Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 539

Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:11:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong khí thoang thoảng truyền đến những d.a.o động khiến kinh tâm động phách, khắp nơi Thần Thụ, sát cơ ẩn hiện.

 

"Cái cây dễ leo ."

 

Phía truyền đến d.a.o động, Giang Nguyệt Bạch sử dụng Phong Võng chỉ thể cảm nhận động tĩnh của gió, tháng tu luyện trong linh vực của Thần Thụ, đôi lá tay thứ ba trưởng thành, cường độ thần hồn đạt tới bảy phần trăng, cảm tri càng thêm tinh tế nhập vi.

 

Nàng thậm chí thể từ trong d.a.o động của gió mà cảm nhận đường nét, màu sắc và mùi vị, nếu chi tiết hơn một chút, ngay cả biểu cảm và nhịp tim cũng thể "" thấy.

 

So với thần niệm của Yêu tộc và thần thức của Nhân tộc, luồng gió vô hình càng dễ gây sự chú ý cho tu sĩ, là một phương thức thăm dò vô cùng bí mật.

 

Người tới là Thẩm Hoài Hy và tiểu hồ ly Dư Tiêu, xem chừng là nhắm nàng mà đến.

 

Phía đang c.h.é.m g.i.ế.c kịch liệt, con hắc hổ mọc đôi cánh, xem huyết mạch của hung thú Cùng Kỳ, yêu do Vân Chi Thảo và Vô Căn Đằng hóa thành của Giang Nguyệt Bạch đủ mạnh mẽ, nên liều mạng với chúng, đợi một lát cũng .

 

"Cuối cùng cũng đuổi kịp cô ."

 

"Có chuyện gì?"

 

Thẩm Hoài Hy cẩn thận dò xét: "Cô tham gia nghi thức Thần Tế với tư cách là thảo mộc Yêu tộc ?"

 

Dây leo trắng vai nhếch lên gãi đầu: "Điều chẳng lẽ còn rõ ràng ?"

 

"Cô thể cho , yêu của cô từ ?"

 

Thẩm Hoài Hy chắc chắn, Giang Nguyệt Bạch đây là , năm đó trong kỳ tiểu tỷ của Thiên Diễn Tông, khi giúp Giang Nguyệt Bạch nhổ bỏ kiếm khí, âm thầm kiểm tra qua, nàng là thể bằng xương bằng thịt của con .

 

Giang Nguyệt Bạch quét mắt Thần Thụ phía : "Là Thần Thụ để bắt đầu từ một ngọn cỏ, tu luyện đến mức thể hóa hình như hiện tại."

 

Mắt Thẩm Hoài Hy sáng lên: "Thần Thụ thật sự thể đến mức ?"

 

Giang Nguyệt Bạch cau mày, nể tình đó giúp nàng giải độc, nàng với vẻ đầy thâm ý: "Ta ngươi đang nghĩ gì, dị nhân lột xác thành yêu, thiên kiếp là thứ thể tránh khỏi, từ cổ chí kim một dị nhân nào thể gánh nổi kiếp nạn , hiện tại cũng chỉ là tạm thời yêu, đợi đến khi nghi thức Thần Tế kết thúc, vẫn ... dị nhân."

 

"Dị nhân? Cô cũng là dị nhân?"

 

Giang Nguyệt Bạch phủ nhận: "Năm đó ở trong Thiên Diễn Tông, xảy một chút ngoài ý , nên trở thành dị nhân."

 

Thẩm Hoài Hy rũ mắt, đang suy tính điều gì.

 

Tiểu hồ ly Dư Tiêu ngoan ngoãn đợi bên cạnh, một đôi mắt hồ ly màu xanh thẳm ẩn chứa tia sáng nguy hiểm.

 

"Thiên Nam Tinh tham lam dã tâm, cô hãy cẩn thận ."

 

Thẩm Hoài Hy nhắc nhở một câu, dẫn theo Dư Tiêu rời một bước.

 

Giang Nguyệt Bạch hồi tưởng những lời Thiên Nam Tinh với nàng, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.

 

Thiên Nam Tinh đặc biệt đến nhắc nhở nàng, khi trở thành thị tùng của Thần Thụ, ngoài Đế Lưu Tương , còn thể xin Thần Thụ một món đồ.

 

Với tư cách là thảo mộc nhất tộc, Thiên Nam Tinh gợi ý Giang Nguyệt Bạch nên xin một đoạn chính của Thần Thụ.

 

Giang Nguyệt Bạch về phía Thần Thụ, hiện tại chuyện còn quá sớm, đợi nàng leo lên đến đỉnh cây cân nhắc cũng muộn.

 

"Hai đứa cứ ở đây , theo nguy hiểm, đợi sẽ đón các ngươi."

 

Giang Nguyệt Bạch đặt hai tiểu yêu chuồn chuồn đầu xuống, lóe lên bạch quang, biến trở về căn cứ của bạch đằng chui xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-539.html.]

 

Dọc đường tránh né hệ thống rễ cây cứng như đồng tường sắt vách của Thần Thụ, Giang Nguyệt Bạch trải rộng thần niệm Phong Võng, quan sát tình hình bên ngoài.

 

Linh quy của Thủy tộc chậm chạp bò trong rừng, cá chép hóa cái đuôi rồng nhỏ thi triển thủy yêu thuật, ngừng ngưng tụ những vũng nước giữa trung, nhảy lên cao từng tầng một.

 

Một bầy Bích Giáp Ong hộ vệ ong chúa, vù vù lao , cây Thôn Thiên Oa xuất kỳ bất ý, chiếc lưỡi dài cuốn vài con ong, đầu bỏ chạy.

 

Toàn đỏ rực, giống ngựa giống rồng, Hỏa Kỳ Lân tông mở bầy sói, thần uy hiển hách, khí thế lẫm liệt.

 

Tiểu bạch hồ ba đuôi lưng Kỳ Lân, chỉ huy Kỳ Lân giẫm xuống đất, mặt đất hóa thành dung nham, bầy sói đại bại, Giang Nguyệt Bạch vội vàng tránh xa, đường vòng.

 

Còn con Tranh thú đầu mọc một sừng, hình dáng như báo đỏ, trong miệng ngậm thịt vụn, khắp đầy m.á.u, hiên ngang tiến về phía .

 

Bầy chim lao bầu trời, hết đến khác bình chướng vô hình đ.á.n.h bật xuống.

 

Những tiểu yêu thể hóa hình lượt biến thành hình , từ bỏ đường tắt, ngoan ngoãn gốc cây, dùng cả tay lẫn chân để leo trèo.

 

Giang Nguyệt Bạch dọc đường thể tránh thì tránh, chẳng mấy chốc lòng đất còn đường để , bộ đều là rễ cây của Thần Thụ quấn c.h.ặ.t .

 

Giang Nguyệt Bạch dùng bạch đằng của đ.â.m thử, cứng như sắt, căn bản đ.â.m .

 

Nàng thử cướp đoạt, một luồng cự lực bộc phát từ Thần Thụ, trực tiếp hất văng nàng từ đất lên, rơi mạnh xuống mặt đất.

 

Rễ cây và đá núi hòa một, thác nước chảy xiết, con cá chép rồng lội ngược dòng thác mà lên, tư thế như cá chép hóa rồng.

 

Một tiếng ưng lệ, con Xích Viêm Điêu đ.á.n.h xuống đó phát hiện Vân Chi Thảo là món bổ dưỡng, từ cao lao xuống.

 

Giang Nguyệt Bạch hề kháng cự, mặc cho móng ưng tóm lấy , bay lên trung.

 

Đợi đến khi độ cao hòm hòm, Giang Nguyệt Bạch tung phấn hoa, bạch đằng nhanh ch.óng sinh trưởng quấn c.h.ặ.t lên Xích Viêm Điêu.

 

Vân Chi nhỏ bé xoay chủ, phấn hoa gieo rắc bào t.ử ký sinh Xích Viêm Điêu, bạch đằng quấn lấy cổ Xích Viêm Điêu, nàng hóa hình thành một nhỏ bé, cưỡi lưng Xích Viêm Điêu.

 

"Ngoan ngoãn lời , nếu bây giờ sẽ nổ ngươi tan xác!"

 

Xích Viêm Điêu cả đời kiêu hãnh, chịu nhục nhã, ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt, cuồng lộn ngược trung, lao lên lao xuống hòng hất văng Giang Nguyệt Bạch.

 

"Hử? Cảm giác như Phượng Hoàng Chân Hỏa , nếu Tiểu Lục ở đây thì , bao nhiêu lửa cũng cho ngươi ăn hết."

 

Bạch đằng thiêu rụi, ngừng sinh sôi, lượng linh khí mà cường độ thần hồn của Giang Nguyệt Bạch thể điều động vượt xa Xích Viêm Điêu, nàng thúc giục đằng mới sinh trưởng, giao tiếp với bào t.ử ký sinh trong cơ thể Xích Viêm Điêu.

 

Không lâu , từng cây Vân Chi nhỏ bé chui từ lớp lông đỏ rực của Xích Viêm Điêu, điên cuồng hấp thụ yêu lực và tinh khí huyết mạch của nó để lớn lên.

 

Xích Viêm Điêu gần như , nó còn gặp lão tổ Phượng Hoàng nhà nó mà một ngọn cỏ khống chế ?

 

Đây là cỏ? Đây là con đ*a hút m.á.u!

 

Xích Viêm Điêu đ.á.n.h cũng chịu khuất phục, con điêu cương trực cả đời lao thẳng bình chướng vô hình đang hạn chế bay cao.

 

Bùm!

 

Giang Nguyệt Bạch như trúng đòn nặng nề, chấn văng khỏi Xích Viêm Điêu, bộ thần hồn suýt chút nữa va chạm cho tan nát, cơ thể rơi xuống nhanh ch.óng.

 

Thoang thoảng tiếng ong kêu truyền , Giang Nguyệt Bạch nảy ý , thúc giục yêu thuật ngụy trang, tóc lập tức nở đóa hoa lan hình dạng ong chúa, tỏa mùi hương khiến loài ong khó lòng cưỡng .

 

 

Loading...