Ta Không Làm Liếm Cẩu, Ta Là Kẻ Cầm Đầu - Chương 132: Tứ sư huynh trở về
Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:38:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phượng Khê đổi giọng :
"Sư phụ, nghĩ xem vì Lệ Nam Thực đến Huyền Thiên Tông chúng ?"
Tiêu Bách Đạo ha ha: "Để mang tiền đến biếu chứ nữa!"
Phượng Khê: "......"
Sau khi đùa một câu, Tiêu Bách Đạo :
"Các nhánh Ma tộc vốn bằng mặt bằng lòng, lẽ là đến xem chỗ trú ẩn của Huyết Thiên Tuyệt, để về còn cái mà châm chọc ."
Phượng Khê đảo mắt: "Sư phụ, con thấy chuyện đơn giản như .
Người thấy Lệ Nam Thực đó gian xảo như chuột, hình như đang tìm kiếm thứ gì đó ?"
Tiêu Bách Đạo lắc đầu: "Chuyện đó thì phát hiện, mấu chốt là Huyền Thiên Tông thứ gì đáng để bận tâm chứ?"
"Sư phụ, là đang tự hạ thấp !"
Huyền Thiên Tông chúng là một trong tứ đại tông môn, tuy hiện tại nghèo túng, nhưng nội hàm môn phái vẫn còn đó!
Biết bảo vật gì ho.
Hơn nữa, Sư phụ thử nghĩ xem, lúc tại Huyết Thiên Tuyệt trốn trong Huyền Thiên Tông chúng ?
Hắn thật sự chỉ để dưỡng thương ?
Chẳng lẽ nhân cơ hội tìm kiếm thứ gì đó?
Tiêu Bách Đạo kìm gật đầu:
"Nghe con như , cũng khả năng .
rốt cuộc chúng tìm thứ gì đây?"
Trong lòng Phượng Khê một dự đoán.
Trước đó khi ở trong Vạn Kiếm Động, rõ ràng nàng là "Trừ ma vệ đạo, Huyền Vũ ban phúc!", nhưng kết quả hiển thị chỉ bốn chữ Huyền Vũ ban phúc.
Chẳng lẽ trong đó ẩn tình gì?
Phải chăng Ma tộc đang tìm thanh mộc kiếm của nàng? Hoặc là thứ gì đó liên quan đến mộc kiếm, là... một ?
Tuy nhiên, nàng .
Những điều chỉ là suy đoán của nàng, ngược chỉ khiến Sư phụ thêm phiền lòng.
Chỉ cần Huyền Thiên Tông nâng cao cảnh giác là .
Sau khi Phượng Khê trở về viện, Huyết Thiên Tuyệt – kẻ vốn chẳng hề động tĩnh gì – liền gửi tin tới.
Giọng điệu vô cùng bất thiện.
"Ta gần đây ngươi nổi tiếng, còn lấy Càn Khôn Phàm của Ma tộc chúng ? Có chuyện đó ?"
Phượng Khê tủm tỉm đáp : "Đại nhân, tin tức của ngài thật linh thông, chuyện gì cũng gạt ngài.
Tuy nhiên, ngài sai một điểm , lấy Càn Khôn Phàm, mà là Càn Khôn Phàm hại một vố!
Lúc đó suýt chút nữa sét đ.á.n.h c.h.ế.t!
Hơn nữa Càn Khôn Phàm cũng rớt phẩm cấp , chẳng còn tác dụng gì cả.
Nếu ngài thích, hôm nào đó gửi tặng nó cho ngài!"
Huyết Thiên Tuyệt: "..."
Tặng cho , để sét đ.á.n.h ?!
Phượng Khê tiếp: "Còn về chuyện thử luyện, chính là cố ý!
Bởi vì Lệ Nam Thực mang tới là t.ử tinh của Độn Ma tộc và Ảnh Ma tộc, căn bản của Huyết Ma tộc chúng !
Đây chẳng là cố ý chèn ép Huyết Ma tộc chúng ?!
Ta vả mặt chúng thì vả mặt ai?!
Nếu vì sợ lên Ma giới ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, khi âm thầm trừ khử vài tên !
Đương nhiên, còn nhỏ tuổi, việc khó tránh khỏi đôi chút lỗ mãng, mong ngài chỉ giáo thêm, chắc chắn sẽ sửa đổi kịp thời.
À , còn giữ cho ngài vài đoạn Vô Tướng Vô Tung Bạch Ngọc Ngó, đợi khi nào gia đình chúng gặp mặt, sẽ tặng cho ngài..."
Cơn giận đầy ắp của Huyết Thiên Tuyệt lập tức tan biến quá nửa.
Cũng đúng, kẻ mất mặt là Độn Ma tộc và Ảnh Ma tộc, thì liên quan gì đến ?!
Điều càng chứng tỏ cô nương nhỏ trong mắt chỉ là trưởng lão Huyết Ma tộc, chỉ trung thành với một .
Tuy nhiên, vẫn dùng giọng điệu mấy vui vẻ mà hỏi:
"Vậy tại ngươi báo cáo kịp thời chuyện ở Vô Danh Thành với ?"
Phượng Khê thở dài: "Đại nhân, vốn định báo cho ngài ngay lập tức, nhưng khi suy tính thấy thỏa đáng.
Khi đó mặt chỉ chừng , nếu kể chuyện cho ngài, dễ lộ tẩy phận.
Quan trọng nhất là, chuyện ở Vô Danh Thành vốn tính là bí mật gì, nhân tộc phần lớn sẽ báo chuyện cho Ma tộc chúng thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-khong-lam-liem-cau-ta-la-ke-cam-dau/chuong-132-tu-su-huynh-tro-ve.html.]
Đã , việc gì mạo hiểm gì?!
So với tin đó, một chuyện quan trọng hơn cần báo cáo với ngài.
Lệ Nam Thực lảng vảng ở Huyền Thiên Tông chúng hai ngày, cố tình chạy tới chỗ ngài từng dưỡng thương để xem xét, âm mưu gì .
Ta sợ phát hiện điều gì đó, nên để trong động, chỉ cho lượn lờ bên ngoài thôi.
Ngài xem, đúng ?"
Huyết Thiên Tuyệt lạnh một tiếng:
"Ta tới nhân tộc chuyến đơn giản mà!
Ngươi , dù cũng phát hiện cái gì .
Được , bản tọa còn việc xử lý, tin tức gì thì báo cáo ngay, đừng tự ý bậy!"
Phượng Khê tâng bốc thêm một hồi, lúc mới cất lệnh bài Huyết Ma tộc .
Nàng sờ cằm suy ngẫm, giọng điệu của Huyết Thiên Tuyệt, thể thấy rõ năm đó tới Huyền Thiên Tông quả thực chỉ đơn giản là dưỡng thương.
Cũng đúng, năm đó cô độc mã lẻn nhân tộc đại lục, nếu mục đích gì thì mạo hiểm tới thế?
Chẳng lẽ thực sự là nhắm mộc kiếm hoặc chủ nhân của mộc kiếm?
Nếu sợ Huyết Thiên Tuyệt nghi ngờ, Phượng Khê thật sự tìm cách thăm dò kỹ hơn.
Thôi bỏ , đường dài mới ngựa , tìm cơ hội hỏi .
Chậc chậc, cái tên tay trong Huyết Thiên Tuyệt thật tệ!
Luôn thể mang cho nàng những bất ngờ thú vị!
Khoảng thời gian tiếp theo, ngoại trừ việc tới thỉnh an Tiêu Bách Đạo, bộ thời gian còn Phượng Khê đều dùng để tu luyện.
Ngày hôm đó khi nàng đang tu luyện, Quân Văn chạy tới.
"Tiểu sư , Tứ sư trở về!
Đừng trách Ngũ sư nhắc nhở , Tứ sư là kẻ âm tình bất định, cả ngày dài mặt như đưa đám, cứ như ai thiếu nợ mấy triệu linh thạch !
Ngoài , còn thành kiến với nữ t.ử, nếu lời gì tổn thương , cứ coi như đang đ.á.n.h rắm, đừng để bụng.
Có cơ hội, sư sẽ giúp thu dọn !"
Phượng Khê Quân Văn , liền nhớ tới những tình tiết về Tứ sư Cảnh Viêm trong sách.
Cảnh Viêm xuất rõ ràng, vốn là Tiêu Bách Đạo cứu về từ tay một nữ tà tu.
Mặc dù nữ tà tu chuyện gì thực chất vì còn nhỏ, nhưng cũng để trong lòng những vết sẹo tâm lý.
Tính tình u ám, nhạy cảm đa nghi, đặc biệt vô cùng bài xích nữ t.ử.
Hừ.
Thế nhưng khi gặp Thẩm Chỉ Lan, trở thành kẻ quỵ lụy nàng .
Nguyên nhân , cẩu huyết.
Trong một thử luyện bí cảnh, hai trúng tình độc, tuy chuyện , nhưng cũng cầm tay, hôn môi .
Từ đó, cánh cửa tình cảm mở toang!
Cảnh Viêm yêu Thẩm Chỉ Lan sâu đậm, tin tưởng tuyệt đối.
Kết quả thì , Thẩm Chỉ Lan khi lợi dụng xong liền bán để đổi lấy một cơ duyên trời ban.
Cảnh Viêm trúng kịch độc, lở loét mà c.h.ế.t, c.h.ế.t nhắm mắt.
Phượng Khê thậm chí nghi ngờ trúng tình độc đó cũng là do Thẩm Chỉ Lan dàn dựng.
Phượng Khê đang mải suy nghĩ, thì Tiêu Bách Đạo truyền tin bảo nàng và Quân Văn tới đó.
Phượng Khê thư phòng của Tiêu Bách Đạo, thấy bên cạnh Sư phụ là một thiếu niên áo đen đang chắp tay.
Tóc dài như mực xõa lưng, sắc mặt tái nhợt, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, lông mày nhíu , dường như đang ẩn chứa vạn nỗi sầu lo.
Nhận tiến , ngẩng đầu về phía Phượng Khê.
Ánh mắt lạnh, mang theo vài phần xa cách.
Phượng Khê nhe hàm răng trắng nhỏ :
"Tứ sư , tin Sư phụ nhận cho một tiểu sư thông minh đáng yêu, cơ trí hoạt bát, dũng mưu, nên liền vội vàng chạy về ?
Ta da mặt mỏng, ngượng ngùng dám thừa nhận, hiểu mà!
Tứ sư , còn nhỉ? Khoảng thời gian ở đây, Huyền Thiên Tông chúng xảy nhiều chuyện thú vị..."
Cảnh Viêm cả buổi chen lời nào.
Thế nhưng vì lời của Phượng Khê thu hút, dù Phượng Khê sát bên cạnh, cũng hề .
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Quân Văn đang yên: "..."
Mình thật nên lo bò trắng răng mà!