Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 661

Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:25:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đang định tiến gần thăm dò, trung tâm cuộc chiến đột nhiên bùng phát một tiếng long ngâm, cả vùng biển nổi lên cuồng phong dữ dội, hình thành một vòng xoáy khổng lồ đáng sợ, giống như một hố đen, mạnh mẽ nuốt chửng bộ hào quang pháp thuật và các loại pháp bảo v.ũ k.h.í tâm vòng xoáy.

 

Biến cố đột ngột khiến biển chìm một mảnh tĩnh lặng, chỉ còn tiếng sóng biển vỗ dạt dào và tiếng mưa xối xả liên miên.

 

Ngay đó, một đạo hắc quang lao khỏi vòng vây, lướt sát mặt biển lao v.út xa, chính là cỗ hắc quan đó.

 

Vạn đạo quang mang bộc phát từ trong hắc quan, rải đậu thành binh, hóa thành mấy ngàn Long Giáp khôi , tay cầm liệt diễm cường nỗ, dàn thành hai đại phương trận biển, sát cơ lẫm liệt, khí thế ngút trời.

 

Tiếng cơ quan vang lên đồng loạt, vạn tiễn tề phát.

 

Cả bầu trời lập tức ánh lửa rực cháy chiếu sáng, như một dải ngân hà lửa, rơi rụng từ vòm trời, kéo theo cái đuôi đỏ rực, gì cản nổi xông đám đang truy đuổi phía .

 

Ầm ầm ầm!

 

Trên mặt biển nổ tung thành một vùng biển lửa cuồn cuộn, kèm theo tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương, dư chấn dấy lên sóng biển cao trăm trượng, chấn động bốn phương.

 

Đợt qua, vạn tiễn phát.

 

Ầm ầm ầm!

 

Hai đại phương trận liên tục đan xen, ngừng tấn công về phía , cho dù là tu sĩ Nguyên Anh, đối mặt với trận thế như cũng thể lùi bước, hắc quan xa, biến mất biển.

 

Những xem đằng xa kinh hãi trợn tròn mắt, cũng rục rịch xoa tay.

 

"Lần c.h.ế.t ít , lát nữa theo qua đó nhặt xác!"

 

Lục Nam Chi thấy những Long Giáp khôi mà nàng cùng Giang Nguyệt Bạch luyện chế, khóe môi nhếch lên, kéo c.h.ặ.t mũ trùm lặng lẽ rời .

 

Nàng và Giang Nguyệt Bạch hẹn ước, nếu chẳng may lạc mất , thể gặp ở phía bắc Thạch Môn thành.

 

Chương 463 Ta tên Chúc Cửu U (Tri ân tinh phẩm gia canh 7)

Phía bắc Thạch Môn thành, một thanh cự kiếm kình thiên cắm xiên núi, cự kiếm rêu phong phủ đầy, dây leo quấn quýt, kiếm là một con đường núi, thông về phía tây bắc tới Thúy Vân Lĩnh.

 

Kiếm Môn Quan, là ranh giới giữa Kiệt Thạch Lĩnh và đường Thúy Vân, qua khỏi Kiếm Môn Quan chính là những cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn, trải dài đến tận bờ biển Quy Khương, là địa bàn của tộc Vũ Long.

 

Lục Nam Chi theo lệ đến Kiếm Môn Quan chờ đợi, Giang Nguyệt Bạch sở dĩ chọn nơi chọn trong thành là để tiện việc tẩu thoát.

 

Từ đây chui rừng rậm chân Thúy Vân Lĩnh, bên trong còn phức tạp hơn cả Thập Vạn Đại Sơn của họ, Giang Nguyệt Bạch là Yêu tộc, rừng rậm chẳng khác nào vườn , vạn nhất chuyện, trốn trong đó là an nhất.

 

Sương mù buổi sớm đậm đặc, gió lạnh từ hướng Thúy Vân Lĩnh thổi tới, xua tan cái oi bức phía Kiệt Thạch Lĩnh bên .

 

Một con Mạc thú mũi dài, hình đen kịt từ đầu Lục Nam Chi thò , mắt nhắm mắt mở.

 

há miệng, Lục Nam Chi cũng nhịn há miệng ngáp một cái, từ khóe mắt rỉ vài giọt lệ, một một thú, động tác nhất trí.

 

"Đừng quậy nữa, hôm qua ngủ quá lâu , còn đợi Tiểu Bạch, ngủ nữa."

 

Mạc đồng âm với Ma, là thứ Lục Nam Chi vô tình thu hoạch trong đại điện đầy rẫy những cột đá Ma tộc đó.

 

Có lẽ là duyên phận định sẵn, cột đá đầu tiên nàng xem xét chính là Mộng Ma, Yểm, chính là nó.

 

Đêm đến u mộng chợt về làng, Lục Nam Chi đặt tên cho nó là U Mộng.

 

Lúc đó nó chỉ còn tia tàn cuối cùng, nếu Lục Nam Chi thăm dò kỹ lưỡng thì phát hiện sự tồn tại của nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-661.html.]

 

Sau khi cứu U Mộng khỏi cột đá, Lục Nam Chi tìm thấy một ít bản nguyên ma khí, chia cho U Mộng một phần, giúp nó hồi một .

 

U Mộng tuy là Ma, nhưng nó là một loại Ma ôn hòa, chỉ giấc mơ của khác, tạo những ảo ảnh kinh hoàng dọa , lấy nỗi sợ hãi trong giấc mơ của con thức ăn.

 

Lục Nam Chi cũng tình cờ phát hiện U Mộng thể giúp ích lớn cho nàng.

 

Trong mộng yểm mà U Mộng tạo , thời gian thể nó kéo dài lâu, Lục Nam Chi ở bên trong nghiên cứu kiếm quyết, mặc dù thể tăng tu vi, cũng sẽ gây ảnh hưởng gì đến bản .

 

những thứ lĩnh ngộ trong mộng yểm, khi tỉnh nàng chỉ cần luyện tập một chút là thể nắm vững, mộng yểm giúp nàng thêm nhiều thời gian, thứ giúp ích cho nàng hơn nhiều so với bộ 《Hỗn Độn Niết Bàn Công》 .

 

nàng truyền thừa chỉnh của Băng Ma, quyết tâm theo Kiếm đạo, thể chuyển sang tu luyện thứ khác giữa chừng.

 

Lục Nam Chi cùng U Mộng trong mộng yểm chơi đùa, U Mộng đành thu trong thức hải của nàng.

 

Đợi nửa ngày, đường núi tới một cô bé chừng tám chín tuổi, mặc một bộ váy ngắn xanh biếc, đội nón lá nhảy nhót nghêu ngao hát tiểu khúc.

 

Lục Nam Chi liếc mắt qua, tu vi Trúc Cơ trung kỳ, khỏi cảm thán, đúng là thượng giới, đứa trẻ nhỏ như tu vi thâm hậu thế .

 

Nàng ở tuổi , dường như mới Luyện Khí trung kỳ?

 

Cô bé tới mặt Lục Nam Chi, dừng , hất nón lá ngẩng đầu, lộ một khuôn mặt non nớt đáng yêu, một đôi đồng t.ử màu vàng vô cùng đặc biệt, mang theo chút xảo quyệt giống như mèo, hề phù hợp với lứa tuổi.

 

"Vị tỷ tỷ , cho hỏi Thúy Vân Lĩnh là hướng ?"

 

Lục Nam Chi đẩy nhẹ chiếc mặt nạ mặt, nhàn nhạt 'ừ' một tiếng, dáng vẻ trò chuyện nhiều.

 

"Cảm ơn tỷ tỷ, tỷ thật , chắc chắn tỷ cũng xinh ?"

 

Cô bé ý định rời , chân Lục Nam Chi mãi thôi.

 

Lục Nam Chi nhíu mày, lời nào, thầm đề phòng.

 

"Tỷ tỷ xinh , tương phùng là duyên, thể cho phương danh của tỷ ?"

 

Cô bé vẻ quen thuộc, ngừng xáp gần, Lục Nam Chi phận đối phương, tiện khinh cử vọng động, đồng t.ử vàng chắc chắn là huyết mạch hiếm , tất nhiên lai lịch.

 

Ánh mắt Lục Nam Chi lạnh lẽo, một bước nhảy vọt lên thanh cự kiếm tại Kiếm Môn Quan.

 

Vừa đầu , cô bé mà chớp mắt xuất hiện bên cạnh nàng, pháp khiến Lục Nam Chi cảm thấy vô cùng quen mắt.

 

"Tỷ tỷ, tỷ thích , nhưng thích tỷ mà, tỷ cùng về nhà ?"

 

Lục Nam Chi nụ tinh quái mặt cô bé, đột nhiên bật .

 

"Đừng quậy nữa, Tiểu Bạch."

 

Cô bé nghiêng đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc, "Tiểu Bạch là ai? Muội họ Bạch."

 

Cô bé kiễng chân, hai tay ôm lấy má, vẻ mặt đầy bí ẩn, "Muội nhỏ cho tỷ , tên là... Chúc! Cửu! U!"

 

Uỳnh!

 

 

Loading...