Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 522

Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:11:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Rễ cây của Giang Nguyệt Bạch tự chủ vươn những sợi râu nhỏ, tiếp cận luồng nhiệt lưu đó, lúc sắp chạm , nàng bất thình lình rùng một cái, im bặt mà dừng!

 

Đó là của con khỉ lông tạp...!!

 

Phi phi phi!

 

Giang Nguyệt Bạch nỗ lực thu hồi rễ cây của chính , chỉ một chút động tác , liền khiến nàng ngày càng suy yếu khô khát.

 

Linh khí đủ ?

 

Lược đoạt!

 

Giang Nguyệt Bạch lấy thần niệm của chính cảm tri linh khí giữa trời đất, trực tiếp lấy 《Tiên Thảo Kinh》 lược đoạt linh khí, nàng tuy rằng còn cơ thể nữa, nhưng kinh nghiệm tu luyện công pháp Yêu tộc vẫn còn.

 

【Ngươi lấy Tiên Thảo Kinh lược đoạt thiên địa linh khí, ngọn cỏ trắng nhỏ nhanh ch.óng sinh trưởng, Tiên Thảo Kinh độ thuần thục +233】

 

【... Độ thuần thục +666】

 

【... Độ thuần thục +999】

 

【Cỏ, ngươi học cách chấp nhận sự ban tặng của tự nhiên】

 

Ban tặng cái b.úa !

 

Trong rừng gió lạnh dần gấp, cây đa lá nhỏ đỉnh đầu Giang Nguyệt Bạch rung rinh, từng đạo vi quang giống như đom đóm, từ bốn phương tám hướng bay về phía ngọn cỏ trắng nhỏ chỉ còn rễ.

 

Phiến lá non nớt sinh nữa, lay động giãn nở trong gió, xung quanh phiến lá tự mang vân vụ, khiến lá cỏ như mộng như ảo, tỏa vi quang huỳnh huỳnh, chiếu sáng một mảng khu vực nhỏ.

 

Vút!

 

Một đạo hắc ảnh đột nhiên lướt qua, Giang Nguyệt Bạch cái gì cũng rõ, liền cảm thấy đỉnh đầu chút mát, chút đau.

 

Nàng thử động đậy phiến lá...

 

Ơ? Lá của ?

 

Nàng phóng thần niệm , một con thỏ lông xám đang xổm ở phía xa, nghiêng miệng ngoạm ngoạm, phiến lá trong miệng nó chẳng là phiến lá của nàng ?!

 

【Cỏ, ngươi thỏ Tấn Phong ăn mất lá, Tiên Thảo Kinh độ thuần thục -444】

 

【Cỏ mọc vượt rừng, thỏ tất gặm chi】

 

Giang Nguyệt Bạch , cỏ khó quá ~~~~~

 

Trên mặt đất phát triển , Giang Nguyệt Bạch phát triển xuống lòng đất, một nữa lược đoạt thiên địa linh khí, thúc đẩy rễ hệ.

 

Bạch đằng cảm tri hướng linh khí sung túc nhất, thổ nhưỡng dinh dưỡng phong phú nhất ở lòng đất, ngừng vươn về phía , qua bên cạnh con giun, đ.â.m thủng ổ của chuột độn địa, kinh động con rắn hoa đang rình rập tấn công, Giang Nguyệt Bạch đụng một cái rễ khác thô tráng hơn nàng.

 

Trong khoảnh khắc chạm cái rễ đó, cảm tri của nàng giống như vô dòng điện, nhanh ch.óng dạo qua mỗi một ngóc ngách của cái rễ , phác họa mạo của rễ hệ trong não hải của nàng.

 

Thật là khổng lồ!

 

Chằng chịt dày đặc, dọc ngang hơn mười dặm, hơn nữa đằng râu nhỏ, đ.â.m sâu trong cơ thể côn trùng chuột lòng đất hút chất dinh dưỡng, Giang Nguyệt Bạch thậm chí thấy một con thỏ Tấn Phong, thối rữa, hút đến mức chỉ còn một lớp da.

 

Rễ khổng lồ như , phía sẽ là một thực vật k.h.ủ.n.g b.ố đến mức nào?

 

Giang Nguyệt Bạch tâm hiếu kỳ nổi lên, vươn dài bạch đằng nỗ lực hướng lên xuyên phá lớp thổ nhưỡng và lá mục, bạch đằng giống như rắn nghiêng đầu quanh.

 

Hửm?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-522.html.]

Vùng cỏ cằn cỗi, thấy tận cùng ngay cả một cái cây cũng , cái rễ là...

 

Giang Nguyệt Bạch hạ thấp bạch đằng, thấy từng khóm cỏ nhỏ to bằng nắm tay, vàng héo non nớt, trông vô hại.

 

Giang Nguyệt Bạch phóng thần niệm xem xét những ngọn cỏ đó, đột nhiên cảm tri trong một ngọn cỏ cũng linh trí.

 

“Anh ~ yếu nhỏ, đừng ăn mà~”

 

Giang Nguyệt Bạch đầy đằng câm nín, nàng nếu từ

 

Chương 363 Thỉnh giáo một chút

 

Giang Nguyệt Bạch bám rễ ở bên cạnh ngọn Khổ La Thảo đó, mặc kệ nó , chính là .

 

Khó khăn lắm mới tìm một cái linh trí, nên thỉnh giáo một chút cỏ thế nào ?

 

“Anh ~ cỏ nào mà cỏ cơ chứ, thật đáng ghét~”

 

Ý niệm mà Khổ La Thảo truyền tới cho Giang Nguyệt Bạch cảm giác nó giống như một phụ nữ eo thon mềm mại, yếu ớt chịu nổi gió chỉ cầm khăn tay lóc.

 

Lại , Khổ La tiểu thảo sơ trường thành, lực bạt sơn hề khí cái thế.

 

Giang Nguyệt Bạch nhớ trong 《Bản Thảo Tập》 ghi chép, Khổ La Thảo vị đắng, thể nhập d.ư.ợ.c, thanh nhiệt hạ hỏa, thể hóa giải linh khí tạp loạn trong cơ thể, là một trong những d.ư.ợ.c phụ của Giáng Trần Đan trị đan độc.

 

rễ của Khổ La Thảo độc, rễ hệ của nó vị ngọt, thể luyện chế độc d.ư.ợ.c, trúng sẽ bắt đầu tan chảy từ tạng phủ, hơn nữa chất độc sẽ khiến cảm thấy đau đớn, giống như ngâm trong nước ấm thoải mái, c.h.ế.t trong sự mệt mỏi.

 

“Anh ~ là ăn thịt thịt, Vân Chi Thảo các chẳng là hấp thụ nguyệt hoa mà sinh trưởng ? Mắc mớ gì tới hỏi ?”

 

Giang Nguyệt Bạch từ bạch đằng sinh hai phiến lá trắng nhỏ, nàng học khôn , khóa linh khí ở trong rễ, đem phiến lá cọ cọ ở trong đất, trông bẩn bẩn một chút cũng sáng.

 

Khổ La Thảo ở bên cạnh phát tiếng xì khinh bỉ: “Mùi vị của thơm nồng mười dặm, cọ bao nhiêu đất cũng vô dụng thôi, gặm, thì giống như đây, biến lá của thành vị đắng.”

 

Hửm? Có lý!

 

“Làm thế nào?” Giang Nguyệt Bạch hỏi.

 

Khổ La Thảo đung đưa phiến lá vàng héo thuôn dài: “Anh ~ rốt cuộc là thảo mộc tộc ? Thường thức cơ bản thế mà cũng ? Hơn nữa đây đều là bản năng của loài cỏ mà?”

 

Giang Nguyệt Bạch dùng phiến lá bên trái gãi gãi phiến lá bên : “Thực dám giấu giếm, con khỉ đập đến mức mất trí nhớ , linh trí chút tổn thương, nhiều chuyện nhớ nổi nữa.”

 

Nói xong, Giang Nguyệt Bạch hút một đoàn linh khí, bạch một cái vỗ trong lá Khổ La Thảo.

 

“Chút quà mọn thành kính ý.”

 

Cả ngọn Khổ La Thảo rùng một cái, bụi bặm rơi xuống lả tả.

 

“Ợ~ cư nhiên tặng linh khí cho ?!” Khổ La Thảo phát tiếng tán thán thể tin nổi.

 

Giang Nguyệt Bạch gãi lá: “Không ?”

 

“Anh ~ trong rừng rậm ngoại trừ những tộc quần cộng sinh lẫn , tất cả năng lượng đều dựa chính lược đoạt, giống như... con chuột lưng đỏ kìa.”

 

Khổ La Thảo dùng phiến lá thuôn dài chỉ chỉ phía xa, Giang Nguyệt Bạch qua, một con chuột lưng đỏ gầy gò đang đ.á.n.h khắp nơi, đào bới khắp nơi.

 

“Nước vùng thảo nguyên đều hút trong rễ , nó tìm thấy nước uống .”

 

Chuột lưng đỏ chỉ là loài chuột bình thường, thông minh đến thế, nó tìm thấy nước, chỉ thể gặm nhấm khóm Khổ La Thảo gần đó.

 

Chuột lưng đỏ nhỏ, bắt đầu gặm từ chỗ khá thấp của Khổ La Thảo, lá của Khổ La Thảo thuôn dài, càng về phía đỉnh càng đắng.

 

Lúc đầu vị đắng chút khó ăn, nhưng thể bổ sung cho chuột lưng đỏ một chút nước, theo việc nó gặm xuống phía , khi tiếp cận phần rễ thì vị ngọt và nhiều nước hơn thấm , khiến chuột lưng đỏ ngừng mà , càng ăn càng nhiều.

 

Loading...