Ta chỉ muốn tất cả ch-ếc hết - C4
Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:13:59
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Câu đầu tiên Hoàng hậu với là: “Hậu cung nuôi kẻ vô dụng, nếu ngươi giá trị, bổn cung cũng sẽ giữ .”
cuối cùng, vẫn gi-ẫm lên từng cái x-á-c mà ở .
“Muốn chạy ? Nơi là Quan Sư cung, chỗ của công chúa, ngươi trốn thoát .”
Một cú đá của Vĩnh Ninh kéo khỏi hồi ức.
Lão ma ma hoảng loạn bò cửa, nhưng Vĩnh Ninh chắn ngay cửa, nhướn mày, giơ cao ấm đồng, từng nhát, từng nhát đ-ập xuống.
Mỗi cú giáng đều dùng lực, đ-á-nh đến nơi đến chốn.
Cho đến khi lão ma ma m-á-u me, còn thoi thóp, nàng mới vứt ấm móp méo xuống.
Mang gương mặt lấm lem m-á-u đầu , rạng rỡ: “Nương nương, Vĩnh Ninh gây họa !”
Vĩnh Ninh để tìm đường sống dùng đúng cách mà từng dùng.
Mỗi thế hệ đều một nữ phụ đem nền.
Thái hậu quá cố, của năm xưa, và Vĩnh Ninh của hiện tại – đều là như .
Chúng dốc hết sức chỉ để tồn tại, nhưng kẻ khác chỉ thấy m-á-u me chúng , liền gán cho chúng tội danh tày trời, gọi là “nữ phụ độc ác”.
Thế nhưng, đời ngắn ngủi, ai mà là nhân vật chính duy nhất trong đoạn đường ngắn ngủi của ?
Chúng chấp nhận phận, là sai ?
“Gi-ếc một ả nô tài càn rỡ thì gì gọi là gây họa!”
Ta rút khăn tay , kéo nàng gần, tỉ mỉ lau sạch vết m-á-u đỏ tươi mặt nàng.
Nàng bao giờ công nhận, nên chút kinh ngạc mà ngước mắt : “Bọn họ là quái vật ăn thịt , nương nương thấy ?”
Ta lắc đầu, nhịn mà bật : “Bọn họ cũng Quan Sư cung Diêm Vương sống. con từng thấy Diêm Vương nào thế ?”
Những sự thật gán cho vết nhơ, những ấm ức bóp nghẹt trong cổ họng nuốt xuống, đều thấu hiểu sâu sắc.
Ở chỗ , Vĩnh Ninh kẻ khác loài.
Lời nàng nghẹn trong cổ họng.
Một lúc lâu mới lên tiếng: “Người định giao ngoài ? Không sợ nghiện gi-ếc , thật sự gây phiền phức cho ?”
“Vậy con là kẻ gi-ếc -ên cuồng ?”
“Tất nhiên là .”
“Vậy thì, gì sợ, con gì sợ?”
Bàn tay đang cầm đũa của nàng khẽ run lên: “Người giống như bọn họ .”
“Không răng nanh, là đủ hung ác?”
Nhìn thẳng đôi mắt đỏ ngầu của nàng, khoác chiếc áo choàng đỏ thẫm, trông chẳng khác nào một hồ yêu ngàn năm, giảo hoạt đến mức đáng sợ.
“ hôm nay con sai !”
Nàng chợt ngẩng đầu .
Ngay khoảnh khắc đó, một ma ma khác bịt miệng, đè c.h.ặ.t bên ngoài cửa, kéo trong.
Mụ hoảng sợ đến tột độ, nước mắt nước mũi ròng ròng, gào cầu xin tha m-ạ-ng, còn vẻ ngang ngược như nãy.
Nắm tay Vĩnh Ninh siết c.h.ặ.t, khẽ run rẩy.
“Hận mụ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-chi-muon-tat-ca-ch-ec-het/c4.html.]
Nàng nghiến răng, gật đầu.
“Muốn báo thù ?”
Nàng chằm chằm: “Có thể ?”
“Đương nhiên!”
Lời dứt, Hồng Diệp rút trâm cài tóc đầu xuống. Nhanh như chớp, đ-â-m thẳng huyệt động mạch cổ lão ma ma.
Mụ thậm chí còn kịp kinh hãi kêu gào, đôi mắt trợn trừng giữa dòng m-á-u phun trào, hồn lìa khỏi x-á-c.
Sạch sẽ, gọn gàng, chút do dự.
Thù liền báo xong như .
Vĩnh Ninh sững sờ trong giây lát.
Ta cúi xuống, ngang tầm mắt với nàng: “Con sai ở ba chỗ: Thứ nhất, thời điểm tay đúng. Nếu mụ , hai chọi một, phần thắng của con sẽ nhỏ hơn. Thứ hai, vị trí tay lệch nửa tấc, nên thể một kích đoạt m-ạ-ng. Chuyện Hồng Diệp sẽ dạy con. Thứ ba, cũng là điều quan trọng nhất – con nhớ rằng, con là nữ nhi của , nắm trong tay quyền sinh s-á-t lớn hơn. cũng chính vì thế, mỗi tay càng thận trọng. Bị m-á-u vấy bẩn, khó thoát .”
Ta hiệu, hai t.h.i t.h.ể lập tức kéo .
“Làm lớn chuyện lên một chút, chúng đều dính m-á-u, thể để đối thủ sạch sẽ chứ!”
Vĩnh Ninh sững .
Nàng còn nhỏ, từng chứng kiến nhiều cảnh như , cũng lường hết hậu quả.
Ta giải thích với nàng: “Chúng xong việc , giờ đến lượt kẻ khác bận rộn. Con nghĩ rằng gi-ếc là xong chuyện đấy chứ?”
Nhìn một hồi lâu, nàng mới ngoan ngoãn gật đầu: “Nương nương dạy , Vĩnh Ninh hiểu . Lần …”
“Lần tùy tiện gi-ếc !”
Ta chặn lời nàng kịp .
Gió đêm thổi mạnh, quét qua hình mỏng manh của nàng.
Ta cởi áo choàng, quấn lên nàng: “Ta nhận con, thì nhất định sẽ bảo vệ con đến cùng. Mối hận của con, đương nhiên đòi . Đêm tối đường xa, con nắm c.h.ặ.t t.a.y , cùng một đoạn mới .”
Trăng lạnh treo cao, bước giữa đêm giá rét, còn cô độc một . Ta bỏ lỡ một “” khác.
Những kẻ từng yêu thương thật lòng, chỉ cần ngươi cho họ một viên kẹo, họ cũng thể ngọt ngào suốt đời.
Ta như , Vĩnh Ninh cũng .
Nàng hiểu lòng của , mắt đỏ hoe, giọng nghèn nghẹn đáp một tiếng: “Được.”
Dọc đường , nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y buông, phần cứng ngắc.
Vĩnh Ninh dính đầy m-á-u, Hồng Diệp là giúp nàng rửa sạch.
Hồng Diệp vốn là lắm lời, nhưng khi thấy những vết thương chằng chịt nàng, cũng đành im lặng.
Đêm đó, Vĩnh Ninh ngủ yên. Dù gì nàng cũng chỉ là một đứa trẻ, gi-ếc xong cũng sẽ gặp ác mộng, cũng sẽ sợ hãi, cũng sẽ giữa cơn mồ hôi đầm đìa mà bừng tỉnh.
, một nhớ con đến nỗi đêm đêm canh chừng ánh đèn leo lét đến sáng.
Bốn mắt chạm , sự yếu đuối và hoang mang của nàng còn chỗ ẩn nấp.
“Hậu cung nuôi kẻ vô dụng. Người vì vô dụng mà đem trả về ?”
Khoảnh khắc , trong mắt nàng lóe lên nước mắt, suýt nữa nhấn chìm cả hy vọng và mong chờ trong lòng.
Nhớ ngày xưa níu lấy vạt áo Thái hậu, cầu bà che chở, cũng như Vĩnh Ninh lúc , sợ từ chối, con đường sống sẽ c.h.ặ.t đứt, tim như cát sỏi bọc quanh, đau nhức âm ỉ.
Ta giúp nàng quấn c.h.ặ.t chăn: “Ta nhận con, thì sẽ bao giờ buông tay. Mãi mãi bao giờ!”