Vị Hoàng đế cực kỳ khó hầu: nóng bảy phần, thích hương trầm, chỉ thích hương trái cây. Hắn còn chẳng thèm lấy một cái. Một , vì việc thất lễ, lạnh lùng: “Đưa nàng trở về lãnh cung!”
Ta thu dọn hành lý trở về “quê nhà hạnh phúc” trong sự vui vẻ. đầy một nén nhang, đại thái giám của Hoàng hậu chạy đến: “Đừng suy sụp, bản cung chỉ dùng chút kế nhỏ thôi.”
Hoàng hậu thuyết phục Hoàng đế giảm hình phạt từ lãnh cung xuống thành “chép kinh Phật”. Nàng mang một chồng giấy dày như gạch: “Nguyên Chiêu, ngươi việc quan trọng hơn . Bên ngươi chương mới thì bên vẽ tranh minh họa. Ta cũng là sự nghiệp đấy nhé! Nếu biên cương bất , trưởng chinh chiến, hậu cung cắt giảm chi tiêu, cũng chẳng vẽ mấy thứ để bù đắp gia tộc.”
Ta nàng, nên lời. Hóa nỗi khổ của “sinh viên nghệ thuật” thời nào cũng giống .
---
Cứ thế, một vòng lặp nổ : Hoàng đế bắt giáng lãnh cung, Hoàng hậu tìm cách kéo lên. Ta thậm chí còn bỏ qua luôn bước lãnh cung mà ở việc luôn. Hoàng đế phát hiện như “kẹo cao su” dứt , càng thêm gây khó dễ. Ta cũng , khó một , liền thêm một nhân vật xa truyện.
Mọi chuyện lên đến đỉnh điểm khi Nhiếp chính vương tình cờ điệu hát của lão mù Trần: “Lang t.ử dã tâm – Mưu nghịch vong triều, ngủ với Hoàng đế”. Ngài lập tức cáo bệnh nghỉ triều nửa tháng. Các quan viên khác thăm bệnh về cũng đồng loạt cáo bệnh, ai nấy đều “ôm m.ô.n.g” vòng tránh Hoàng đế.
Hoàng đế lo lắng về dịch bệnh, nhưng Hoàng hậu kéo góc: “Huynh trưởng hơn một tháng dám lên triều . Huynh lo cái m.ô.n.g, mà là lo cái đầu! Chuyện của ngươi giấu lâu , mau chạy !”
Ta và Hoàng hậu đang định chạy trốn thì Tiêu Thục phi từ chui , tự chui bao tải: “Mang theo với!”
chúng thoát . Hoàng đế đó, ánh nến soi rõ gương mặt u ám: “Trẫm đối với nàng bạc, vì nàng cứ luôn nghĩ đến chuyện rời khỏi trẫm?”
Thục phi phạt diện bích một tháng. Còn ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-duong-lao-bang-truyen-dam-my-trong-lanh-cung/3-het.html.]
“Giang Nguyên Chiêu, ngày mai c.h.é.m đầu!”
Trong ngục tối, run rẩy. Ta c.h.ế.t! lúc đó, Hoàng đế bước .
“Trốn cái gì? Mấy cuốn tiểu thuyết phong nguyệt ngươi trẫm từ lâu . Vốn định cho ngươi về quê dưỡng lão, ai ngờ ngươi dắt cả quý phi của trẫm !”
Hắn thở dài, cửa sổ: “Khuyển Nhung xâm phạm biên cương. Thủ lĩnh của chúng gửi thư hỏi trẫm ‘âm dương đồng thể’ , còn sẽ để ba nghìn tướng sĩ giẫm nát Yên Thành đích ‘nếm thử’ tư vị của trẫm. Giang Nguyên Chiêu, đây chắc cũng là công lao của ngươi nhỉ?”
Ta lập tức thu nụ . Hoàng đế rút d.a.o găm, ánh thép lóe lên: “Từ hôm nay, Giang Nguyên Chiêu c.h.ế.t. Trẫm phái ngươi thị nữ của Triều Dương công chúa hòa . Trẫm ngươi lấy văn hóa cảm hóa họ, dùng ngòi b.út của ngươi âm thầm lay chuyển chí hướng của dân Khuyển Nhung.”
Ta dập đầu tạ ơn. Hóa là “công tác nước ngoài”!
---
Gà xốt phô mai cay
Mùa xuân năm , tướng quân Thẩm phá tan quân Khuyển Nhung. Trong hàng tướng sĩ, một nữ t.ử đích Hoàng đế ban thưởng. Tay trái nàng cầm thẻ tre, tay cầm b.út son, bên hông đeo kiếm.
Có nàng là phi tần, nàng là mật thám. chân tướng mờ nhạt theo thời gian. Chỉ rằng năm , cuốn Loạn Thần Tặc T.ử cuối cùng cũng đón đại kết cục. Cửa hiệu sách một tấp nập đến mức suýt đạp nát cửa tiệm.
Trong gian phòng nhỏ, Hoàng hậu cầm cọ vẽ, gắt lên: “Giang Nguyên Chiêu, yên đó, nhúc nhích! Nhìn Thục phi kìa, đoan chính bao, giống như ngươi, chẳng dáng gì!”
Ta hì hì, phóng tầm mắt xa. Phúc phần của , quả nhiên vẫn còn ở phía .