Ta chỉ muốn tất cả ch-ếc hết - C6
Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:14:17
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồng Diệp canh cửa, Vĩnh Ninh ôm gối.
Trong đêm tối một tiếng động , kẻ từng nhiều nhẫn tâm hành hạ Vĩnh Ninh bóp ch-ếc ngay trong lãnh cung, treo lủng lẳng cây hồng đang chín rộ, lắc lư qua trong gió.
Vĩnh Ninh đôi hài thêu hoa từng bao đá , cảm xúc vỡ òa, bật thành tiếng: “Thì chuyện mà con mơ ước đến phát -ên, khi thật đơn giản đến . Bà sẽ bao giờ bắt nạt con nữa, đúng ?”
Ta lau nước mắt cho nàng: “. Sau sẽ còn ai thể ức h-iế-p con nữa.”
Đêm đó, Vĩnh Ninh đủ , cuối cùng cũng ngủ một giấc say sưa.
Mãi đến tận khi mặt trời lên cao, nàng mới tỉnh.
Tóc tai rối bù, nàng hốt hoảng chạy đến, chân trần bậu cửa vướng ngã, suýt nữa vỡ tan giấc mơ của . ôm lấy nàng.
Gió nhẹ, giọng cũng nhẹ: “Đừng sợ, là thật. Tất cả đều là thật.”
Thân thể nàng run rẩy, đôi tay nhỏ bé bấu c.h.ặ.t lấy đến mức đau điếng: “Con… con đang mơ?”
Nàng nhanh ch.óng nhận đang mơ, vì Hồng Diệp bưng lên mấy bát thịt đầy ụ.
Đó là thịt Hồng Diệp hầm từ sáng sớm, vì thấy nàng trong mơ cứ ăn thịt.
Vĩnh Ninh bao giờ ai quý trọng và yêu thương như , trong nước mắt, nàng từ từ thu những chiếc gai .
Mãi đến nửa tháng , mới phát hiện Di Quý nhân tự s-á-t.
Hoàng hậu viện cớ thả nàng khỏi lãnh cung, đến lúc phát hiện thì thối rữa cả .
Cung nhân nàng nỗi oan khuất to lớn, ch-ếc nhắm mắt, hai mắt trừng to.
Có kẻ bàn tán lưng, nàng mang oán hận với Hoàng hậu nên mới cố tình chọn bộ y phục Hoàng hậu ban cho để treo cổ.
Vạn Hoàng hậu tin, đ-á-nh rơi cả chén , đêm đó hoảng sợ đến phát bệnh.
Ta bôi t.h.u.ố.c lên tay Vĩnh Ninh, kiên nhẫn dạy nàng: “Báo thù xong thì ngoan ngoãn . Hậu cung chỉ ch-ém gi-ếc, quan trọng nhất vẫn là cái .”
Ta giơ tay, nhẹ nhàng gõ lên trán .
“Nếu trí tuệ để xoay chuyển càn khôn, thì chỉ là tự nộp m-ạ-ng vô ích, hiểu ? Nuôi con dễ, đừng uổng phí m-ạ-ng sống để đau lòng một trận.”
Nàng khó nhọc gật đầu, cuối cùng gì.
Ta nghĩ, nàng thực sự hiểu.
Con d-a-o ngắn giấu trong tay áo nàng lặng lẽ nhét xuống gối.
Ngay đó, đặt tay nàng một tập sách luyện chữ, tủm tỉm đợi nàng và .
Vĩnh Ninh thông minh, sách một là nhớ kỹ trong lòng.
Những nét chữ nàng lướt tờ giấy tuyên, mạnh mẽ và tràn đầy khí thế, khác biệt với lối chữ tiểu khải mềm mại của các tiểu thư danh môn trong kinh thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-chi-muon-tat-ca-ch-ec-het/c6.html.]
Ta khen nàng chí tiến thủ, một khi xuống là chăm chú suốt nửa canh giờ.
Trong ánh mắt nàng đều là niềm vui, nhưng vẫn ủ rũ nhỏ: “ dù , con vẫn còn kém xa Vĩnh Xương.”
Ta đồng tình, đáp : “Chỉ là con xuất phát muộn hơn nàng một chút mà thôi. Trong cuộc đua đường dài của đời , ai thể leo lên đỉnh cao, ai thể giành vị trí dẫn đầu, vẫn thể . bổn cung từng sai, Vĩnh Ninh của , sẽ thua kém bất cứ ai.”
Nàng khẽ cong khóe môi, liền tiếp lời: “Dù , nếu con kém cỏi, thì mất mặt chính là .”
Nụ nàng cứng , bĩu môi: “Vậy thì con sẽ thêm một canh giờ nữa.”
Nàng là , thực sự thêm một canh giờ.
Để thưởng cho nàng, Hồng Diệp bưng một khay điểm tâm đến.
miếng bánh còn kịp đưa tay nàng, Tiêu Yến vung tay hất rơi xuống đất.
Chiếc bánh lăn mấy vòng, dừng ngay mũi chân Vĩnh Ninh.
Nàng cúi xuống định nhặt lên, liền Tiêu Yến thẳng thừng giáng một đòn nặng nề: “Vì nó mà nàng bỏ mặc Vân Trạch ? Rốt cuộc là đối nghịch với trẫm, là đấu với Hoàng hậu?”
Ánh mắt lạnh nhạt lướt qua chữ của Vĩnh Ninh, buồn dừng : “Nó tám tuổi , chữ xiêu vẹo, quy củ học hành loạn cả lên, ngay cả những tiểu thư gia đình bình thường trong kinh thành cũng bằng. Nếu Hoàng hậu rộng lượng, nó ch-ếc bao nhiêu . Nàng còn thế nào nữa?”
Di Quý nhân ch-ếc , ai ai cũng rằng Hoàng hậu đẩy nàng chịu tội , sợ chuyện bại lộ nên tay diệt khẩu.
Giờ đây, nhà họ Vạn và nhà họ Tô đang tranh đấu ngừng triều đình.
Tiêu Yến đương nhiên thể thiếu bóng dáng trong chuyện , nên liền trút giận lên Vĩnh Ninh.
Môi nàng lập tức tái nhợt. Nàng từng nghĩ rằng nếu phụ hoàng thấy nỗi ấm ức của nàng, nàng cũng thể yêu thương như những hoàng t.ử công chúa khác.
trong mắt bậc đế vương, chỉ hữu dụng và kẻ vô dụng.
Mà đối với Tiêu Yến, Vĩnh Ninh là kẻ vô dụng.
Nàng mãi mãi đợi tình cha con mà mong .
Tiêu Quân – đứa trẻ từng yếu ớt bệnh tật nhưng nay lập Thái t.ử – cũng chỉ quan hệ quân thần với Tiêu Yến, chứ hề chút tình cảm cha con nào.
Những lời đồn thổi trong triều đình, trong hậu cung, suốt bao năm qua Tiêu Yến phơi bày trọn vẹn mặt .
“Triều đình trách nàng vượt quyền, hậu cung m-ắng nàng ngang ngược. Khuynh Nhi, trẫm mệt mỏi, vì trẫm, nàng thể kiềm chế bớt tính khí của ?
“Trả nó về , nuôi dưỡng Vân Trạch, chẳng hơn ?”
“Đương nhiên là !”
Con trai ch-ếc lâu, dựa mà tùy tiện nhặt một hoàng t.ử khác về thế nó, để quên sự tồn tại của nó?
Ta dứt khoát từ chối.
“Vĩnh Ninh một món đồ, mà là một con bằng xương bằng thịt, cũng đáng lựa chọn và bảo vệ một cách kiên định. Người cũng là phụ hoàng của con bé, bảo bỏ rơi nó giữa chừng, từng nghĩ đến chuyện nó sẽ dựa để vững ?”