Ta Không Làm Liếm Cẩu, Ta Là Kẻ Cầm Đầu - Chương 83: Phượng Khê bắt đầu màn phản công một mình
Cập nhật lúc: 2026-04-06 08:58:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Âm thanh chắc là những chiêu trò quái đản của Phượng Khê cho kinh ngạc, nên hồi lâu năng gì.
Mấy kẻ thành những ngày , kẻ thì c.h.ặ.t ngón út của đối phương, kẻ thì cắt tai, tuy đó đều dùng t.h.u.ố.c nối xương tiếp , nhưng cũng thấy hả giận.
Tại đến lượt nhóm , khiến kẻ khác thấy... nghẹn khuất?
Hắn cất giọng âm trầm:
"Các ngươi cũng đoán đấy, trong thành trọng bảo của Ma tộc. Nếu trong các ngươi kẻ vượt qua hết các thử thách, thì thể lấy món trọng bảo và rời khỏi đây an ."
" nếu ai trong các ngươi vượt qua , thì tất cả cứ ở đây tế thành !"
"Phải , cần nhắc nhở các ngươi một điều, các ngươi một nhóm thành, họ sắp thành thử thách ."
"Nếu họ thành , các ngươi sẽ còn cơ hội nữa!"
"Vì , bây giờ bản tọa cho các ngươi một lựa chọn, các ngươi tham gia thử thách, là g.i.ế.c đối phương?"
Giang Tịch và , nhóm chẳng lẽ là Thẩm Chỉ Lan và đồng bọn?
G.i.ế.c là thể nào!
Nếu chọn g.i.ế.c , thì bọn họ chẳng còn giữ giới hạn cơ bản nữa!
Vậy nên chỉ thể tham gia thử thách.
Bị động cũng đành chịu, ai bảo bọn họ đến muộn chứ!
Ngay đó, bọn họ Phượng Khê :
"Tiền bối, quy tắc của ngài vấn đề đấy!"
"Thứ nhất, ngài giới hạn thời gian vượt thử thách."
"Việc khiến cho nhóm từ mấy ngày , cứ ở đó lữa mãi."
"Nếu bọn đến, chẳng lẽ họ cứ lữa mãi tới tận kiếp ?"
"Thứ hai, là thử thách thì nên công bằng, chính trực và công khai."
"Bọn đông thế , ngài bắt bọn g.i.ế.c đối phương, đây chẳng là ỷ đông h.i.ế.p ít !"
"Thứ ba, sự nhắc nhở của ngài, chẳng là... gian lận !"
"Ngài là chủ khảo mà công khai gian lận, thử thách còn cần tiếp tục nữa ?"
"Bây giờ việc ngài cần là trừng phạt bọn , mà là tự trừng phạt chính !"
"Mười tám kiểu t.r.a t.ấ.n cực hình, ngài xem ngài chọn kiểu nào?"
Âm thanh phát tiếng gầm giận dữ, năng lảm nhảm gì đó mà Phượng Khê và hiểu.
dùng ngón chân cũng , chắc chắn lời ho gì.
Đợi một hồi lâu , âm thanh mới :
"Ngươi cũng lý, bản tọa quả thực sơ suất, nên bản tọa tự phế một cánh tay, ngươi hài lòng ?"
Phượng Khê chớp chớp mắt: "Nếu hài lòng, ngài thể tự bóp c.h.ế.t chính luôn ?"
Âm thanh : "..."
Giờ mở cổng thành, đuổi ngoài còn kịp nhỉ?
Phượng Khê tiếp tục lải nhải: "Vì quy tắc của ngài xuất hiện sơ hở, nên ngài bồi thường cho bọn ."
"Thế , những thử thách đó cứ bỏ qua hết, hãy để bọn cùng thử thách với nhóm luôn."
"Ngài thấy ?"
Âm thanh : "..."
Lời mặt dày như mà ngươi cũng ?
Đây là thành của , ngươi dám phản khách vi chủ, như hợp lẽ ?
Tuy nhiên, để bọn họ ở cùng một chỗ, xem đám tộc nhân tộc tự c.h.é.m g.i.ế.c lẫn cũng khá thú vị, thế là lạnh giọng đáp:
"Được, bản tọa chiều theo ý ngươi!"
Lời dứt, cảnh sắc mắt Phượng Khê và đổi .
Nào còn thành trì gì nữa, bọn họ lúc đang ở chiến trường.
Xung quanh đầy rẫy Ma binh Ma tướng, đang chằm chằm bọn họ.
Thế nhưng âm thanh hề đưa gợi ý nào, chẳng ai cách nào để vượt qua thử thách .
Là g.i.ế.c sạch tất cả Ma binh Ma tướng ?
Lúc , Tần Thời Phong mắt sáng lên: "Phía bên hình như là Chỉ Lan sư !"
Mọi theo hướng chỉ, cách qua một tầng kết giới trong suốt, Thẩm Chỉ Lan cùng bốn đang c.h.é.m g.i.ế.c với Ma tộc.
Xung quanh bọn họ đầy rẫy xác Ma tộc, chất cao như núi.
Thẩm Chỉ Lan lúc cũng thấy bọn họ.
Tay Thẩm Chỉ Lan run lên.
Đám mà c.h.ế.t? Còn thành? Lại còn đuổi kịp tiến độ thử thách của bọn họ?
Không!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-khong-lam-liem-cau-ta-la-ke-cam-dau/chuong-83-phuong-khe-bat-dau-man-phan-cong-mot-minh.html.]
Ma bảo là của nàng !
Chỉ nàng mới thể vượt qua thử thách!
Nàng sang bên nữa mà dốc sức c.h.é.m g.i.ế.c!
Tuy âm thanh mới vượt thử thách, nhưng giữa tộc nhân tộc và Ma tộc thì chỉ c.h.é.m g.i.ế.c mà thôi, chỉ cần g.i.ế.c sạch đám Ma tộc , chắc chắn sẽ qua .
Hình Vu mắt với vẻ bợ đỡ của đại sư nhà , bèn lạnh:
"Nếu ngươi thấy Thẩm Chỉ Lan hưng phấn thế, để đạp ngươi sang bên đó nhé?"
Tần Thời Phong nhất thời lúng túng: "Ta ý gì khác, chỉ là thấy vui vì bọn họ vẫn còn sống thôi."
Hình Vu: "Hừ, nhưng hình như vui vì ngươi vẫn còn sống !"
"Đợi về tông môn, ngươi chữa mắt ?"
"Tin , mắt ngươi chắc chắn vấn đề ."
"Có chút mù đấy."
Tần Thời Phong hận thể tát c.h.ế.t Hình Vu!
vết thương của Hình Vu vẫn lành hẳn, vả giờ lúc cãi cọ mấy chuyện , nên đành hừ lạnh một tiếng, lên tiếng nữa.
Phượng Khê giờ càng Hình Vu càng thuận mắt, cái miệng đúng là dài phí, dám dám !
Ngay lúc , đám Ma binh Ma tướng như thủy triều lao về phía .
Trong thức hải của Phượng Khê vang lên âm thanh của Cục đen nhỏ:
"Chủ nhân, nhanh! Mau để ăn ma khí!"
"Ma khí của đám vô cùng tinh thuần!"
"Một bữa bằng mười bữa khác!"
"Nhanh xông lên !"
"Cơ hội thể bỏ lỡ, thời cơ đến hai !"
Đôi mắt Phượng Khê sáng rực, nàng rút thanh kiếm gỗ , hét lớn một tiếng bắt đầu... tự phản công!
"Đứng ! Ma tộc to gan dám phạm biên giới nhân tộc , Phượng Khê liều mạng với các ngươi!"
"Xem kiếm ! Đâm mắt! Chọc mũi! Chém tai!"
"Ta c.h.é.m! Ta c.h.é.m! Ta c.h.é.m c.h.é.m c.h.é.m!"
...
Nàng bận rộn đến mức chạy ngược chạy xuôi trong đại quân Ma tộc, chẳng khác nào một con !
Kỳ lạ , dù nàng ba bảy lượt xông pha giữa trùng vây Ma tộc nhưng vẫn hề mảy may trầy xước.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Đám quân Ma tộc đó dường như vô cùng chậm chạp, đối mặt với nàng thì cứ chần chừ do dự.
Giang Tịch và những khác vốn đang lo lắng đến đổ mồ hôi hột vì sự an nguy của nàng: "..."
Sức hút cá nhân của tiểu sư Phượng Khê mạnh đến mức ?!
Đến cả Ma tộc cũng đành lòng tổn thương nàng?
Họ rằng, Phượng Khê sai Cục đen nhỏ âm thầm ngụy trang cho nàng thành một nửa Ma tộc.
Sở dĩ chỉ là một nửa, vì nếu ngụy trang thành Ma tộc thì Giang Tịch và những khác sẽ phát hiện sơ hở.
nếu chỉ là một nửa thì chẳng vấn đề gì cả, dù xung quanh đều là Ma tộc, vương chút ma khí cũng là chuyện bình thường.
Chính vì nàng ngụy trang thành một nửa Ma tộc nên đám đại quân Ma tộc vốn linh trí gì mới hoang mang!
Người hình như là một nhà!
Đã là một nhà thì thể g.i.ế.c!
Thế nên, chúng cứ mặc cho Phượng Khê tung hoành giữa đám đông.
Cục đen nhỏ hạnh phúc c.h.ế.t!
Đã bao lâu nó ăn ma khí tinh thuần như cơ chứ!
Nó ngay là chọn lầm chủ nhân mà!
Tuy tu vi của vị chủ nhân vô lương tâm chẳng , nhưng cái đầu óc!
Từ ngày theo nàng, chỉ hạnh phúc của nó cứ tăng vùn vụt!
Còn về những chuyện Phượng Khê áp bức nó , nó chọn cách quên .
Chuyện cũ cứ để nó qua !
Chẳng mấy chốc, Cục đen nhỏ no đến mức căng tròn thành Đại đen nhỏ.
Phượng Khê cũng chạy nổi nữa.
Nàng dứt khoát vẽ một vòng tròn xung quanh xuống.
Đám Ma binh Ma tướng cứ như thể vòng tròn đó bỏng chân , một ai dám bén mảng gần.
Giang Tịch và những khác đang chiến đấu đến kiệt sức: "..."
Đối xử phân biệt như thật sự ?!