Ta cho ngươi thanh cao đến ch-ếc - C1
Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:46:03
Lượt xem: 73
Nữ nhi thanh cao, dính khói lửa trần gian.
Nha đ-á-nh cắp trang sức của nàng, nàng mặt, dạy nàng cách thế nào để lập uy hạ nhân.
Nàng đầu đưa th-uố-c cho nha , rằng góa phụ nhiều năm, tính tình cổ quái, bảo nha đừng chấp nhặt.
Bà mẫu khinh thường nàng vì là nữ t.ử, đem gia sản chia cho chất t.ử, kiên quyết tranh luận, giành lợi ích cho nàng.
Nàng khoác gấm vóc lụa là, quỳ mặt bà mẫu, quá coi trọng tài sản, màng tình .
Ta ép dưỡng nữ tránh xa đám lưu manh côn đồ để giữ gìn thanh danh, thậm chí còn hao tâm tổn trí, gả nàng Hầu phủ chính thất, bảo vệ nàng cả đời.
Ai ngờ việc đầu tiên nàng khi bước chân Hầu phủ là vu oan cho cùng hạ nhân tư thông, cuối cùng dìm l.ồ.ng heo.
Một nữa mở mắt, trở về ngày dưỡng nữ với rằng nha đ-á-nh cắp trang sức của nàng.
Ta nắm lấy tay nha : “Đừng chấp nhặt với chủ t.ử của ngươi, nàng chỉ là dưỡng nữ, trong lòng tự ti. Nếu nhờ , bây giờ nàng còn chẳng bằng ngươi .”
Đời từ đầu, con đường thanh cao, để dưỡng nữ thanh cao còn đường thoát!
“Phu nhân, chính nha trộm trang sức của tiểu thư! Nhân chứng vật chứng rõ ràng!”
Ta ghế thái sư, phía là một tiểu nha đang run rẩy quỳ gối, chính là tiểu nha trong viện của dưỡng nữ Cố Phỉ Yên.
Ma ma túm lấy cổ áo tiểu nha , ngay tại vị trí bụng lộ một chiếc trâm vàng.
Đó là chiếc trâm đặc biệt dùng tiền trong đồ cưới của để nhờ thợ kim trong cung chế tác khi Cố Phỉ Yên lễ cập kê.
Toàn thành Trường An chỉ một chiếc duy nhất, đủ thấy yêu thương Cố Phỉ Yên đến nhường nào.
Ta còn nhớ rõ khi nàng nhận lấy, biểu cảm thản nhiên của nàng cùng với dáng vẻ xúc động của tạo nên sự đối lập rõ ràng. Ta hỏi nàng thích , nàng trích dẫn đủ loại điển tịch, rằng như là lao tâm tốn sức, ham mê hư vinh.
Chiếc trâm vàng nàng đặt ở nơi góc khuất, rằng thứ tầm thường sẽ ô uế thanh nhã của nàng.
Hôm nay là sinh thần của , Cố Phỉ Yên vận một bạch y mà đến. Nàng tiên đến muộn, vì chiếc trâm vàng nha trộm mất, nên mặc bạch y để tạ với .
Ta xong liền nổi trận lôi đình, nha cận dám trộm đồ của chủ t.ử, chuyện còn thể thống gì nữa?
Vì thế mới cảnh tượng , ma ma chẳng tốn chút sức lực nào tóm tiểu nha . Bởi vì tiểu nha căn bản hề ý định chạy trốn, nàng chỉ mỗi chiếc trâm vàng .
Ta nhếch khóe môi, quả thật là nên lập uy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-cho-nguoi-thanh-cao-den-ch-ec/c1.html.]
Ta bảo ma ma lui một bên, tự lên bước tới.
Mọi đều chờ tự tay xử lý, ngay cả tiểu nha cũng sợ hãi nghiêng lóc.
“Phu nhân, nô tỳ chiếc trâm đó là tặng. Tiểu thư đó là thứ nàng cần, đưa cho nô tỳ, bảo nô tỳ đem bán lấy tiền chữa bệnh cho nhà…”
Ma ma lập tức mắng tiểu nha ăn bậy bạ, đòi xé rách miệng nàng, đó nhắc nhở đ-á-nh cho thật đau.
nắm lấy bàn tay nhỏ bé của tiểu nha : “Xem đôi tay , bình thường chịu ít khổ cực nhỉ?”
Cố Phỉ Yên thích mặc đồ màu nhạt, ưa sạch sẽ, cho nên y phục giặt thường xuyên, ngay cả mùa đông cũng giặt mỗi ngày một . Đôi tay vốn mềm mại non nớt đầy vết sẹo do cước khí để , ngay cả khớp xương cũng biến dạng.
“Đừng chấp nhặt với chủ t.ử của ngươi, nàng chỉ là dưỡng nữ, trong lòng tự ti. Nếu nhờ , bây giờ nàng còn chẳng bằng ngươi .”
Cố Phỉ Yên vốn đợi nàng giáo huấn nha , đó giúp nàng lập uy.
Toàn bộ quá trình nàng đều thản nhiên đó, như thể chuyện chẳng hề liên quan gì đến nàng.
Nghe như , đôi mắt nàng trợn to, cuối cùng cũng biểu cảm khác ngoài vẻ thờ ơ thường thấy.
“Mẫu , , con là nữ nhi của mà!”
Trước đây quả thật luôn luôn che chở nàng, nhưng thì , bởi vì trọng sinh.
Đời , cứu Cố Phỉ Yên tám tuổi từ tay bọn buôn . Nhìn dáng vẻ đoan trang đáng thương của nàng, nếu bán thanh lâu thì cả đời sẽ hủy hoại.
Ta động lòng trắc ẩn, đưa nàng về nuôi dưỡng trong phủ, trở thành dưỡng nữ của .
Ta tận tâm dạy dỗ, nhưng nàng thanh đạm như cúc, việc gì cũng tranh giành. Người ngoài ca ngợi nàng là tiên t.ử dính khói lửa trần gian, nhưng với tư cách là , sợ nàng sẽ chịu thiệt thòi. Dù cũng thể bảo vệ nàng cả đời, chỉ thể nàng tính toán kỹ lưỡng.
Vì , tin lời tiểu nha , nghĩ rằng nàng chỉ chối tội. Ta sai đ-á-nh gãy tay tiểu nha , nhốt phòng củi, đợi nhà đến đón.
Cố Phỉ Yên đầu mang th-uố-c cho tiểu nha , rằng góa phụ nhiều năm, tính tình cổ quái, bảo nha đừng chấp nhặt.
Thế là trở thành kẻ ác trong phủ, hạ nhân và nha đều căm phẫn nhưng dám , còn Cố Phỉ Yên thì trở thành Bồ T-á-t sống.
Ta gì, vẫn ở mặt bà mẫu tranh giành lợi ích cho nàng, vì bà mẫu chia gia sản cho chất t.ử trong dòng tộc.
Sau đó, đuổi chất t.ử khỏi phủ, còn Cố Phỉ Yên thì khoác lên bộ y phục Tố Vân Sa trị giá trăm lượng bạc một thước mà đặc biệt riêng cho nàng, quỳ mặt bà mẫu, quá coi trọng tiền tài, màng tình .
Bà mẫu vì tức giận mà đột quỵ qua đời, liền mang danh bất hiếu.