tay mà Thái hậu để lúc lâm chung, nhẹ giọng : “Nàng mẫu phi che chở dạy dỗ, sống sót trong cái hậu cung ăn thịt đủ khó khăn lắm , ngươi còn nàng thế nào nữa?”

 

Hồng Diệp cứng đờ.

 

Ta tiếp tục : “Hơn nữa, nàng còn thông minh hơn ngươi tưởng nhiều. Dùng một chiếc đũa để dụ bổn cung qua đó… Được, sẽ dẫn ngươi xem một vở kịch .”

 

Quấn c.h.ặ.t áo choàng, dẫn theo Hồng Diệp, giẫm lên cơn gió lạnh đêm cuối thu, ngoài cửa sổ của Vĩnh Ninh.

 

Bởi vì loạn quy củ, đường đường là một công chúa hai lão ma ma mắng xối xả.

 

Một lão ma ma chống nạnh, dùng ngón tay béo múp lặp lặp mà chọc trán Vĩnh Ninh: “Đầu th-ai từ kiếp qu-ỷ ch-ếc đói ? Ăn như hổ đói, mất hết thể diện! Bình thường chúng dạy quy củ là bỏ đói ngươi?”

 

“Đồ ng-u! Không lấy lòng Quý phi để mang thêm chút ban thưởng về ? Chỉ cần một bộ y phục ngươi cũng đủ để chúng ăn sung mặc sướng cả một năm !”

 

Vĩnh Ninh lấy lạ, tựa như một khúc gỗ, để mặc kẻ mặt phun nước bọt m-ắng mỏ, hề động đậy.

 

M-ắng mỏi miệng , mụ già xoạc chân lên ghế, lớn miệng uống .

 

Lại đổi sang một lão ma ma khác, cầm thước gỗ, bốp bốp bốp quất lên tấm lưng gầy yếu của Vĩnh Ninh: “Ngươi Quý phi kiêu ngạo thế nào ? Làm mất mặt mặt nàng, ngươi sống, nhưng chúng liên lụy ch-ếc cùng!”

 

“Nếu Hoàng hậu nương nương rộng lượng giữ m-ạ-ng của ngươi, ngươi sớm hậu cung nuốt đến xương cốt cũng chẳng còn!”

 

“Cái đầu ng-u ng-ốc của ngươi! Đi nịnh bợ kẻ nên nịnh bợ, ngày mai cứ tới mặt Hoàng hậu nương nương mà cầu xin một trận đòn thật !”

 

Không ngoại tộc chống lưng, Hoàng thượng sủng ái, một công chúa như trầy trật mà sống suốt tám năm qua.

 

Hồng Diệp – còn hết lời chê bai Vĩnh Ninh – nay ch-ếc sững.

 

nàng còn kịp tức giận mà xông , nắm c.h.ặ.t cổ tay.

Loading...