Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 476

Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:07:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ biểu hiện của mà xem, quả thực thích nơi .

Giang Nguyệt Bạch để cho Khí Huyết Đan và Đoạn Cốt Đan cần thiết để tu luyện 《Cửu Chuyển Kim Thân Quyết》, dọc đường lúc rảnh rỗi nàng luyện, đủ cho dùng trong ba năm.

Lúc chia tay, tâm cảnh của Niệm Không thông suốt, hề quá nhiều sự lưu luyến, còn an ủi Giang Nguyệt Bạch.

"Nguyệt Bạch tỷ tỷ nếu nhớ , thì đến thăm ."

Giang Nguyệt Bạch đáp, chỉ xoa đầu Niệm Không, xoay rời .

Bước khỏi Kim Cương Đài, Giang Nguyệt Bạch từ xa thấy Tạ Cảnh Sơn đang theo một hòa thượng béo gánh linh thái lên lầu.

Hòa thượng béo chỉ mới tu vi Luyện Khí kỳ, thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa, Tạ Cảnh Sơn còn ngừng lải nhải bên tai .

"... Ta thật sự là hiếu kỳ, các hòa thượng ăn thịt, hằng ngày rau xanh đậu phụ thể ăn béo đến mức ? Đạo gia chúng tu hành thường ăn thịt yêu thú, cũng chẳng thấy ăn thành như ngươi..."

Hòa thượng béo dở dở , dám đắc tội một tu sĩ Kim Đan như Tạ Cảnh Sơn, chỉ thể tăng nhanh bước chân lên lầu.

"Tạ Cảnh Sơn!"

Giang Nguyệt Bạch gọi một tiếng từ xa, Tạ Cảnh Sơn lúc mới buông tha cho hòa thượng , về phía Giang Nguyệt Bạch.

Hòa thượng như đại xá, biến mất tăm trong nháy mắt.

"Nơi cửa Phật trang nghiêm, thể đừng ăn cố kỵ như ?"

Tạ Cảnh Sơn theo hướng hòa thượng béo biến mất: "Thật sự là hiếu kỳ thôi, chuyện của xong ?"

Giang Nguyệt Bạch gật đầu: "Vân Thường và Cát Ngọc Thiền ?"

"Họ cùng mấy võ tăng Kim Cương Đài Trúc Cơ kỳ về phía Nam Thương Lang cổ thành diệt trừ Yêu Lang Vương , bò cừu của dân du mục gần đó ăn thịt ít, gần đây bắt đầu ăn thịt ."

Tạ Cảnh Sơn đang , một đạo ánh sáng truyền thư phi kiếm từ phía Nam b.ắ.n tới, Giang Nguyệt Bạch tóm gọn, khi xem xong sắc mặt biến đổi.

"Sao ?" Tạ Cảnh Sơn hỏi.

Giang Nguyệt Bạch đưa truyền thư phi kiếm cho : "Vân Thường và Cát Ngọc Thiền truy đuổi Yêu Lang Vương, ở ngọn núi tuyết phía Tây cổ thành phát hiện chút thứ gì đó, bảo chúng qua đó xem xem, !"

 

Chương 332 Bất T.ử Đằng

Tây Lĩnh tuyết sơn quanh năm tuyết phủ, bạc trang tố khỏa như một con ngân long vắt ngang chân trời, hùng vĩ hiên ngang, lạnh lẽo tráng lệ.

Giang Nguyệt Bạch cưỡi bạch hạc, Tạ Cảnh Sơn cưỡi kiếm linh Họa Đấu, hai một một đuổi đến địa điểm Vân Thường , liền thấy tiếng sói hú và tiếng nổ mạnh, liên miên dứt.

Tiếng băng nứt khiến nổi da gà vang vọng trời xanh, bão tuyết từ đỉnh núi đổ xuống, đang lao về phía thung lũng băng giữa hai ngọn núi bên .

Vân Thường, Cát Ngọc Thiền còn hai võ tăng Trúc Cơ kỳ, bốn hàng trăm bầy sói bao vây, kịch chiến ngừng.

Một con sói khổng lồ trắng như tuyết, kiêu hãnh ở nơi cao, trong đôi mắt sói xanh biếc ẩn chứa sát ý, khiến thấy mà phát lạnh.

"Huynh xuống giúp đỡ, đến chống đỡ trận tuyết lở."

Giang Nguyệt Bạch với Tạ Cảnh Sơn một tiếng, hai lập tức chia hai đường.

"Đều tránh , để tới!"

Tranh!

Kiếm khiếu ngất trời, Tạ Cảnh Sơn hét lên lời Giang Nguyệt Bạch thường hét, một kiếm quét lên sóng lửa cuộn ngược, trong chớp mắt ép lui bầy sói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-476.html.]

Gâu gâu!

Trong tiếng ch.ó sủa dồn dập, từng con hắc khuyển bốc lửa lao từ sóng lửa, hung hãn g.i.ế.c ch.óc bầy sói.

Tạ Cảnh Sơn hư rút hai thanh kiếm, một phong một hỏa, g.i.ế.c về phía Bạch Lang Vương.

Giang Nguyệt Bạch xông đến sườn núi, quần sơn rung chuyển, tuyết lớn sụp đổ, giống như một con nộ long đang gào thét, húc nát sơn hà đại địa.

"Ngọc Trần, Tiểu Lục!"

Một lam một lục hai đạo quang mang từ Giang Nguyệt Bạch xông .

Lam quang hướng xuống, tán thành mây bụi băng tinh khắp trời, điên cuồng hút lấy hàn khí xung quanh, băng tinh như hoa tuyết lan tỏa khuếch tán, trong chớp mắt tạo thành một tòa băng tinh lao ngục khổng lồ, che chở đỉnh đầu .

Lục quang hướng lên nghênh chiến tuyết lở, l.ồ.ng đèn nhỏ bé, liệt diễm lèo lái tạo thành biển lửa ngập trời, tuyết lớn mang thế nghìn cân gào thét lao biển lửa, thiêu đốt điên cuồng hóa thành mây mù bốc .

[Đốt đốt đốt]

Lồng đèn rung chuyển dần chuyển từ lục sang hồng, đó hiện ba chữ đen, đằng đằng sát khí.

Màu lục tự nhiên là Tiểu Lục tiến giai thành linh khí, bây giờ thể dựa theo tâm trạng của nó mà biến đổi màu sắc bản thể, lúc bình tĩnh là màu lục, khi phẫn nộ thì biến thành màu hồng.

Phía băng tinh lao ngục, Băng Giáp Trùng Vương to bằng móng tay tỏa vầng sáng u lam, hấp thu phần lớn huyền băng chi khí trong Băng Phách Châu, hiện tại là lục giai Trùng Vương tương đương với Kim Đan sơ kỳ.

Sau tiến giai, nhất định hấp thu thêm nhiều thiên tài địa bảo thuộc tính băng hơn.

Giang Nguyệt Bạch đặt tên cho nó là Ngọc Trần, giống như Tố Trần trong Tố Trần Vực, đều là tên gọi thế của tuyết.

Chít chít!

Giang Nguyệt Bạch dừng giữa trung, Cát Tường từ trong giỏ mây bên hông thò đầu , thấy đỉnh đầu lửa cháy hừng hực, lập tức rụt đầu ngoan ngoãn chờ đợi, chỉ cái mũi ngừng khịt khịt về phía bên .

[Đốt nổi nữa]

Chữ l.ồ.ng đèn Tiểu Lục đổi, hỏa thế giảm bớt, tuyết lở vẫn đang tiếp tục.

Giang Nguyệt Bạch phất tay bảo Tiểu Lục rút về, ngọn lửa tắt ngấm, tuyết lớn còn nện mạnh xuống vòm mái của băng tinh lao ngục bên .

Ầm!

Khí lãng đẩy , tuyết bay đầy trời, dư âm chấn động dần xa, thiên địa trở bình yên.

Rắc!

Vòm mái băng tinh nứt , cuối cùng vỡ vụn thành mạt băng khắp trời, kéo theo cái đuôi u lam lốm đốm bay về trong cơ thể Ngọc Trần.

Ngọc Trần và Tiểu Lục cùng trở bên cạnh Giang Nguyệt Bạch, Ngọc Trần về Liên Đài Động Thiên, Tiểu Lục ở bên ngoài dạo chơi.

Giang Nguyệt Bạch dẫn theo Tiểu Lục đến thung lũng băng bên , xác sói khắp nơi, m.á.u chảy thành sông, liệt diễm rải rác xung quanh như linh tính, từng cụm nhảy nhót, trở về hắc khuyển mặt .

Hắc khuyển rũ như vẩy nước, thể thu nhỏ bằng mèo con, nhảy nhót đ.â.m chân Tạ Cảnh Sơn, từ vai thò , hung hăng Giang Nguyệt Bạch một cái.

"Đáng ghét, để con Lang Vương đó chạy mất ." Tạ Cảnh Sơn thu kiếm trở về, cảnh giác xung quanh.

Vân Thường và Cát Ngọc Thiền đều thương ở mức độ khác , hai võ tăng bên cạnh hướng Giang Nguyệt Bạch và Tạ Cảnh Sơn gửi lời cảm ơn.

Vân Thường cau mày : "Con Bạch Lang Vương đó cảm giác quá đúng, thông minh giống như thú loại, chúng nó cố ý dẫn đến đây, hơn nữa cảm nhận thở thuộc về yêu thú."

Cát Ngọc Thiền ngẩng đầu phía một cái, nếu Giang Nguyệt Bạch ngăn chặn tuyết lở, bọn họ đều chôn vùi đó.

 

 

Loading...