Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 483
Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:07:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Nguyệt Bạch cầm Nguyên Từ Thích gõ gõ lòng bàn tay, bỗng nhiên bảo Tạ Cảnh Sơn dừng một chút.
Mấy hiểu chuyện gì, chỉ thấy Giang Nguyệt Bạch đạp mà lên, mấy bước chạy đến phía Âm Sơn, khí thế nhanh ch.óng tăng cao, linh khí cuồn cuộn dâng lên sóng cuồng biển dữ, đẩy chiếc Yên Hà Khinh Chu chao đảo lùi .
Giang Nguyệt Bạch thử xem, với bộ linh khí và thần thức hiện giờ của nàng, liệu thể dời núi .
Dậy!
Linh khí hùng hồn hậu trọng như vỡ đê rót Nguyên Từ Thích, Giang Nguyệt Bạch đem thần thức trải rộng bao phủ lên bộ một đỉnh chính và ba đỉnh phụ của Âm Sơn, mượn lực của Nguyên Từ Thích dẫn dắt sơn xuyên, đôi tay run rẩy từng chút một nhấc bổng lên.
Ầm ầm ầm!
Đại địa chấn động nứt toác, đất đá lăn xuống rầm rầm cuốn theo bụi mù ngợp trời, ba Tạ Cảnh Sơn thuyền, đón lấy cuồng phong gào thét, trợn mắt hốc mồm cả tòa Âm Sơn từng chút một rời khỏi mặt đất.
Dời non lấp biển vốn là năng lực của tu sĩ Nguyên Anh, Giang Nguyệt Bạch hiện tại thể , linh khí của nàng hùng hậu đến mức nào?
Cát Ngọc Thiền nhịn : "Đều Ngũ Linh Căn một khi kết Đan tất nhiên đồng giai vô địch, hôm nay mới , chỉ riêng lượng linh khí thôi thể dễ dàng kéo c.h.ế.t các tu sĩ Kim Đan khác, đối phó với hạng như nàng, vẫn đ.á.n.h nhanh thắng nhanh."
Vân Thường gật đầu: "Tiểu Bạch thật lợi hại!"
Tạ Cảnh Sơn suýt nữa thì quỳ xuống, Cát Ngọc Thiền sai, nếu thể nhanh ch.óng giải quyết Giang Nguyệt Bạch, một khi rơi thế chiến kéo dài, Giang Nguyệt Bạch thể kéo đến c.h.ế.t mới thôi.
Tiếng vang kinh thiên động địa, trán Giang Nguyệt Bạch dần thấm một lớp mồ hôi mỏng, lúc dời núi đối với nàng mà vẫn còn quá sức, cần tiêu hao đến chín thành linh khí .
Tuy nhiên, dời núi cũng giúp nàng giới hạn của ở .
Thu!
Ngũ Hành Liên Đài từ đan điền bay , cả tòa Âm Sơn hóa thành một luồng sáng hút liên đài, nhanh ch.óng phân giải hấp thụ.
Trên vùng đất trung tâm liên đài, một gò núi nhỏ màu đen đang ầm ầm mọc lên, nạp thổ linh khí các phương, hội tụ thành mạch.
Giang Nguyệt Bạch thở phào nhẹ nhõm, thu hồi Nguyên Từ Thích trở thuyền, Tạ Cảnh Sơn đưa tới một viên đan d.ư.ợ.c.
"Cam Lâm Đan dành cho tu sĩ Nguyên Anh, ăn thể nhanh ch.óng khôi phục linh khí và thần thức."
"Đa tạ."
Giang Nguyệt Bạch nhận lấy, trực tiếp ném trong miệng.
Tạ Cảnh Sơn bên cạnh lẩm bẩm: "Cũng sợ hạ độc ngươi."
Giang Nguyệt Bạch vờ như thấy, trong khoang thuyền nghỉ ngơi, Tạ Cảnh Sơn điều khiển Yên Hà Khinh Chu, lao v.út về phía Hoang Cổ Lôi Trạch.
Chưa đầy nửa ngày, Yên Hà Khinh Chu hạ xuống từ , tiến một vùng đất một ngọn cỏ.
Trên đỉnh đầu mây đen sà thấp, lôi đình cuồn cuộn, khí tràn ngập sát khí, phóng tầm mắt tới cũng thấy xương trắng phơi lộ, cát đen đầy đất, thấy bất kỳ sinh vật sống nào.
Chương 337 Đường ai nấy (Tháng 1 phiếu tháng 1800 tăng thêm)
"Lôi nguyên lực trong linh khí ở đây thật nồng đậm, chỉ hít thở bình thường thôi cũng cảm giác như kim châm nội tạng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-483.html.]
Cát Ngọc Thiền nhíu mày, từ thuyền nhảy xuống, nhẹ nhàng tiếp đất như một con mèo đen.
Giang Nguyệt Bạch và Vân Thường cũng nhảy xuống theo, Tạ Cảnh Sơn thu hồi Yên Hà Khinh Chu.
Vân Thường nhỏ giọng : "Truyền thuyết kể rằng Hoang Cổ Lôi Trạch thời thượng cổ gọi là Lưu Ba Sơn, là địa bàn của thần thú chưởng lôi Khuê Ngưu, Khuê Ngưu đến lôi đình ngập trời theo đến đó."
"Sau nhân tộc tiêu diệt tại đây, tạo thành vùng Hoang Cổ Lôi Trạch , bộ Lôi Trạch bản đồ hình dáng đại khái tương tự với hình bóng của Khuê Ngưu."
Phàm là chuyện liên quan đến thú loại, Vân Thường gần như đều hết.
Tạ Cảnh Sơn đảo mắt vùng đất đen hoang lương: "Lôi Trạch vì từ thạch tồn tại ở nơi sâu nhất nên pháp bảo và linh khí dễ can nhiễu, chỉ thể bộ xuyên qua, chúng cần từ đây thẳng về hướng Tây Nam, nếu thuận lợi thì một tháng là thể băng qua, đến Phong Đề Quốc."
"Cứ xem , hai nếu cảm thấy kiên trì nổi thì kịp thời lui ." Giang Nguyệt Bạch với Vân Thường và Cát Ngọc Thiền.
Hoang Cổ Lôi Trạch vốn là nơi tu sĩ Kim Đan thử luyện, thu thập tài nguyên hệ Lôi, ít tu sĩ Trúc Cơ dấn hiểm cảnh .
Tạ Cảnh Sơn rút kiếm, Tiểu Họa Đấu vai , Tiểu Lục cũng bùng lên lân hỏa, soi sáng khu vực xung quanh, sát bên cạnh Giang Nguyệt Bạch.
Nhóm bốn đón lấy cuồng phong lôi bạo chậm rãi tiến về phía , tia chớp bạc thỉnh thoảng giáng xuống từ đầu, đập mạnh mặt đất, nổ tung những đóa hoa điện bạc đầy đất.
Mới một khắc đồng hồ, Giang Nguyệt Bạch bỗng nhiên dừng , tiếng lôi đình xung quanh dần dày đặc, nhưng căn bản truyền tới từ đỉnh đầu.
Cát Ngọc Thiền cũng phát hiện điểm đúng, rút chủy thủ xoay , Vân Thường và Tạ Cảnh Sơn cũng lập tức đề cao cảnh giác.
Chỉ thấy từ trong bóng tối bước ba con tứ túc thú thể tạo thành từ mây đen, khắp đầy tia chớp bạc, diện mục dữ tợn, đôi mắt khát m.á.u chằm chằm bốn .
Chúng há miệng gầm lên một tiếng, tiếng sấm ầm ầm vang dội khắp tứ dã, chấn động đến mức khiến thần hồn bất , tai đau mắt hoa.
"Là Lôi Hống, chúng thực thể và tốc độ cực nhanh, cẩn thận!"
Vân Thường dứt lời, một con Lôi Hống lao tới mặt mấy như tia chớp, Cát Ngọc Thiền đạp đất lùi , bay mười hai con chủy thủ, liên như pháo b.ắ.n đ.â.m thể Lôi Hống.
Chủy thủ xuyên thấu thể Lôi Hống, Lôi Hống chút sứt mẻ, xoay vồ lấy Cát Ngọc Thiền.
Hai con còn cũng mang theo điện quang khắp g.i.ế.c tới, Vân Thường thả Linh Miêu tia chớp Lôi Hỏa, Giang Nguyệt Bạch đ.â.m một thương, hư ảnh long trảo nặng nề vỗ xuống.
Lôi Hống đ.á.n.h lui, Linh Miêu tia chớp của Vân Thường mang theo một chuỗi hồng mang xích liệt, như cơn lốc quấn lên thể Lôi Hống, điện quang và điện quang va chạm dữ dội, tiếng nổ dứt.
Tạ Cảnh Sơn một bảo vệ lưng Giang Nguyệt Bạch và Vân Thường, lúc một con Lôi Hống khác vồ tới đỉnh đầu liền vung kiếm c.h.é.m mạnh.
Kiếm mang liệt diễm đ.â.m thể Lôi Hống, sự va chạm của hỏa và lôi liền ầm ầm nổ tung, hỏa quang và lôi mang b.ắ.n tứ phía.
Giang Nguyệt Bạch liếc mắt sang, kịp thời bung Thái Hòa Tán che chắn cho nàng và Vân Thường, chỉ Tạ Cảnh Sơn hỏa diễm ở cự ly gần thiêu đến mức tóc tai xoăn tít bốc khói.
"Ngươi ngốc , hỏa và lôi chạm sẽ nổ ? Ngươi thể đ.á.n.h lui mới dẫn nổ ?"
Giang Nguyệt Bạch mắng mỏ, Tạ Cảnh Sơn và Tiểu Họa Đấu vai đều cụp tai xuống, Tiểu Họa Đấu còn lén lút nhe răng.
Con Lôi Hống còn Linh Miêu của Vân Thường ép lui, từng chút một tiêu hao sạch lôi điện , cuối cùng tan biến như khói, chỉ còn Cát Ngọc Thiền vẫn đang triền đấu với một con Lôi Hống khác.
Điện mang Lôi Hống ngừng quất Cát Ngọc Thiền, nàng nén đau liên tục né tránh lùi .