Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 490
Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:07:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phong Tố bên cạnh Giang Nguyệt Bạch và Tạ Cảnh Sơn, cẩn thận hỏi: "Hai vị tiền bối từng về quê nhà xem qua ?"
Giang Nguyệt Bạch trả lời tự nhiên: "Ký ức của con về Thanh Đằng Quốc sớm mờ nhạt , cũng , đều nhớ Dạ Lang Quốc ở hướng nào, chúng con đều là từ lúc nhỏ bán đến Bạch Thủy vực, nô lệ cho thế gia tu tiên."
Lúc nhắc đến Bạch Thủy vực, Tạ Cảnh Sơn ở bên cạnh nhạy bén phát hiện trong đám một phụ nữ khoác áo choàng rách rưới dẫn theo đứa trẻ bỗng nhiên run rẩy một cái.
Phong Tố về phía khuôn mặt của Giang Nguyệt Bạch và Tạ Cảnh Sơn.
Giang Nguyệt Bạch : "Chữ xăm mặt chúng con đường về xóa sạch , dùng t.h.u.ố.c, giờ nữa ."
Giang Nguyệt Bạch ghé mặt sát mặt Phong Tố để nàng kỹ, Phong Tố trái ngại ngùng tạ .
"Tiền bối chớ trách, thực sự là cục diện biến động, nhiều tu sĩ nhân tộc thừa cơ bắt , ngài xem chúng con còn mang theo trẻ con, thể đề phòng thêm một chút."
Giang Nguyệt Bạch quét qua những đứa trẻ dị nhân đang rúc lòng , cau mày : "Hiểu mà, con cũng là lớn chừng bán nô ."
Phong Tố thấy sự bi lương đồng cảm sâu sắc đáy mắt Giang Nguyệt Bạch, sự phòng đối với nàng cơ bản buông xuống, một tiếng liền giúp những khác cùng dọn dẹp.
Giang Nguyệt Bạch đầu, phát hiện Tạ Cảnh Sơn đang chằm chằm một phụ nữ khoác áo choàng vải rách, vóc dáng thướt tha đang hòn đá ven đường.
Trong lòng phụ nữ đó còn ôm một đứa trẻ cũng áo choàng che chắn, trông chừng sáu bảy tuổi.
Tạ Cảnh Sơn đến mê mẩn, cái đuôi lông xù lớn lưng rủ xuống đất, chậm rãi vẫy qua vẫy .
Giang Nguyệt Bạch ác ý nổi lên, đưa tay giật lấy cái đuôi của Tạ Cảnh Sơn một cái.
"Nhìn cái gì mà mê mẩn thế?"
Tạ Cảnh Sơn trong tích tắc tê rần từ đuôi lên tận đỉnh đầu, rùng một cái đầu , giơ tay định bịt miệng Giang Nguyệt Bạch.
Giang Nguyệt Bạch né , thấy Tạ Cảnh Sơn nháy mắt hiệu với nàng.
Tu sĩ Kim Đan thể truyền âm nhập mật, Giang Nguyệt Bạch thử : "Ngươi đem âm thanh dùng thần thức ngưng thành một sợi truyền qua đây, gì cứ thẳng."
Tạ Cảnh Sơn sực nhớ , vội vàng truyền âm : "Ngươi đừng sang bên đó, đừng đ.á.n.h rắn động cỏ, phụ nữ đó chúng từng gặp ."
Giang Nguyệt Bạch giả vờ quan sát môi trường xung quanh, phụ nữ đó trông chỉ tu vi Luyện Khí trung hậu kỳ, diện mạo rõ.
Tuy nhiên lúc nãy nàng lướt qua, trái phát hiện nàng và đứa trẻ trong lòng nàng, cả hai bàn chân đều móng guốc, chứng tỏ họ dị nhân của Phong Đề Quốc.
"Nàng là ai?"
Tạ Cảnh Sơn nhổ một ngọng cỏ ngậm trong miệng, truyền âm : "Nàng và đứa trẻ đều dịch dung, nhưng giấu đôi mắt Liệt Hỏa Bách Đoán của , nàng và đứa trẻ đều là dị nhân Hồ tộc, lúc nãy khi ngươi nhắc đến Bạch Thủy vực nàng phản ứng lớn và sợ hãi, ngươi đoán xem chúng gặp nàng ở ."
Giang Nguyệt Bạch cẩn thận hồi tưởng những dị nhân Hồ tộc gặp ở Bạch Thủy vực, nếu ấn tượng nhất, chắc chắn kể đến hôm họ chặn đ.á.n.h Phương Minh Dật, ở ngoại ô thấy con hồ ly xinh Phương Minh Dật giấu kỹ trong nhà vàng.
Giang Nguyệt Bạch chấn kinh mở to mắt: "Tình nhân của Phương Minh Dật? Vậy đứa trẻ trong lòng nàng là?"
Tạ Cảnh Sơn gật đầu: "Giống hệt thằng nhãi Phương Minh Dật lúc nhỏ, nhưng đứa trẻ đó đúng thực là một dị nhân, tai hồ ly và đuôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-490.html.]
Từ lúc Phong Vân Hội kết thúc đến giờ, tính cũng bảy tám năm, đứa trẻ đó trông chừng sáu bảy tuổi, thời gian cũng khớp.
Thật ngờ tới mà, Phương thị ba đời diệt, thế mà một mầm non duy nhất sống sót, nếu nó dị nhân, e rằng đám lão gia hỏa của Phương thị lập tức sẽ cung phụng nó lên.
nó là một dị nhân, đó chính là nỗi sỉ nhục của Phương thị, Phương thị nếu sự tồn tại của nó, định sẽ để nó sống đời.
Giang Nguyệt Bạch dặn dò Tạ Cảnh Sơn: "Chuyện liên quan đến chúng , chính sự là quan trọng nhất, ít can dự ."
Tạ Cảnh Sơn : "Ta , kẻ thù với là Phương Minh Dật, đến mức tay với một đứa trẻ vô tội, chỉ sợ theo truy sát họ, lúc đó liên lụy đến đám dị nhân và chúng ."
"Hai vị tiền bối, chúng thể xuất phát ."
Phong Liệt ở phía hô lớn, bộ đội ngũ quy chỉnh xong xuôi.
"Dọc đường ít cửa ải, chúng cứ theo , đến Ly Sơn thành thì tách ."
Giang Nguyệt Bạch truyền âm, Tạ Cảnh Sơn gật đầu.
Chương 342 Mưu đồ bất chính
Trăng mờ gió cao, điện chớp lôi minh.
Trong sơn trại hoang vắng, thây chất thành núi, m.á.u chảy thành sông, đều là những lão nhân Phong Đề vặn gãy cổ.
Một tóc trắng, đầu mọc sừng trâu phiến đá xanh ven đường, ngừng tràn những luồng hắc lưu như thủy ngân, nuốt chửng m.á.u tươi và t.h.i t.h.ể xung quanh.
Người diện mạo già nua, hình vạm vỡ, giống như Phong Đề Quốc, sinh một đôi móng trâu, mặc bộ giáp cũ nát, tràn đầy thở dã tính và cổ xưa, khiến dám xem thường.
Lão hít một thật sâu, t.h.i t.h.ể trong hắc lưu trong khoảnh khắc thối rữa tan chảy, hóa thành một luồng năng lượng lão thông qua hắc lưu hút trong cơ thể.
Một lát , lão bất mãn chau mày, giữa hai sừng trâu lôi mang màu đen xèo xèo lóe lên.
Lúc , một tu sĩ Kim Đan trung kỳ đeo mặt nạ quỷ từ trong rừng cây núi nhảy vọt , quăng hai cái xác xuống đất, lão nhân sừng trâu một cái, thấy khuôn mặt quen thuộc đó, Quỷ Diện nam tu run rẩy, vội vàng quỳ một gối bái kiến.
"Thuộc hạ Quỷ Diện, bái kiến chủ thượng."
Áp lực của bậc bề tỏa từ lão nhân sừng trâu, Quỷ Diện run rẩy, cảm giác như bóp nghẹt cổ họng, khó lòng thở dốc.
"Những năm , theo đứa đồ đó của là Thẩm Hoài Hy, ngày tháng trôi qua chắc hẳn vẫn an nhàn chứ?"
Quỷ Diện thành hoàng thành khủng, từ một gối chuyển thành hai gối, dập đầu thật mạnh.
"Thuộc hạ luôn ghi nhớ lời dạy của chủ thượng, trung thành với Quỷ tộc, tuyệt hai lòng, những năm luôn theo chỉ thị của chủ thượng tiềm phục bên cạnh thiếu chủ, hỗ trợ ngài nắm giữ Thiết Vũ Quốc, chỉ đợi chủ thượng trở về nắm giữ đại cục."
Quỷ Diện chính là kẻ năm đó tại Thương Viêm chi địa, ngay mặt Tạ Cảnh Sơn mang Thẩm Hoài Hy , cũng là một trong những tay sai Quỷ tộc trung thành nhất của Thanh Nang Tử.
Mà lão nhân sừng trâu mặt , chính là bản tôn Thanh Nang T.ử 'c.h.ế.t sống '.
Thanh Nang T.ử bảo Quỷ Diện lên, trái về phía hai cái xác bên cạnh, hắc lưu lão nuốt chửng bộ t.h.i t.h.ể trong trại, lúc giữ cách với hai cái xác đó.