Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 640

Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:25:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Nam Chi nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy Cát Tường, "Nó đang run rẩy, dường như sợ hãi."

 

Giang Nguyệt Bạch liếc hố long cốt bên cạnh, tiến gần Cát Tường , "Ngươi cảm thấy khí tức của những con rồng đáng sợ, về trông con đáng sợ hơn?"

 

Chi?

 

Cát Tường ngừng run rẩy, ngẩng đầu chuột lên.

 

"Dẫn đường cho chúng , dẫn , cho phép ngươi ở bên ngoài, cần về trông con nữa."

 

Mắt chuột Cát Tường lóe lên, cuối cùng vẫn thành thật từ trong lòng Lục Nam Chi nhảy xuống, đến các hẻm núi thăm dò đường.

 

Chi chi!

 

Cát Tường ở lối hẻm núi cần nghiêng mới qua hướng về phía Giang Nguyệt Bạch kêu.

 

"Cát Tường thực sự thể tiết kiệm ít thời gian." Lục Nam Chi tán thán .

 

"Lúc nào đó về động thiên tiểu thế giới của chọn một con, do Vân Thoa nuôi dưỡng, tiềm lực còn cao hơn Cát Tường, chỉ là cần tốn mấy chục năm nuôi dưỡng t.ử tế, đợi nó đột phá Kim Đan kỳ mới thể phát huy tác dụng, Cát Tường bây giờ xấp xỉ Kim Đan trung kỳ."

 

Lục Nam Chi từ chối, loại linh thử thể phá trận, thể tầm bảo dẫn đường, cảm giác đối với nguy hiểm cũng nhạy bén, dù cho tốn trăm năm nuôi dưỡng cũng là xứng đáng.

 

Giang Nguyệt Bạch năm đó Cát Tường ở Bắc Hải, Cát Tường chính là dáng vẻ mới Kim Đan sơ kỳ, bao nhiêu năm nay ăn bao nhiêu quặng sắt và kim linh khí của nàng mới tiến giai đến Kim Đan trung kỳ.

 

Về nữa, Giang Nguyệt Bạch ước chừng tìm cho nó một ngọn núi quặng để nó ăn, phương diện nàng cũng để tâm, giúp Cát Tường tìm tìm công pháp thể tu luyện.

 

Trong thời gian đợi đám tiểu yêu thu dọn long cốt, Giang Nguyệt Bạch dùng lôi châu và lôi phù bố trí một tòa trận pháp trong hẻm núi thông tới động phủ Hỗn Thiên để phòng hờ.

 

Nếu từ bên qua kích hoạt trận pháp , ít nhất động tĩnh phá trận cũng thể nhắc nhở bọn họ, để bọn họ đề phòng .

 

Sự cẩn thận của Giang Nguyệt Bạch khiến Lục Nam Chi lợi nhỏ, thầm ghi nhớ trong lòng, dặn dò bản cũng để tâm hơn, để tuyệt hậu họa.

 

Hơn nửa canh giờ , long cốt trong hố thu dọn sạch sành sanh, đám tiểu yêu trách nhiệm, một mảnh xương vụn vùi sâu trong khe nứt đáy hố cũng bọn chúng nhặt , thậm chí còn dựa hình nhỏ nhắn của sâu xuống khe nứt, đào mấy miếng long cốt màu đỏ.

 

Thực hiện triệt để tôn chỉ 'mảnh giáp lưu' của Giang Nguyệt Bạch.

 

Long cốt quá nhiều, Giang Nguyệt Bạch lúc cũng kịp xem xét, để đám tiểu yêu đều ném trong Liên Đài Động Thiên, cùng Lục Nam Chi tiếp tục theo Cát Tường sâu thăm dò.

 

Hẻm núi cực hẹp, Giang Nguyệt Bạch và Lục Nam Chi nghiêng , miễn cưỡng qua, nếu đổi là Tạ Cảnh Sơn tới, e là đều chen qua nổi.

 

Đá núi màu đen cũng bằng thứ gì, Giang Nguyệt Bạch dùng chủy thủ vảy rồng sắc bén nhất đục mấy cái mà ngay cả vết xước cũng để .

 

Cứ thế quanh co xuống, sâu xuống lòng đất, Giang Nguyệt Bạch và Lục Nam Chi suýt nữa thì mất phương hướng và thời gian, chỉ bọn họ vẫn luôn xuống phía .

 

Không khí càng lúc càng loãng và nóng bức, mang theo một tia khí tức rực lửa thâm nhập, bức bối đè nén.

 

Giang Nguyệt Bạch thô lược ước tính ròng rã một ngày trời, cư nhiên vẫn tới cuối.

 

Tốc độ dẫn đường của Cát Tường càng lúc càng chậm, mấy đều , giống như phía thứ gì đó khiến nó vô cùng sợ hãi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-640.html.]

Giang Nguyệt Bạch ôm Cát Tường phía , thần hồn nàng suy yếu, thần thức vươn quá xa, Lục Nam Chi luôn ở phía cảnh giới.

 

Cứ như thêm một ngày , hai cuối cùng cũng xuyên qua hẻm hẹp, tới một vùng đất trống trải lòng đất.

 

Trước mắt một mảnh tối đen, đôi mắt của Giang Nguyệt Bạch thể thấu đêm tối, mà cũng cách nào xuyên qua bóng tối, chỉ gian phía vô cùng rộng lớn, nàng chuyện với Lục Nam Chi đều tiếng vang lớn.

 

Hơn nữa vùng đất đen chân bọn họ giống như điêu khắc qua, những độ cong và rãnh nước kỳ dị.

 

"Tiểu Lục, thăm dò một chút."

 

Giang Nguyệt Bạch thả Tiểu Lục , ánh sáng xanh lục ngừng dâng cao, Tiểu Lục thúc động lân hỏa hai bên soi sáng phía bọn họ, hai dần dần rõ đường nét nơi bọn họ đang .

 

Là một đầu rồng màu đen hùng vĩ và khổng lồ, bọn họ đang một miếng vảy của đầu rồng đó, nhỏ bé giống như kiến hôi.

 

Đầu rồng đó giống như một con cự long thượng cổ từ trong núi đ.â.m , há miệng gầm thét về phía vực thẳm mênh m.ô.n.g, ngay cả râu rồng tung bay cũng điêu khắc sống động như thật, quỷ phủ thần công.

 

Tiểu Lục bay về phía , Giang Nguyệt Bạch lờ mờ thấy quanh vực thẳm phía còn dấu vết tồn tại của những đầu rồng khác, bên cạnh bọn họ là một đầu rồng hỏa long đỏ rực, cũng giống như rồng vùi trong núi, đầu rồng há miệng gầm thét.

 

"Thật tráng quan quá," Giang Nguyệt Bạch phát tiếng kinh thán, "Đây là Hắc Long, Hỏa Long, Cù Long, Thương Long, Thanh Long, Ứng Long, Chúc Long... bên còn Vũ Long và Bàn Long, chín đầu rồng."

 

Lục Nam Chi cũng chấn động sâu sắc, "Những con rồng đang gầm thét về phía cái gì , vực thẳm là thứ gì?"

 

Hai cẩn thận từng li từng tí tiến về phía , định xem xét phía vực thẳm, một đạo bình chướng vô hình bỗng nhiên lóe lên, chặn hai ở phía .

 

Giang Nguyệt Bạch rõ phù văn bình chướng, trầm giọng : "Là cấm chế Long tộc."

 

Nàng quanh xung quanh, lúc cấm chế đầu Hắc Long kích hoạt, đầu Cù Long, Ứng Long và Chúc Long cũng ánh sáng cấm chế lóe lên, những đầu rồng còn thì .

 

Chẳng lẽ là phá trừ ?

 

"Cấm chế thể phá khai ?" Lục Nam Chi hỏi.

 

Giang Nguyệt Bạch đ.á.n.h một đạo linh khí nữa kích hoạt bình chướng cấm chế, khi xem xét kỹ lưỡng liền nhíu mày, "Đây là cấm chế nhiều tầng chồng chất, dễ phá, hơn nữa suy đoán cần phá bỏ bộ cấm chế các đầu rồng mới thể qua."

 

"Vậy bây giờ..."

 

Mặt đất bỗng truyền đến sự rung động yếu ớt, cả hai đều nhạy bén nhận , một cái.

 

"Lẽ nào là trận của ..." Lục Nam Chi dám hết câu.

 

Giang Nguyệt Bạch gãi mặt, "Cách xa quá , cũng cách nào phân biệt , chúng tranh thủ thời gian thăm dò xung quanh một chút , trận thế lớn như ở đây, chỉ sợ nơi đơn giản như chúng nghĩ."

 

Chương 448 Huyết mạch Chúc Long

 

Hai thăm dò quanh vực thẳm hơn một ngày, phát hiện gì, Cát Tường báo động , tiếp cận nơi .

 

Giang Nguyệt Bạch đành dẫn Lục Nam Chi lui trong khe đá vách núi dễ gây chú ý, tế Liên Đài Động Thiên trốn trong.

 

Chỉ để một đoạn bạch đằng ẩn nấp trong khe đá, ngụy trang thành linh thực lòng đất, quan sát tình hình bên ngoài.

 

 

Loading...