Ta cho ngươi thanh cao đến ch-ếc - C8

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:47:12
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm gia sớm bên ngoài hào nhoáng nhưng bên trong rỗng tuếch, mấy năm nay ăn mòn hết gia sản, ngày Cố Phỉ Yên gả đó cũng là ngày bắt đầu chuỗi ngày khổ sở.

 

Thẩm phu nhân và Thẩm Trù đều mang oán khí với nàng, nên nàng những tự tay việc mà còn chịu đủ tức giận từ bà mẫu và phu quân.

 

Mỗi sáng sớm đến chào Thẩm phu nhân, nếu quỳ đủ một canh giờ thì lên.

 

Sau đó lo toan việc lớn nhỏ trong nhà, Thẩm phủ ngay cả một nha cũng , nên nấu cơm giặt giũ đều do một tay Cố Phỉ Yên đảm nhận.

 

Nàng chứ, khi còn ở Cố phủ, nàng thậm chí còn cửa nhà bếp mở hướng nào.

 

Lúc đầu, Thẩm phu nhân chỉ mắng ch-ửi, nhưng đó bà xúi giục Thẩm Trù tay.

 

Thẩm Trù vốn khó chịu vì bộ dạng u buồn, lãnh đạm của Cố Phỉ Yên, còn nàng quản thúc cho ngoài trăng hoa, vì đ-á-nh đập nàng mỗi ngày là chuyện bình thường như cơm bữa.

 

Cuối cùng, Cố Phỉ Yên cũng chịu nổi nữa, nàng tìm đến Quốc công phu nhân.

 

Khi phu quân còn tại thế, ông là thuộc hạ của Quốc công.

 

Năm đó kẻ vu oan cho Quốc công, phu quân nhận hết tội về để bảo vệ Quốc công.

 

Quốc công phu nhân vì cảm thấy áy náy với Cố gia, nên khi nhận nuôi Cố Phỉ Yên, bà chứng.

 

Cũng nhờ Quốc công phu nhân ủng hộ, bà mẫu mới dám đuổi khỏi Cố phủ.

 

Cố Phỉ Yên bỏ mặc nàng, nên nàng tìm đến Quốc công phu nhân để cầu xin công lý.

 

Khi và Xuân Đào đến nơi, Cố Phỉ Yên tố cáo xong xuôi.

 

Nàng rằng rõ ràng Cố phủ tiền, thà nuôi một tiểu nha còn hơn chăm sóc cho chính con gái .

 

Ta lập tức chỉnh lời nàng:

 

“Ngươi vốn dĩ là con gái của , cùng lắm chỉ là một dưỡng nữ mà thôi.”

 

“Cố Phu nhân, tuy là dưỡng nữ, nhưng theo luật pháp triều đình, dưỡng nữ và con ruột xem như ngang hàng.

 

Huống hồ chính là chứng cho việc nhận nuôi, tuyệt đối thể để ngươi tùy tiện càn!”

 

“Thảo dân hề càn, mà là bằng chứng rõ ràng.”

 

Ta chuẩn kỹ càng từ , chỉ chấm dứt quan hệ nhận nuôi.

 

Ta vỗ tay hiệu, ma ma liền dẫn bước .

 

Vừa thấy đó, sắc mặt Cố Phỉ Yên liền trắng bệch:

 

“Mẫu ý gì ?!”

 

“Đừng gọi là mẫu , ngươi.

 

mới là của ngươi.”

 

Ta bước tới mặt nữ nhân đang quỳ đất run rẩy dám ngẩng đầu lên, giọng lạnh lùng:

 

“Nhũ mẫu, lâu gặp nhỉ.”

 

Đời , khi dìm l.ồ.ng heo ch-ếc, linh hồn còn rời khỏi xác, tận mắt thấy Cố Phỉ Yên sai ném xác bãi tha ma.

 

Đêm hôm đó một nữ nhân đến tế bái mộ phần của .

 

rằng mong đừng oán hận bà, vì bà cũng bất đắc dĩ mà thôi.

 

Lão phu nhân uy h-i-ếp bà, sống tiếp thì chỉ cách đ-á-nh tráo con gái.

 

Sau khi trọng sinh, bắt đầu điều tra kỹ càng.

 

Mãi cho đến hôm đó, khi thấy Cố Phỉ Yên bước một căn nhà kín đáo, mở cửa chính là nhũ mẫu của Niệm Vi, mới dám chắc rằng chuyện rơi xuống nước năm đó chính là do nhũ mẫu một tay sắp đặt.

 

Bởi vì nhũ mẫu nhiều rằng con gái bà giống Niệm Vi, cũng xinh như , nhưng chỉ thể chờ bà mang tiền về mua đồ ăn.

 

Bà mẫu vốn ưa , càng ghét sinh con gái, nên khi phu quân qua đời, bà sai nhũ mẫu gi-ếc ch-ếc Niệm Vi, đó lấy cớ đó để đuổi khỏi Cố phủ.

 

Nhũ mẫu tham tiền, bà gi-ếc Niệm Vi mà đem nàng bán .

 

cam tâm sống cuộc đời như mãi, nên lợi dụng tình mẫu t.ử của đối với Niệm Vi, hối lộ tú bà để bày một âm mưu hảo.

 

Mọi việc diễn đúng như bà dự đoán, đối xử với Cố Phỉ Yên vô cùng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-cho-nguoi-thanh-cao-den-ch-ec/c8.html.]

Bọn họ dùng bạc tặng để mua một căn nhà trong kinh thành, nhũ mẫu cũng sống cuộc đời sung túc.

 

Nếu trọng sinh, thì cả đời bọn họ sẽ ung dung tận hưởng gia sản mà vất vả kiếm , sống sung sướng lo nghĩ cho đến hết đời.

 

16

 

Nhân chứng vật chứng đều đủ, nhũ mẫu nhanh liền khai nhận tội .

 

Quốc công Phu nhân nổi trận lôi đình, lập tức sai trói nhũ mẫu giao cho phủ Đại lý tự.

 

trong lúc hỗn loạn, nhũ mẫu từ rút một con d-ao găm, lao thẳng về phía .

 

“Phu nhân cẩn thận!”

 

Ta còn kịp phản ứng, Xuân Đào nhào tới chắn mặt , lưỡi d-ao đ-âm sâu cánh tay nàng.

 

Nhũ mẫu vốn liều mạng liều ch-ếc trả thù, nhưng khi thấy m.á.u chảy thì hoảng sợ.

 

Ta nhặt lấy con d-ao găm rơi đất, chút do dự đ-âm thẳng n.g.ự.c bà .

 

Sau đó, ôm c.h.ặ.t lấy Xuân Đào:

 

“Đừng sợ, đừng sợ, sẽ để lỡ mất con nữa…”

 

Xuân Đào ngơ ngác:

 

“Phu nhân…”

 

“Ta là phu nhân, của con. Con chính là Cố Niệm Vi.”

 

Ta cho gọi cha nuôi của Xuân Đào đến phủ.

 

Lúc đó, bán Niệm Vi cho họ chính là nhũ mẫu.

 

Ban đầu, họ định để Niệm Vi con dâu nuôi từ nhỏ, nhưng thấy Niệm Vi đáng thương và hiểu chuyện nên nỡ, vì khi mắc bệnh, họ đưa Niệm Vi phủ nha , hy vọng nàng ít nhất thể ăn no mặc ấm.

 

là trời trêu , vận mệnh trớ trêu.

 

Nhũ mẫu giải đến phủ Đại lý tự đầy mấy ngày thì ch-ếc, coi như cũng tự tay báo thù cho .

 

Dưới sự chứng kiến của Quốc công phu nhân, chính thức hủy bỏ quan hệ nhận nuôi với Cố Phỉ Yên, đồng thời cũng công nhận sự trở về của Niệm Vi.

 

truy cứu trách nhiệm của Cố Phỉ Yên, bởi vì cái ch-ếc đôi khi là một sự giải thoát.

 

Nàng về Thẩm phủ, nhưng còn là tiểu thư Cố gia cao quý nữa, mà chỉ là con gái của một kẻ tội đồ.

 

cùng Niệm Vi dạo phố, tình cờ ngang Thẩm phủ, liền thấy Cố Phỉ Yên quần áo xộc xệch chạy khỏi cổng lớn.

 

“Mẫu , , cứu với!

 

Trước đây sai , nên đối xử với mẫu như , giờ sai , hãy cho về !”

 

Nàng hoảng sợ về phía , nơi Thẩm Trù đang hùng hổ đuổi tới.

 

“Ngươi chạy cái gì chứ? Muốn thanh cao thì kiếm tiền! Thẩm gia nuôi kẻ ăn !”

 

“Mẫu , nếu về đó sẽ ch-ếc mất!”

 

Ta gạt tay Cố Phỉ Yên , lạnh lùng nàng Thẩm Trù kéo về.

 

Cảnh tượng chẳng khác nào nàng bờ dìm trong l.ồ.ng heo.

 

Chỉ khác ở chỗ, cái ch-ếc của chỉ đau đớn trong chốc lát, còn nàng thì sống để cảm nhận nỗi tuyệt vọng.

 

Trong cổng còn một nam nhân béo phệ đó, y phục xộc xệch, vẻ mặt sốt ruột chờ đợi.

 

“Nếu còn chạy nữa thì trả tiền đấy.”

 

Tin tức về Cố Phỉ Yên nữa truyền đến tai là khi nàng bán kỹ viện.

 

Hôm đó là sinh thần của nàng, đến thăm nàng và chúc nàng sống lâu trăm tuổi, khách làng chơi nườm nượp.

 

Nàng bệnh, liền bỏ tiền mua th-uố-c kéo dài mạng sống cho nàng.

 

Để trả nợ, nàng chỉ thể c.ắ.n răng tiếp khách hết ngày qua ngày khác.

 

, nàng vẫn cố gắng chống chọi suốt mấy năm mới ch-ếc, mà lúc nàng ch-ếc, chuỗi cửa hàng của và Niệm Vi mở khắp cả nước.

 

[HOÀN]

Loading...