Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 480

Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:07:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng bao lâu , Giang Nguyệt Bạch tìm đoạn nhai nơi nàng quan lôi năm đó.

Yên Hà khinh chu đáp xuống, Giang Nguyệt Bạch là đầu tiên nhảy xuống thuyền, chân giẫm lên lá khô, âm thanh giòn tan khiến nàng như điện giật , dâng lên một luồng cảm xúc khó tả.

Chuyện cũ như khói, tựa như mới ngày hôm qua.

Hơi thở của Giang Nguyệt Bạch dồn dập, nàng một một , về phía sâu trong thung lũng.

Ầm đùng!

Tiếng sấm rền vang, tia chớp chiếu sáng thung lũng tối tăm, Giang Nguyệt Bạch dường như thấy chính năm đó, hằng ngày bận rộn tất tả, tay xách d.a.o rựa chạy chạy trong mảnh đất lớn .

Đọc sách luyện công, trồng trọt vẽ phù, chẻ tre khôi ...

Linh điền ban đầu thú nhỏ đào bới đến biến dạng , phủ đầy lá khô dày cộm, rừng trúc bên cạnh xào xạc trong gió cuồng phong.

Măng gốc trúc ai đến đào, mọc thêm ít cành trúc xanh non.

Sột soạt sột soạt...

Băng qua rừng trúc, Giang Nguyệt Bạch thấy căn nhà trúc xây dựa núi của nàng, trải qua hơn hai mươi năm mưa gió, vẫn vững vàng dựa núi, chỉ là phủ đầy lá khô, giăng vài tấm mạng nhện trắng như tuyết mà thôi.

Bước khoảnh sân nhỏ cỏ hoang mọc um tùm, trong đám cỏ dại ở ruộng đất hai bên, thế mà còn vài gốc Hỏa Kinh Cực, bên cuộn tròn một con rắn độc vằn đỏ linh khí, uốn khè lưỡi với Giang Nguyệt Bạch.

Giang Nguyệt Bạch thèm để ý đến nó, đẩy cửa , tiếng ma sát trục cửa ch.ói tai vang vọng trong thung lũng, bụi bặm bay lả tả rơi rụng.

Trong căn phòng u ám, bàn trúc ghế trúc, giá trúc giường trúc do chính tay nàng đóng thảy đều còn đó, nếu nàng nhớ lầm, cái chén trúc nàng tiện tay bày bàn lúc rời cũng từng dịch chuyển.

"Bao nhiêu năm , nơi thế mà luôn khác đến qua."

Giang Nguyệt Bạch chút cảm khái, suy nghĩ kỹ bật , một cái nơi rách nát nấy thế , ai mà thèm khát chứ?

Cũ kỹ trùng phùng, nàng trái nảy sinh mấy phần hoài niệm.

Ngày tháng lúc đó tuy khổ, trong lòng luôn nghẹn một luồng khí, mục tiêu động lực, vì để rèn luyện thể, tự tay dẫn lôi đ.á.n.h chính .

Đâu giống như bản hiện tại, chỉ là lôi kiếp mà thôi, sợ đến mất mật.

Thật tiền đồ!

Giang Nguyệt Bạch đột nhiên nhớ điều gì, chạy nhà xổm xuống, dùng hai tay gạt lớp lá khô dày cộm, đào bới trận pháp phù văn và đất cát sớm mất hiệu lực.

Bùn đất dính , bôi lên mặt, liên tục đào ba bốn cái bầu hỏng, cuối cùng cũng tìm thấy một cái còn nguyên vẹn sứt mẻ.

Giống như tìm thấy kho báu thất lạc lâu, Giang Nguyệt Bạch bỗng nhiên rộ lên, đến mức sống mũi cay cay.

Giang Nguyệt Bạch mang theo một bùn đất chạy nhà, thấy Tạ Cảnh Sơn, Vân Thường và Cát Ngọc Thiền ba tới, thể chờ đợi mà giơ bình rượu bầu tay lên.

"Rượu linh chôn từ hai mươi năm , các nếm thử một chút ."

Ba dáng vẻ đầy bùn đất và mặt nàng, còn dáng vẻ của Kim Đan kỳ khôi thủ Thiên Diễn Tông, Vọng Thư chân nhân nữa.

Lúc nàng, thuần chân giống như một đứa trẻ đang khoe khoang và chia sẻ đồ với bạn bè.

 

Chương 335 Lại xuống quặng động

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-480.html.]

Thung lũng tối tăm, rừng trúc u tĩnh, một đống lửa trại, bốn con .

Tiếng lôi đình gào thét dứt bên tai, tia chớp liên tục xẹt qua bầu trời đêm, hết đến khác chiếu sáng Giang Nguyệt Bạch đang vùi đầu gọt tre.

Tạ Cảnh Sơn cau mày quanh bốn phía, tưởng tượng nổi năm đó Giang Nguyệt Bạch chống chọi ở đây như thế nào.

Vân Thường đầy mắt xót xa Giang Nguyệt Bạch, Cát Ngọc Thiền chút thoải mái, thị lực và thính lực của nàng đều rèn luyện đặc biệt, tiếng sấm và tia chớp khiến nàng khó chịu đựng.

Giang Nguyệt Bạch gọt xong bốn cái chén trúc, mỗi rót một chén nước rượu tỏa lục quang.

Ba , nghi ngờ rượu còn thể uống .

"Uống , tự tay ủ đấy, độc, các xem."

Giang Nguyệt Bạch ngửa đầu, nước rượu miệng, cả khuôn mặt nàng trong chớp mắt trở nên quá .

Ực!

Khó khăn nuốt xuống nước rượu, Giang Nguyệt Bạch ngượng ngùng : "Rượu lẽ là để quá lâu ..."

Chén của Vân Thường và Cát Ngọc Thiền đều Giang Nguyệt Bạch thu , Tạ Cảnh Sơn né sang một bên.

"Ta trái xem xem rốt cuộc nó khó uống đến mức nào."

Một cạn sạch, Tạ Cảnh Sơn suýt nữa phun , dùng sức bịt miệng, rướn cổ nuốt xuống.

lúc ở nhà, canh , và cha đều là trực tiếp nuốt xuống như , quen .

Tạ Cảnh Sơn đầu thấy Giang Nguyệt Bạch trợn mắt há mồm, mặt đỏ, lắp bắp : "Cũng... cũng ... cũng khó uống đến ."

Giang Nguyệt Bạch trợn trắng mắt, nếu bản nàng nếm qua, thật sự tin cái con quỷ Tạ Cảnh Sơn !

"Tiểu Bạch, lúc đó nhỏ như , một ở đây thấy sợ ?"

Vân Thường nắm lấy cánh tay Giang Nguyệt Bạch, xót xa hỏi.

Giang Nguyệt Bạch mỉm gật đầu: "Tất nhiên là sẽ sợ chứ, cho nên liền để bản trở nên bận rộn, một ngày mười hai canh giờ ngừng nghỉ, như thì còn thời gian để sợ nữa."

Cát Ngọc Thiền lửa trại: "Năm đó một ở ngoại môn, nơi đất khách quê cũng là như , chỉ cần bận rộn lên, liền rảnh để suy nghĩ lung tung."

Vân Thường thở dài: "Mặc dù cũng từ nhỏ một ở trong khe núi ở Linh Thú Cốc, nhưng còn những linh thú đó bầu bạn."

Vân Thường từng trải nghiệm tương tự, tâm tư tinh tế, đặc biệt thể thấu hiểu cảm nhận của Giang Nguyệt Bạch năm đó.

Tạ Cảnh Sơn vẻ mặt ngơ ngác ba , nhớ cái tuổi đó của , thảy đều là cùng Tống Tri Ngang, Thẩm Hoài Hy mấy bọn họ chạy loạn điên cuồng khắp tông môn, ngoại trừ đụng Kim Đan chân nhân và Nguyên Anh chân quân phạt , dường như chuyện gì khiến cảm thấy khó khăn cực khổ.

Giang Nguyệt Bạch để ý : "Lúc đó lẽ cảm thấy khổ, sợ hãi cô độc, lo lắng bản tiền đồ, thấy tương lai, nhưng thực sự vượt qua mới phát hiện, mỗi ngày năm đó ở đây đều uổng phí, nếu năm năm tiềm tu ở đây, cũng sẽ của ngày hôm nay."

Gió đêm se lạnh, lửa trại nổ lốp bốp.

Ba phiên kể về những trải nghiệm thời thơ ấu của mỗi , Vân Thường thậm chí còn thể đùa về chuyện nàng vì nhớ cha suốt đêm, Cát Ngọc Thiền cũng đem những lời ngoại môn mỉa mai nàng một cách để ý.

Giang Nguyệt Bạch : "... Đây gọi là khác ném bùn , lấy bùn trồng hoa sen!"

"Trồng ngó sen bán lấy tiền tiêu." Vân Thường tiếp lời.

 

 

Loading...