Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 499
Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:07:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Con chuột của ngươi... giá !”
Giang Nguyệt Bạch liếc một cái, “Cát Tường bán, ngươi thì khi về tông tìm Vân Thường.”
Tạ Cảnh Sơn chợt nhớ tới đó Vân Thường tuyển phi cho Cát Tường, hóa là để bồi d.ụ.c loại linh thử thể phá trận , , nhanh ch.óng góp một cổ phần mới !
Cát Tường thể phá trận, nhưng gặm nhấm chậm, Giang Nguyệt Bạch cầm sổ tay và b.út than bên cạnh tính toán đề bài, Tạ Cảnh Sơn khoanh tay xổm bên cạnh Cát Tường ăn.
Phải ròng rã qua hai khắc đồng hồ, Cát Tường mệt mỏi thở phào một cái, c.ắ.n một cái lỗ ch.ó, cạnh lỗ ch.ó ngừng khôi phục bên trong.
Xuyên qua lỗ ch.ó, hai thấy bên trong còn là sâm lâm, mà là một tòa thành cây liên miên thành phiến, kiến trúc trong đó giống như từng cái tổ chim khổng lồ, phân bố xen kẽ quy luật giữa sâm lâm cổ thụ.
Giống như tiên cảnh lãng quên, trung tâm sâm lâm núi cao chập chùng, thác nước bay lưu, nước mịt mù thành sương họa hình dáng của gió.
Trong tầm mắt, nơi đỉnh núi cao, một mảnh tiểu viện gạch xanh mái cong v.út ăn nhập với trại cây xung quanh, vô cùng nổi bật.
Ánh mắt Tạ Cảnh Sơn d.a.o động, “Mảnh viện t.ử đó, hình như là viện của t.ử nội môn từng ở tại Thiên Diễn Tông.”
Chương 348 Thỉnh quân nhập hũ
Đỉnh núi Phù Phong, trăng sáng treo cao, ngân hà rực rỡ.
Ánh trăng chiếu rọi viện lạc đỉnh núi sáng rực một mảnh, tiếng côn trùng kêu râm ran, yên tĩnh nhàn nhã.
“Sơn chủ hôm nay tâm tình , chúng tuần tra xa một chút, chớ phiền sơn chủ thanh tĩnh.”
“Sơn chủ mỗi tâm tình đều tự nhốt ở đây, nhốt một cái là mấy ngày liền, aiz...”
Hai thủ vệ Vũ tộc vỗ cánh, cố gắng phát một chút tiếng động, lặng lẽ rời xa viện lạc đỉnh núi, đến nơi xa hơn canh giữ.
Bụi rậm viện xào xạc lay động, hai đạo phong phiêu nhập trong viện.
“Kỳ quái, thủ vệ và phòng hộ ở đây yếu đến mức tưởng nổi, chúng lẻn vẻ quá dễ dàng .”
Giang Nguyệt Bạch dựa tường viện quét mắt xung quanh, trong lòng bồn chồn.
Tạ Cảnh Sơn truyền âm , “Cơ hội thể bỏ lỡ, chỉ cần gặp một hỏi vài câu thôi.”
Giang Nguyệt Bạch nghĩ một chút , “Ngươi tự trong tìm , ở ngoài cảnh giới, tối đa nửa canh giờ.”
“Được!”
Tạ Cảnh Sơn lẻn tiền viện, thấy trong chính sảnh đèn lửa chập chờn, một bóng gầy gò in cửa sổ, hít một trực thăng hất cửa nhảy .
Người bàn thư thấy động tĩnh thì , Tạ Cảnh Sơn thu hồi Thần Ẩn Phù dần dần khôi phục diện mạo vốn , bốn mắt , cả hai đều kinh ngạc biến sắc.
“Ngươi... ngươi ở chỗ ?”
Giọng nữ trong trẻo như chim tước lọt tai, Tạ Cảnh Sơn trợn mắt há mồm tiểu cô nương mắt vóc dáng nhỏ nhắn xinh xắn, trông chừng mười bảy mười tám tuổi, mặt đầy tàn nhang, vẻ mặt còn non nớt, lưng một đôi cánh chim sẻ của tu vi Trúc Cơ kỳ.
“Hoài Hy ngươi biến thành nữ nhân ?”
Tạ Cảnh Sơn dám tin, chậm rãi tiến gần.
Tiểu cô nương kinh hãi lùi , quét mắt xung quanh, đầy vẻ lo lắng luống cuống, “Ngươi, ngươi đừng qua đây, ngươi mau .”
“Ta chính là tới tìm ngươi mà Hoài Hy!”
“Ta, ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-499.html.]
“Tiểu Tước.”
Giọng nam ôn nhuận từ bình phong truyền , tâm thần Tạ Cảnh Sơn chấn động, về phía bình phong.
Chỉ thấy một nam t.ử như trăng sáng gió thanh, một mặc bào văn vũ trắng, từ bình phong chậm rãi bước , thiên sinh nụ , đối diện như tắm gió xuân.
“Đã lâu gặp, Cảnh Sơn .”
Trái tim Tạ Cảnh Sơn thắt , đột nhiên lớn, “Ha ha ha, mà, ngươi thể biến thành nữ nhân chứ? Nói mới nhớ ngươi , bỏ biến mất tăm, bọn họ đều với ngươi là dư nghiệt Quỷ tộc gì đó, mặc kệ nó , mới tin.”
“Ta đúng là .” Thẩm Hoài Hy thản nhiên đạm tiếu.
Tiếng của Tạ Cảnh Sơn nghẹn , sắc mặt cứng đờ ngượng ngùng.
“Tiểu Tước, ngươi lui xuống .”
Thiếu nữ bên cạnh đầy vẻ khẩn trương và lo lắng, “ mà đêm nay...”
“Không , lui xuống .”
“Rõ.”
Tiểu Tước liếc Tạ Cảnh Sơn đang xoa mặt, chắp tay cáo lui.
Trước đó tại doanh trại y tế ở Thương Viêm chi địa, nàng từng thấy luôn theo bên cạnh sơn chủ, là chí hữu mà sơn chủ để tâm, cho nên nhận .
“Mời Vọng Thư chân nhân cũng , đêm lạnh gió lớn.”
Sắc mặt Tạ Cảnh Sơn ngưng , “Xem những năm ngươi ít quan tâm chúng .”
Thẩm Hoài Hy , thẳng tới bên bàn xuống, một động tác mời đối với Tạ Cảnh Sơn.
Tạ Cảnh Sơn ngoài cửa sổ, Giang Nguyệt Bạch lắc đầu với biểu thị , ánh mắt dặn dò cẩn thận một chút.
Lúc Thẩm Hoài Hy, cũng là tu vi Kim Đan sơ kỳ, chỉ là một khí tức cho Tạ Cảnh Sơn cảm giác hư vô mờ mịt, giống như một luồng gió, thấy bắt , hết thảy mắt đều là ảo ảnh.
“Ngươi trúng độc của Vong Ưu Đan?”
Tạ Cảnh Sơn tới mặt Thẩm Hoài Hy, nghênh ngang xuống, hít hít mũi, mùi hương xông trong phòng mũi ngứa.
Thẩm Hoài Hy rót cho Tạ Cảnh Sơn, “Thiếu chủ của Sơn Hải Lâu, nếu ngay cả Vong Ưu Đan cỏn con cũng phòng , Thiên Bảo chân quân thể để ngươi một ở ngoài?”
Tạ Cảnh Sơn hừ , “Cho nên ngày đó ngươi đơn thuần là vì cứu , để tên mặt quỷ tin tưởng sẽ tiết lộ phận của ngươi?”
“Trên núi Phù Phong quá thích hợp trồng , Cảnh Sơn đừng để ý.”
Tạ Cảnh Sơn cầm chén , trong lòng ngũ vị tạp trần, “Những năm , ngươi sống ?”
Thẩm Hoài Hy xòe tay, “Cảnh Sơn thấy thế nào?”
“Xem là tệ.” Tạ Cảnh Sơn uống cạn chén trong một , “Quả thực ngon, về sẽ bảo Sơn Hải Lâu đưa ngươi vài rương ngon của Trung Nguyên.”
“Cảnh Sơn , đêm nay còn việc hệ trọng, ngươi ngắn gọn thôi, xong sớm ngày rời , ngươi ở Dị Nhân Quốc sẽ nguy hiểm.”
“Người đ.á.n.h cướp Sơn Hải Lâu, là ngươi ?” Tạ Cảnh Sơn trực tiếp hỏi.
Thẩm Hoài Hy im lặng một thoáng, “Không hạ lệnh, nhưng chuyện , cũng là của Thiết Vũ Quốc , đồng thời ngăn cản bọn họ.”
“Tại ? Ngươi định tuyên chiến với Sơn Hải Lâu chúng ?” Tạ Cảnh Sơn chằm chằm Thẩm Hoài Hy hỏi.