Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 106
Cập nhật lúc: 2026-04-25 13:46:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Là một trong những luyện khí sư nhận đơn đặt hàng của đại gia, Ngôn Lạc Nguyệt nhịn từng hỏi đối phương, rốt cuộc coi dị hỏa là cái gì để nuôi.
Chẳng lẽ là con gái cưng con trai cưng ?
Nếu như , về mặt logic ngược hợp lý.
Kết quả, đại gia hổ là đại gia.
Hắn đúng lý hợp tình cho Ngôn Lạc Nguyệt: Noãn Noãn a! Đương nhiên coi như Noãn Noãn mà nuôi!
Ngôn Lạc Nguyệt: "..."
Thời gian trở hiện tại, Ngôn Lạc Nguyệt tự vấn lương tâm, đại khái là việc coi dị hỏa như Noãn Noãn mà nuôi.
bất luận là trợ giúp dị hỏa thăng cấp trong luyện khí, là giảng giải đặc tính tài liệu cho dị hỏa, Ngôn Lạc Nguyệt đều nguyện ý .
Đem các tài liệu sẽ dùng đến đại khái giới thiệu một lượt cho Phấn Phấn như , Ngôn Lạc Nguyệt phối hợp cùng dị hỏa, vận hành một khẩu quyết dẫn đạo lúc luyện khí.
Đợi đến khi hết thảy đều chuẩn thỏa, Ngôn Lạc Nguyệt nín thở ngưng thần, mặt hiện lên thần sắc chuyên chú.
Nàng khoanh chân xuống, hai tay bấm quyết, đầu ngón tay cách hất lên ngọn lửa màu hồng phấn, xa xa chỉ về phía lò luyện khí, khẽ quát: "Đi!"
Giây tiếp theo, bộ buồng lò luyện khí đều chiếu sáng, ngọn lửa phản chiếu trong đôi mắt sáng ngời của Ngôn Lạc Nguyệt.
Nàng đấy lượt ném tài liệu trong lò.
Việc luyện chế la bàn, bắt đầu ...
Trọn vẹn qua hai canh rưỡi, ánh lửa trong buồng lò mới tắt lịm.
Ngọn lửa nhỏ màu hồng phấn trong lúc rèn luyện tài liệu, bản cũng nhận sự tẩm bổ từ tài liệu.
Điều khiến nó tăng trưởng ít kinh nghiệm.
Mặc dù đây chỉ là đầu tiên nó luyện khí, nhưng bởi vì thủ pháp dẫn đạo của Ngôn Lạc Nguyệt thỏa đáng, phẩm chất luyện khí cực giai, thể thái của "Lạc Anh Tân Phân" rõ ràng lớn hơn một vòng so với lúc .
Ngọn lửa nhỏ hưng phấn cực kỳ, nó mới chui khỏi buồng lò, liền giống như nhảy disco, lắc lư nhảy nhót ngừng mặt Ngôn Lạc Nguyệt.
Đừng chứ, cảm giác nhịp điệu của nó khá , Ngôn Lạc Nguyệt theo bản năng liền vỗ nhịp hai cái cho nó.
Cho đến khi suýt chút nữa hát giai điệu "Sáo Mã Can", Ngôn Lạc Nguyệt mới hồn, ho nhẹ một tiếng, bắt đầu kiểm tra thành phẩm trong lò.
Chỉ thấy trong lò luyện khí, một chiếc la bàn màu đỏ thẫm lẳng lặng đáy lò.
Trên la bàn phân biệt thiết kế kim chỉ nam, rãnh khảm, chỉ cần đặt vật phẩm tương ứng rãnh khảm, kim chỉ nam sẽ tự động dẫn hướng đến khí tức tương tự.
Dưới ánh mặt trời chiếu rọi, la bàn màu đỏ thẫm lưu chuyển ám quang, ba đường vân mạ vàng rõ phận Linh phẩm pháp khí của nó.
Phẩm cấp của pháp khí, quan hệ mật thiết thể tách rời với bản tài liệu, chất lượng ngọn lửa, đẳng cấp lò luyện khí, tu vi của luyện khí sư, còn thủ pháp của luyện khí sư.
Nếu ở bên ngoài , một tu sĩ Luyện Khí kỳ, thể luyện chế Linh phẩm pháp khí, hẳn là sẽ rước lấy ít lớn tiếng trào phúng.
Ngay cả thiếu chủ nhân Lỗ gia - thiên tài luyện khí công nhận , cũng là đến Trúc Cơ kỳ mới thể luyện Linh phẩm pháp khí, hơn nữa mỗi đều thành công.
Nếu một tu sĩ Luyện Khí kỳ đều thể dễ dàng luyện Linh phẩm pháp khí —— , nàng rốt cuộc thủ pháp và kỹ xảo siêu phàm đến mức nào, mới thể bù đắp khuyết điểm chí mạng về mặt tu vi?!
Ngôn Lạc Nguyệt chớp mắt cũng chớp nhón lấy la bàn, cầm trong tay xem, cảm giác khiến thất vọng.
Hơi suy tư một chút, nàng liền đặt cho la bàn một cái tên.
"Ừm, để nghĩ xem... Dị hỏa luyện chế ngươi là một tiểu khả ái, xà xà cần ngươi tìm cũng là một tiểu khả ái, da mặt dày một chút, cũng thể tính là một tiểu khả ái ."
"Cứ quyết định , tên của cái la bàn , liền gọi là 'Tiểu Khả Ái Môn' !"
Đừng hỏi vì mỗi khi luyện một trang mới, Ngôn Lạc Nguyệt đều đặt cho chúng một cái tên.
Hỏi chính là ác thú vị của chơi game.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-dua-vao-thanh-hp-nghien-ep-ca-gioi-tu-chan/chuong-106.html.]
Ngôn Lạc Nguyệt mở chiếc khăn tay bọc trọn vẹn mấy lớp , lộ một mảnh vảy rắn nhỏ xíu trân tàng bên trong.
Cho dù rời khỏi cơ thể từ lâu, mảnh vảy rắn vẫn bích lục oánh nhuận, tựa như mỹ ngọc.
Trên bề mặt vảy ngưng kết một tầng thúy ý thanh lương, khiến liền nhịn sinh lòng yêu thích.
Ngôn Lạc Nguyệt cẩn thận chuyển vảy rắn lên rãnh khảm của la bàn, giây tiếp theo, kim chỉ nam của la bàn bỗng nhiên điên cuồng chuyển động.
Giữa một nhịp hít thở, hướng của kim chỉ nam dần dần định, nó kiên quyết chỉ về một hướng.
"Màu đỏ..."
Khi luyện chế "Tiểu Khả Ái Môn", Ngôn Lạc Nguyệt thiết lập cho kim chỉ nam hiện lên màu sắc khác , để biểu đạt cách khí tức xa gần.
Trong đó từ gần đến xa, bảy màu đỏ cam vàng lục lam chàm tím, lượt tăng dần.
Mà ý nghĩa của màu đỏ là, gần trong gang tấc.
Nhìn thấy màu sắc của kim chỉ nam, Ngôn Lạc Nguyệt chút kinh hỉ, chút kinh ngạc.
Chẳng lẽ khi tiểu xà lặng lẽ chuồn , kỳ thực vẫn luôn rời quá xa, mà là thủy chung quanh quẩn ở gần đây ?
Nếu thật sự là như , Ngôn Lạc Nguyệt tất nhiên bớt một lý do để thăm dò Lỗ gia.
nếu tiểu xà thể an tự tại sinh sống, Ngôn Lạc Nguyệt cũng thật tâm cảm thấy cao hứng nó.
Thuận theo sự chỉ dẫn của la bàn, Ngôn Lạc Nguyệt nhanh tìm điểm cuối của chuyến : Một tiểu viện ở ngoại vi Quy tộc.
Vào khoảnh khắc ngẩng đầu cửa viện, ký ức lâu gặp dần dần thức tỉnh trong đầu.
Nơi , chẳng là tiểu viện lúc ban đầu nàng gặp Tiểu Thanh Xà ? Chính là nơi dùng để chiêu đãi tu sĩ qua đường.
Ngôn Lạc Nguyệt nhớ rõ, Tiểu Thanh Xà ban đầu chính là chạy trốn từ tiểu viện nhỉ?
Trong lòng dần dần dâng lên một loại dự cảm, nhưng thần sắc mặt Ngôn Lạc Nguyệt vẫn trầm tĩnh.
Tuân theo sự chỉ dẫn của la bàn, nàng tới một góc tường, đào mặt đất lên, nhanh liền phát hiện một mảnh vảy rắn chôn lớp đất.
Một mảnh bích lục mà nhẹ nhàng, nhỏ bé tinh xảo, khác gì mảnh vảy xà xà lưu cho Ngôn Lạc Nguyệt.
nơi , cũng ảnh của tiểu xà.
"Lại là như ." Ngôn Lạc Nguyệt rốt cuộc cũng nghĩ thông suốt mấu chốt trong đó, thấp giọng tự lẩm bẩm một câu, "Xem mảnh vảy , hẳn là do tiểu xà lúc lưu ."
Nàng nhớ rõ ngày thứ hai khi tiểu xà chạy trốn, liền đổ một trận tuyết mùa đông.
Mảnh vảy rắn hơn phân nửa là lúc đó che lấp tuyết, lúc đầu xuân nước tuyết tan cọ rửa đến góc tường, dần dần bụi bặm vùi lấp.
Cho đến hôm nay, nó Ngôn Lạc Nguyệt một nữa khai quật , giống như là nhặt lên một câu chuyện xưa thất lạc trong khe hở thời gian.
Hơi lắc đầu, Ngôn Lạc Nguyệt nửa đùa nửa thật nghĩ: Tiểu Thanh Xà lưu một mảnh vảy trong viện, lưu một mảnh vảy bàn ... Đây đều là thứ hai , vảy dễ rụng như ?
Nàng chỉ từng thấy mèo nhà nuôi rụng lông, còn từng thấy rắn hoang dã rụng vảy a.
Bất quá, cái và cảnh tượng đám lông xù bay lông đầy trời giống .
Ngôn Lạc Nguyệt tưởng tượng một chút dáng vẻ vảy lấp lánh rơi rụng đầy đất, cảm thấy cũng khá đáng yêu!
Đem mảnh vảy thứ hai cũng xếp chồng rãnh khảm la bàn, Ngôn Lạc Nguyệt một nữa gạt kim chỉ nam.
"Được , quả nhiên vẫn Như Ý Thành xem thử... Ừm, học đường , gọi Giang cùng ."
Như , một khi suy đoán chứng thực, bọn họ liền thể lược bỏ khâu trung gian, g.i.ế.c ngay chôn tại chỗ... Khụ, ý của Ngôn Lạc Nguyệt là, như liền thể trực tiếp bóp c.h.ế.t sự kiện ác liệt từ trong trứng nước .
————————————
Trăng sáng cong cong chiếu Cửu Châu, mấy nhà hoan hỉ mấy nhà sầu.
Vào thời khắc Ngôn Lạc Nguyệt luyện Linh phẩm pháp khí, dùng la bàn theo hướng tìm ngựa, trong mật thất lòng đất của Lỗ gia ở Như Ý Thành, là một phen cảnh tượng khác.