TA ĐÃ TRỞ THÀNH THÊ TỬ CỦA NGƯỜI KHÁC RỒI - 7

Cập nhật lúc: 2026-03-21 15:00:17
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi đại quân xuất phát, lén lút chạy khỏi Trần phủ, ở cổng thành xa xăm ngoài thành. Ở vị trí tiên phong của đội ngũ, hình Lý Cảnh Nhượng cao ngất, khoác bộ áo giáp nặng nề lạnh lẽo. Ánh mặt trời chiếu lên phản chiếu hào quang ch.ói mắt, dường như cảm ứng, ngoái đầu về hướng cổng thành, dừng trong giây lát, đó dứt khoát . Thúc ngựa vung roi, bụi đất cuồn cuộn bốc lên, chẳng còn thấy bóng dáng nữa, một nữa tiễn xuất trinh đ.á.n.h cược một tương lai mờ mịt rõ.

Cũng kể từ ngày đó, tình trạng sức khỏe của Trần Hằng Lễ sụt dốc phanh, sinh nghỉ thượng triều, giường bệnh. Ta ngày đêm túc trực chăm sóc bên cạnh, tuy bệnh yếu nhưng ánh mắt vẫn trong trẻo và ôn nhu như cũ, thỉnh thoảng sẽ nắm lấy tay mấy lời an ủi: "Vãn Nương, nếu , Mạnh gia nhất định dung tha nàng. Ta âm thầm sắp xếp, sẽ đưa nàng rời khỏi kinh thành, cho nàng một phận mới, đủ để nàng sống yên qua ngày."

Ta , nước mắt suýt nữa trào , đang lúc lo liệu hậu sự cho , vẫn còn một lòng nghĩ cho . "Đại nhân đừng những lời ngốc nghếch, mai sẽ khỏe thôi." Chàng chỉ yếu ớt, thêm gì nữa.

Mạnh Vũ Tình gả cho Tam hoàng t.ử, phe Tam hoàng t.ử giờ đây như mặt trời ban trưa, Thái t.ử vẫn Hoàng đế giam lỏng ở Đông cung. Mạnh Thượng Thư luôn phái đến chất vấn , xem Lý Cảnh Nhượng để cho thứ gì , đều nhất mực .

Không ngờ rằng Mạnh Vũ Tình đích tới, cô ngày càng thêm ngạo mạn, cửa dùng khăn tay che mũi miệng, như thể cả Trần phủ tràn ngập bệnh khí. Ta quỳ đất hành lễ với cô , nhưng cô mãi cho dậy: "Mạnh Thình Vãn, ngoan ngoãn giao đồ đây. Đợi phu quân đăng cơ, trở thành Hoàng hậu, còn thể cho ngươi chút ân huệ, tìm cho ngươi một tấm chồng ."

Ta vẫn một hỏi ba . "Kẻ quê mùa đúng là ngu xuẩn cố chấp." Cô tức giận bảo đám nha bên cạnh đè xuống, mạnh hông một cái, đau đến mức nước mắt trào tức khắc.

"Tam hoàng t.ử phi giá lâm Trần phủ, thứ tội thể mang bệnh, thể tiếp đón chu đáo." Một giọng yếu ớt từ trong phòng truyền . Trần Hằng Lễ sự dìu đỡ của gã tiểu tư, chậm rãi bước ngoài, sắc mặt trắng bệch, mang theo thở yếu ớt của bệnh: "Không Hoàng t.ử phi thích loại nào? Để sai hạ nhân chuẩn ."

Mạnh Vũ Tình hừ lạnh một tiếng: "Ta đời nào uống thứ gì bên ngoài vương phủ chứ? Trần Hằng Lễ, nếu ngươi là kẻ thức thời thì nên bây giờ như thế nào. Biết ai mới là chủ t.ử thật sự?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-da-tro-thanh-the-tu-cua-nguoi-khac-roi/7.html.]

xong liền rời , vết thương bên hông đau nhói, đau đến mức thẳng lên .

"Vãn Nương," đôi bàn tay trắng bệch vươn tới, đỡ lấy dậy. Có lẽ do trúng gió, bắt đầu ho khăn kịch liệt. "Hiện giờ Trần gia chỉ còn là nam đinh, liều cái mạng cũng bảo vệ nàng và mẫu ." Chàng chẳng còn bận tâm đến cả eo đau, vội vàng đưa tay dìu nhà.

"Vãn Nương, Lý Cảnh Nhượng đưa cho nàng một vật ? Có thể đưa cho ? Ta cần cung một chuyến." Ta giữ trong giây lát. Thứ đó ? Nếu đoán lầm, đó hẳn là lệnh bài thể hiệu triệu Hách gia quân. Lý Cảnh Nhượng từng là thuộc hạ trướng Nam Viễn hầu thế t.ử, cũng chính là biểu của Thái t.ử. Nam Viễn hầu cả nhà chiến t.ử sa trường, Hách gia quân Nam Siêu phân tán trong quân đội, chỉ cần lệnh bài, bọn họ vẫn sẽ tuân lệnh chủ nhân của lệnh bài.

Ta từ trong tầng tầng lớp lớp y phục lấy chiếc túi gấm đưa cho . Quả nhiên là một tấm lệnh bài bằng gỗ môn kỳ nam, hoa văn tinh xảo, bên khắc một chữ "Hách" thư. Chàng sai tiểu tư mang quan phục tới: "Tam hoàng t.ử hành sự quá mức cực đoan, nếu thượng vị, nhất định bất lợi cho bá tánh. Ta khiến bệ hạ tin tưởng Thái t.ử."

Gà xốt phô mai cay

Trước lúc , Trần Hằng Lễ bên xe ngựa, đưa cho một món đồ, là một bức thư bỏ vợ: "Vãn Nương, nếu về nữa, nàng hãy rời khỏi nơi , nguyện nàng gặp lương thiện, thuận theo thời thế mà sống." Mắt đượm vẻ nhu hòa, dáng vẻ khẽ khàng chúc phúc cuối cùng thấy .

Trần Hằng Lễ khi sắp xếp thỏa cho mẫu . Lão phu nhân lúc rời bước chân run rẩy nhưng hề : "Thình Vãn, con là một đứa trẻ ngoan, là con phúc mỏng. Từ nay con hãy đến một nơi yên , rời xa chốn kinh thành quỷ quyệt khó lường ."

Thế nhưng còn kịp rời thì Mạnh Vũ Tình bắt : "Cũng ngươi cho gã đàn ông uống mê hồn canh gì. Thành với tên ma ốm đầy một năm, bảo vệ ngươi như thế. Thứ cha cần ?"

Ta một mực lắc đầu: "Ta , cái gì cũng ."

Không ngoài dự liệu, tống đại ngục. Nếu Lý Cảnh Nhượng thể trở về, sẽ là công cụ để kiềm chế . Nếu về, chúng coi như cũng c.h.ế.t cùng . Tiếc là đợi Lý Cảnh Nhượng trở về, đợi tin Thái t.ử nữa lấy sự tin tưởng của Hoàng đế và tin Tam hoàng t.ử trục xuất về đất phong. Cùng với đó là tin dữ về cái c.h.ế.t của Trần Hằng Lễ.

Loading...