Ta chỉ muốn tất cả ch-ếc hết - C9
Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:15:42
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên màn hình, bình luận hiện lên.
“Ánh mắt của Quý phi đúng , nàng sinh hận với nam chính?”
“Vậy nên… nàng định tự đòi những gì Hoàng đế nợ nàng ?”
“Nàng sẽ “hóa rồng” ? Sao tự dưng chút mong chờ ?”
“Đừng mong chờ nữa. Cả nhà nàng vì Hoàng đế mà trận, ch-ếc đến chỉ còn một em gái. Mà ngay , trong tin thắng trận mà nam chính nhận , vị tướng quân đó cũng trọng thương, sắp đưa về kinh thành .”
Tay cứng đờ, lập tức hỏi: “A Hằng thương ?”
Toàn bộ những lời lẽ giả tạo đầy tình cảm của Tiêu Yến đều nghẹn trong cổ họng, tránh né ánh mắt : “Trẫm sai đón nàng về kinh. Từ giờ, sẽ để nàng ngoài nữa.”
“Vậy còn Bạch gia quân?”
Hắn khựng một chút, chậm rãi : “Trẫm giải tán Bạch gia quân, phân tán khắp Đại Việt. Từ nay về , còn Bạch gia quân nữa.”
Tiêu Yến giả vờ ôn nhu, dịu dàng an ủi : “Chờ nàng hồi kinh, trẫm nhất định sẽ chọn cho nàng một gia đình , để nàng thể sống những ngày tháng bình yên. Tỷ các nàng cùng bầu bạn trong kinh thành, chẳng ?”
“ A Hằng như con hổ hoang dã nơi biên cương, quen tự do tung hoành. Bệ hạ giam nàng chiếc l.ồ.ng lớn mang tên kinh thành, thực sự là vì cho nàng ?”
Nụ môi Tiêu Yến chợt cứng , ánh mắt lạnh xuống, cao cao tại thượng chằm chằm , giọng sắc bén: “Quý phi hiểu đạo lý? Sấm sét mưa móc, đều là ân điển của thiên t.ử. Trẫm ban cho nàng , nàng nên cảm kích mới . Vì cho nàng, Khuynh Nhi, nàng nên học cách thu bớt tính khí của .”
“Vào hội săn thu, trẫm sẽ chọn một lang quân như ý để ban hôn cho nàng !”
C-ắt -đứt xương sống của , rút chỗ dựa của – đây gọi là cho ?
Khoảnh khắc đó, khát vọng gi-ếc Tiêu Yến trong dâng cao hơn bao giờ hết.
Khi Tiêu Vân Trạch lướt qua , đột nhiên hỏi: “Nương nương, vì năm đó chọn ?”
Ta liếc một cái, hề che giấu sự chán ghét gương mặt: “Bởi vì ánh mắt ngươi từ đầu đến cuối, đều chỉ thấy lợi ích của bản , mà bao giờ thấy nỗi khổ của những con bình thường. “
Một kẻ như , xứng đáng để vì mà liều m-ạ-ng!
Trên màn hình xuất hiện một loạt bình luận:
“Nàng cũng sai, nam chính đúng là phần bất chấp thủ đoạn.”
“ nam chính nào gây dựng đại nghiệp mà nhẫn tâm?”
“Nam chính cũng chỉ là chỗ dựa nên mới ép buộc như thôi.”
Thế đấy, nam chính thiên mệnh, dù dùng d-a-o mượn tay khác để gi-ếc, cũng chỉ cần một câu “bất đắc dĩ” là tha thứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-chi-muon-tat-ca-ch-ec-het/c9.html.]
Còn những kẻ yếu đuối, nếu vì sống sót mà buộc vấy m-á-u, liền trở thành tội ác tày trời, đáng phanh thây vạn đoạn.
Loại đạo lý , bao giờ chấp nhận!
Ngọn đèn dầu chập chờn, lặng mép giường của Vĩnh Ninh, ánh mắt thất thần cây cung cong, con d-a-o ngắn và những viên bảo thạch treo tường.
Năm thành hôn, Vân Hằng vượt ngàn dặm từ biên cương trở về kinh thành.
Nàng ngoài cửa cung của suốt một ngày một đêm, mới cho phép .
Nàng hỏi vì gặp nàng, cũng hỏi những năm qua sống thế nào.
Chỉ như hiến bảo vật, lượt lấy từng món từ túi hành trang, cố chấp nhét tay .
Khi , nàng cũng chừng tuổi Vĩnh Ninh bây giờ, gương mặt bé nhỏ gió cát táp đến nứt nẻ, chỉ còn đôi mắt đen lấp lánh sáng ngời vành nón .
“Những thứ đều là bảo bối của , gom góp lâu, vượt ngàn dặm mang về cho tỷ.”
“Cây cung cong là chiến lợi phẩm đầu tiên đoạt , con d-a-o ngắn từng suýt lấy m-ạ-ng , những viên bảo thạch là từng viên từng viên góp nhặt, túi rượu ngựa là tự học cách ủ cùng dân du mục, còn đây là…”
Giới thiệu xong tất cả báu vật của , nàng hồn nhiên, để lộ chiếc răng cửa sứt mẻ: “Ngoại tổ phụ rằng sinh tồn ở kinh thành khó khăn. Tỷ tỷ, sẽ gi-ếc thật nhiều, thật nhiều kẻ địch, giành thật nhiều, thật nhiều quân công, để ai dám ức h-iế-p tỷ!”
Ta hận bọn họ suốt bao nhiêu năm.
Hận họ rõ tường cung sâu tựa biển, thế nhưng vẫn nhẫn tâm đẩy , để một gánh gió đội mưa.
Hận họ rõ chật vật nhọc nhằn, nhưng từng hỏi han một lời.
Nỗi hận ngày qua ngày cắm rễ, lớn lên trong từng cơn giày vò, hóa thành sự căm ghét và thù địch đối với cả thế giới.
Ta thậm chí từng nghĩ, nếu thể gi-ếc sạch hậu cung mà lên ngôi vị Hoàng hậu, câu đầu tiên với ngoại tổ phụ sẽ là: “Năm đó chọn cung, hối hận ?”
Mãi đến khi A Hằng chìa đôi tay chai sần , rằng họ cố gắng, cố gắng lập chiến công, để ức h-iế-p…
Nỗi hận tưởng như nuốt chửng , trong khoảnh khắc , như thiên lôi đ-á-nh trúng, tan thành mây khói.
Những con đường từng qua, luôn đẽ ngập tràn hoa cỏ trong tưởng tượng.
thực tế, thở ở Mạc Bắc thể đóng băng thành sương, cỏ khô phủ kín hoang nguyên, ngày ngày đều giành giật m-ạ-ng sống bằng m-á-u tươi—nơi đó, thể đến chứ?
A Hằng, cũng giống như , chỉ là một đứa trẻ cha bảo vệ mà thôi.
Là tỷ tỷ, thể hận nàng !
Vĩnh Ninh dịu dàng lau nước mắt mặt .
“Nếu họ cứ thức trắng đêm qua đêm khác như , họ cũng sẽ lo lắng lắm đấy. Con sợ ở trời sẽ sốt ruột đến giậm chân, nên ăn thật nhiều, sống thật mạnh mẽ. Chạy thật nhanh, ăn thật no, con sẽ nghĩ đến nữa. Nương nương, là học theo con ?”