TA DƯỠNG LÃO BẰNG TRUYỆN ĐAM MỸ TRONG LÃNH CUNG - 1

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:59:19
Lượt xem: 36

Đêm thứ nhất.

Ta nấp bức bình phong, đôi mắt dán c.h.ặ.t cặp m.ô.n.g tròn căng mọng khỏi cảm thán. Bệnh cũ của bổn cung tái phát . Ôi chao, Bệ hạ quả hổ danh là Hà Bắc, cặp đào to lớn thực sự quá tròn trịa. Ta tặc lưỡi, thầm nghĩ: “Thôi, trả về , thế đủ .”

Đêm thứ hai.

Ta nấp sát trướng, chứng kiến đương kim Hoàng thượng cùng Nhiếp chính vương đang nghị sự. Một eo thon lưng rộng, phong thần tuấn lãng; một ngọc thụ lâm phong, mày mắt như vẽ. Hai họ càng càng gần, cách cứ thế thu hẹp trong cái khí quỷ quái đầy mùi “kéo co” .

Ôi cha ơi, con đời !

lúc cao trào, Hoàng đế đột ngột ngoảnh đầu . Đôi lông mày khẽ nhíu, tiến về phía , nhẹ nhàng lau hai vệt m.á.u mũi đang chảy ròng ròng. Sau đó, lạnh lùng giơ tay sai khiêng về.

Đêm thứ ba... À, còn đêm thứ ba nào nữa.

Thông cáo ban xuống: “Tiểu thư nhà họ Giang tuy dung mạo xinh , chỉ là tham ăn chút, đưa đến lãnh cung dưỡng lão .”

Ta xách bọc nhỏ, đối diện với cánh cổng lãnh cung âm u lạnh lẽo mà cảm thán sự vô thường của mệnh. Nhìn cái giường đá bên trong, tự nhủ: “Chỉ với cái giường thôi, xem thế nào leo lên vị trí Hoàng hậu.”

Gà xốt phô mai cay

Nói đùa thôi, ngay cả mang giày còn thấy khó, căn bản là leo lên nổi. Ta ôm tay lăn trở giường, lòng càng thêm u uất. Xuyên đến ba ngày, thê t.h.ả.m trở thành một phế phi.

Trong đầu lúc hiện lên hình ảnh vòng eo mềm mại của Hoàng đế khi nghiêng, cùng ánh mắt cố chấp xen lẫn d.ụ.c vọng của Nhiếp chính vương. Còn đêm đó, tóc mai hai quấn quýt ... Nghĩ đến đây, bụng đột nhiên dâng lên một dòng ấm áp. Ta lập tức giật xuống dải lụa trắng mà chủ nhân của xác dùng để treo cổ, hào hứng bắt đầu sáng tác nghệ thuật.

Bút pháp như mây bay nước chảy, ý văn tuôn trào như suối, ý tứ dạt dào dứt, một mạch thành tác phẩm để đời.

Khi Mặc Ngọc trở về, tay còn cầm bát khoai lang héo, nàng thấy bẹp dí mặt đất như c.h.ế.t, bên cạnh là ba thước lụa trắng bay phất phơ. Nàng hoảng hốt bệt xuống đất, bắt đầu lóc t.h.ả.m thiết. khi nàng cầm dải lụa trắng lên xem, ánh mắt dần trở nên kỳ lạ.

“Trên đó chi chít hoa văn, là cái gì nương nương?”

Ta đáp lời bằng giọng đầy tự hào: “Khăn quàng in hoa phiên bản giới hạn đầu thu năm 25 của T.ử Cấm Thành đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-duong-lao-bang-truyen-dam-my-trong-lanh-cung/1.html.]

Mặc Ngọc cẩn thận quan sát một hồi, ánh mắt nàng từ nghi hoặc chuyển sang kinh ngạc, tiếp đó là một tiếng thở dài đầy thỏa mãn: “Tuyệt phẩm tiên giới thế vùi trong lãnh cung, quả là đáng tiếc cho thiên hạ.”

---

Ngày hôm , Mặc Ngọc lén lút khỏi lãnh cung, liên lạc với chưởng quỹ của hiệu sách một để mang bản thảo ngoài. Chưởng quỹ là nghề nhiều năm, chỉ liếc mắt một cái ngửi thấy cơ hội kinh doanh tuyệt diệu.

“Bài văn bố cục kín kẽ, từ ngữ táo bạo, mặn nhạt hài hòa, cách phong phú đa dạng. Xem tác giả là tay lão luyện!” Lão chưởng quỹ quyết định ngay lập tức: “Không nhiều nữa, xuất bản!”

Từ xưa đến nay, bí mật hoàng gia luôn là đề tài nóng hổi nhất. Cuốn Loạn Thần Tặc T.ử mắt lập tức gây sốt khắp kinh thành. Từ quan quyền quý, phu nhân danh môn đến dân thường, nho sinh, lang y… ai ai cũng tìm . Trong chớp mắt, giấy in cũng trở nên đắt giá.

Một ngày nọ, thấy một tiểu thái giám mật nắm tay cung nữ, rạng rỡ. Linh hồn thích hóng chuyện của lập tức bùng cháy. Ta lân la gần ngóng.

“Tỷ , chán quá … Định xem Loạn Thần Tặc T.ử một chuyến đây, ngươi ?”

“Sao còn dính dáng tới nữa? Nếu mà là… Mưu kế của Nhiếp chính vương đúng là quá thâm sâu. Dã tâm an phận với Bệ hạ mới là điểm hấp dẫn nhất. Ôi, nhất là câu : ‘Bệ hạ dẫn thần bước lên con đường nơi thần chẳng còn giống một bề nữa… Chính dụ dỗ …’ Sự giằng xé và đau khổ trong đó, thật đáng nghiền ngẫm.”

“Đáng tiếc, tác giả Thục Địa Tam Nhân thật câu khách, mười ngày nửa tháng cũng chẳng cập nhật nổi một . Thật lấy hết d.a.o trong Ngự thiện phòng mà ‘xử’ cái tên tác giả !”

Ta mà toát mồ hôi hột. Cung nữ thì thầm: “Tỷ đừng vội, cho ngươi xem một bảo bối.”

Ta trộm mà khỏi đỏ bừng mặt. Đó là quyển Hương Trong Trướng Thiên Tử, tái hiện hảo cốt truyện Loạn Thần Tặc T.ử với những hình vẽ chi tiết đến mức khó tin.

“Người tên Trừ Thủy Nhất Nam vẽ tranh thật là tuyệt, còn cao tay hơn cả họa sư trong kinh thành. Quan trọng nhất là nội dung then chốt chẳng cắt bớt chút nào, đúng là khiến m.á.u nóng sôi trào!”

Trong lòng lập tức dâng lên cảm giác phấn khích của một “bà ” tự hào. Tiểu thuyết của nổi đến ? Đã cả bản chuyển thể tranh ảnh !

---

Đang lúc linh cảm tuôn trào định bắt đầu sáng tác chương mới, Mặc Ngọc đột nhiên loạng choạng chạy : “Nương nương, mau đầu !”

Nàng dứt lời, phía vang lên tiếng hô the thé: “Hoàng hậu nương nương giá đáo!”

Loading...