Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 482
Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:07:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn chỉ thấy thành tựu của Giang Nguyệt Bạch, thấy nàng hết đến khác mặt , từng thấy con đường chân nàng, là gập ghềnh trắc trở bao nhiêu.
"Tiểu Lục? Ngươi chạy ?"
Phía truyền đến giọng của Giang Nguyệt Bạch, Tạ Cảnh Sơn từ trong vách núi chen , thấy Tiểu Lục đ.â.m thẳng mặt Giang Nguyệt Bạch, l.ồ.ng đèn ba chữ.
[Có phát hiện]
Chương 336 Bàn Sơn
Giang Nguyệt Bạch theo Tiểu Lục, suốt quãng đường xuyên núi xuống, đến tầng thấp nhất của cả quặng sơn, phát hiện một thạch thất dùng để tu luyện.
Trong thạch thất cái gì cũng , rõ ràng là nơi ở và tu luyện của Kim Đan chân nhân trấn giữ Âm Sơn quặng trường đây.
Tiểu Lục lơ lửng giữa thạch thất, nền đất bên khắc họa phù văn, tổ hợp thành hình dạng trận bàn, vị trí trung tâm nhất Tiểu Lục húc vỡ.
Giang Nguyệt Bạch gần kiểm tra: "Chỉ là địa mạch linh khí yếu ớt mà thôi, quặng trường đều bỏ hoang, bọn họ khi rời chắc chắn sẽ mang hết những thứ giá trị ."
Địa mạch linh khí và linh khí thông thường khác , linh khí thông thường trôi lơ lửng trong trung, địa mạch linh khí chìm sơn xuyên đại địa, bản mang theo trọng lượng nhất định.
Võ tu rèn luyện thể thường xuyên lấy địa mạch linh khí tu luyện, tăng cường sức mạnh bản .
[Nhìn ]
Tiểu Lục thái độ cứng rắn, bày tỏ
Chít chít!
Cát Tường nhảy xuống từ bên hông Giang Nguyệt Bạch, chui lỗ hổng, Tiểu Lục đột nhiên phun một đạo hỏa, suýt nữa thiêu trúng Cát Tường, bản nó cũng từ đèn l.ồ.ng xanh biến thành đèn l.ồ.ng đỏ.
Chít!
Cát Tường rụt về bên chân Giang Nguyệt Bạch, run bần bật.
Giang Nguyệt Bạch hiểu , bỗng thấy đau đầu.
"Tiểu Lục , chuyện tầm bảo vốn dĩ là thiên phú huyết mạch của Cát Tường, ngươi cứ bổn phận của quỷ đăng , một viên gạch đập , rảnh rỗi phun lửa là đủ , bất kể ngươi thể tầm bảo , bản ngươi là bảo bối của ."
Giang Nguyệt Bạch ném Cát Tường lỗ hổng, thấy màu đỏ Tiểu Lục từ từ rút , trở màu xanh ban đầu.
Nàng nhớ lúc Kiếm Tiêu khôi , đường từ Triều Thiên Vực đường thủy đến Lưu Sa Vực, Tiểu Lục liền vì nàng trò chuyện với Kiếm Tiêu khôi , một cơn giận thiêu rụi cá của nàng.
Cho nên nha, nàng thích nuôi linh sủng, còn chăm sóc cảm xúc của chúng, quá lãng phí thời gian.
nuôi thì quản, may mà tất cả linh khí đều thể sinh khí linh, Tiểu Lục chỉ là ngoại lệ, nếu nàng đau đầu như b.úa bổ.
Chít!
Cát Tường xuống lâu, liền ngậm một khối đá đen to bằng quả đào bò lên, đem đá đen ném chân Giang Nguyệt Bạch.
Giang Nguyệt Bạch nhặt lên, giơ mặt Tiểu Lục: "Chỉ thế ?"
Tạ Cảnh Sơn từ bên ngoài bước , mang theo vụn đá, kẹt ở .
"Đó là từ thạch, trong đó chứa đựng nguyên từ chi lực, thuộc thổ nhưng khắc kim, chắc là..."
Tạ Cảnh Sơn phủi vụn đá quanh bốn phía: "Chắc là khi địa mạch linh khí ở đây tiêu hao cạn kiệt, lôi nguyên lực của Lôi Trạch chảy qua cùng với
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-482.html.]
"Uổng công còn tưởng phát hiện bảo bối gì, nhưng chút địa mạch linh khí cũng là linh khí, đợi thu nó ."
Giang Nguyệt Bạch liếc Tiểu Lục một cái, Tiểu Lục biến thành màu hồng phấn, hưu một cái xông vách núi biến mất thấy .
Giang Nguyệt Bạch tế Liên Đài treo lỗ hổng, đem chút địa mạch linh khí còn sót trong địa mạch thảy đều hút Liên Đài.
Tích thổ nhi vi sơn, muỗi tuy nhỏ cũng là thịt.
Cạch!
Trong đan điền đột nhiên truyền đến tiếng vỡ vụn, Giang Nguyệt Bạch nội thị đan điền, phát hiện bầu đất Như Ý đang nứt nhanh ch.óng, một cây thước đá cũ kỹ dài bằng cánh tay từ trong đó nhảy .
Cây thước bay khỏi đan điền của Giang Nguyệt Bạch, đ.â.m thẳng từ thạch.
Từ thạch lập tức đ.â.m thành cát mịn màu đen, giống như một đàn cá bơi, với một độ cong kỳ lạ bao quanh cây thước, cuối cùng thảy đều chìm trong cây thước biến mất thấy .
"Của đây là nguyên từ linh khí?"
Cây thước trở trong tay Giang Nguyệt Bạch, nàng cũng tò mò kiểm tra cây thước, lúc chỉ thể cảm nhận nó là pháp bảo hệ thổ, hiện tại xem bản nó còn mang theo đặc tính của nguyên từ.
Giang Nguyệt Bạch tâm niệm động, cát vàng mênh m.ô.n.g từ cây thước cuồn cuộn ngừng chảy , theo sự vung vẩy của nàng hóa thành bức tường cát vàng mặt, biến đổi hình dạng bao quanh .
Cát vàng tùy ý phân hóa tổ hợp, quấn lên cái bàn trong thạch thất đột ngột siết c.h.ặ.t, cái bàn lập tức nát vụn thành bã.
Giang Nguyệt Bạch vung về phía giường đá, giường đá rung chuyển rời khỏi mặt đất.
Cây thước chỉ giữ mỹ linh tính của cát vàng, còn thể điều khiển sơn thạch, lẽ linh khí đủ lớn, bàn sơn (dời núi) đều thành vấn đề.
Giang Nguyệt Bạch thử điều khiển tinh vi, cát vàng dần dần hình dáng của con , nhưng tinh xảo hơn nữa thì nàng tạm thời vẫn .
Nghĩ đến khối từ thạch lúc nãy, Giang Nguyệt Bạch thả khôi phân đối kháng với .
Bạch long tiểu kiếm từ khôi phân b.ắ.n dồn dập, Giang Nguyệt Bạch vung cây thước, bạch long tiểu kiếm vốn đang trận hình lập tức sức mạnh kỳ dị loạn.
Giang Nguyệt Bạch lùi nửa bước cuộn lên bức tường cát vàng, bạch long tiểu kiếm thảy đều hút dính bức tường cát vàng.
Chỉ là từ lực đủ mạnh mẽ, khôi phân dùng sức một chút, bạch long tiểu kiếm liền thể thoát khỏi sự trói buộc của từ lực, lẽ cần thôn phệ thêm nhiều từ thạch mới thể tăng cường từ lực.
"Sao còn thể tự đối chiến với chính ? Ngày thường chẳng lẽ chính là luyện tập đấu pháp như ?"
Tạ Cảnh Sơn vẻ mặt kinh ngạc, cái não của Giang Nguyệt Bạch rốt cuộc mọc thế nào ? Ý tưởng kỳ lạ cũng quá nhiều !
Khôi ? Đợi về cũng sắm một cái!
Giang Nguyệt Bạch thèm để ý đến Tạ Cảnh Sơn, lật xem cây thước tay, lẩm bẩm trong lòng, linh thú linh khí bên cạnh nàng là loài nuốt vàng ?
Ngọc Trần ăn băng, Tiểu Lục ăn hỏa, Cát Tường ăn kim, Liên Đài giống như hố đáy đưa cái gì ăn cái nấy, hiện tại cây thước ăn từ thạch, nàng giàu đến mức nào mới thể nuôi nổi chúng nó?
"Cát Tường, tìm thêm chút nữa xem, ở đây còn quặng linh gì bỏ sót ."
Cát Tường cam chịu cực khổ, khắp nơi đ.á.n.h , nhưng thu hoạch gì.
Giang Nguyệt Bạch đành chấp nhận phận, bắt đầu mong chờ Lôi Trạch, từ thạch , đào cho đủ!
Trở thung lũng phía , Vân Thường và Cát Ngọc Thiền chuẩn xong xuôi chờ xuất phát, mây đen gần Lôi Trạch dày đặc thấy ánh sáng, cho dù là ban ngày cũng giống như ban đêm .
Ngồi lên Yên Hà khinh chu, Giang Nguyệt Bạch Âm Sơn, một ngọn cỏ, một bóng , bởi vì linh mạch cạn kiệt, ngay cả dã thú cũng ít khi đến đây.