Ta Không Thành Tiên - Chương 1716
Cập nhật lúc: 2026-01-31 19:37:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Cập nhật lúc: 2026-01-31 19:37:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Trong lúc Kiến Sầu cản giúp y đòn tấn công phía !
Lưỡi kiếm cực cùn, xuyên qua cơ thể , dễ dàng như đ.â.m xuyên một miếng đậu phụ, như thể tốn chút sức lực nào.
Từ n.g.ự.c , từ lưng .
“Tí tách, tí tách”
Máu tươi theo lưỡi kiếm chảy xuống, nhỏ xuống đất, dần dần cuồn cuộn.
Một kiếm , quá quyết liệt.
Dường như căn bản nghĩ đến việc để cho ai cơ hội cứu vãn.
Cả kiếm đều xuyên qua, chỉ còn một đoạn chuôi kiếm, còn nắm trong tay.
Thật giống như một cơn ác mộng.
Kiến Sầu thấy áo bào dài dệt kim bay phấp phới của y, thấy đôi tay nhuốm m.á.u của y, cũng thấy gương mặt bình tĩnh của y.
trong khoảnh khắc , chỉ duy nhất ánh mắt phức tạp đó.
Nàng mở miệng liền gọi gì đó, nhưng cơn gió lạnh lẽo đột nhiên gào thét ập đến, cuốn giọng của nàng trong gió, chớp mắt còn thấy.
“Phụt”, Khúc Chính Phong ngã giữa biển mây cuồn cuộn, tầng mây đỡ lấy thể nhuốm m.á.u của y, thanh Hải Quang Kiếm cũng rơi giữa mây, ánh sáng dần mờ .
Trong ngoài, tất cả các tu sĩ đều sững sờ!
Không ai hiểu tại Khúc Chính Phong như .
Kiến Sầu rõ ràng lập lời thề khi Hoành Hư Chân Nhân tự vẫn, ân oán ngày xưa đều bỏ qua, y gì thế , khổ sở thế ?!
Kiếm Nhai Sơn, một trong ba thanh kiếm của Nhai Sơn.
Sinh từ trong núi Nhai Sơn, là thanh kiếm linh tú chính khí nhất của Nhai Sơn, tuy là chất đá, nhưng c.h.é.m sắt như bùn, hủy hồn diệt phách, dễ như trở bàn tay.
Ngay cả lúc đ.â.m cơ thể chủ nhân, uy lực cũng hề giảm nửa phần.
Chỉ là một bầu nhiệt huyết son sắt, tưới lên kiếm, rốt cuộc khiến thanh kiếm cảm nhận vài phần bi ai sâu nặng, run rẩy kêu vang.
Toàn Kiến Sầu lạnh đến còn cảm giác, nàng thậm chí còn nắm c.h.ặ.t Nhất Tuyến Thiên , chỉ bước về phía một bước, bước một bước.
Dường như vững, cũng dường như chao đảo.
Ánh mắt của Khúc Chính Phong, rơi mặt nàng, chỉ một tiếng: “Xin ”
Cuối cùng là y phụ lòng.
Vì báo thù , x.é to.ạc nỗi đau mà Kiến Sầu vốn ai mặt ; nay phụ lòng nàng vì mà bỏ thù lập lời thề, cố chấp ý kiến của .
y vốn cũng là sống tạm bợ.
Đại trượng phu đời, sống là nhân kiệt, c.h.ế.t là quỷ hùng, dám dám chịu!
Biết là ác, vẫn cố ;
Biết là sai, vẫn cố cầu!
Chỉ là y rốt cuộc xuất từ Nhai Sơn, chịu hết sự dạy dỗ của sư trưởng, hiểu rõ công đạo thiên hạ, cho dù nhập ma, thể từ bỏ một ngạo cốt, một bầu gan của môn hạ Nhai Sơn ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-khong-thanh-tien/chuong-1716.html.]
Khi quyết định gây vô nghiệp sát hôm nay, y vạch sẵn kết cục cho . Dù cho các tu sĩ thiên hạ thể để y hôm nay rời , vẫn Kiếm Hoàng của ở Minh Nhật Tinh Hải, y cũng thể dung túng cho mang theo tất cả những điều , sống tạm bợ đời mà hề chút áy náy.
Vậy thì khác gì lũ chuột Côn Ngô, khác gì Hoành Hư Chân Nhân?
Qua cửa ải của các tu sĩ thiên hạ, cũng qua cửa ải của lòng !
Nhật nguyệt sáng soi, càn khôn rộng lớn.
là một ngày trời hiếm .
Khúc Chính Phong chớp mắt, dường như cảm thấy ánh sáng mặt trời quá ch.ói, nhưng khóe môi từ từ nở một nụ .
Kiếm lực thuần túy kiếm Nhai Sơn đang gột rửa thể y, xuyên qua tứ chi bách hài của y, thấm nguyên và hồn phách, thể đảo ngược, cũng khiến kinh mạch y hiện như những gợn sóng.
Kiến Sầu đột nhiên thấy rõ ràng!
Trong l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn của y, là trống .
Thế là lúc , nàng đột nhiên một cảm giác như cả một bàn tay khổng lồ nắm c.h.ặ.t, thở , t.h.ả.m thiết đến mức ngột ngạt!
Là trái tim son sắt của Nhai Sơn!
Khúc Chính Phong năm đó, rốt cuộc là mang theo sự quyết liệt như thế nào, moi trái tim nóng hổi đó khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, ném Hoàng Tuyền ăn mòn xương cốt!
Nàng quỳ xuống bên cạnh y, trong lòng bàn tay tỏa một vùng ánh sáng vàng như sóng nước, chỉ lúc bảo vệ thần hồn của y đang kiếm Nhai Sơn ngừng phá hủy.
thể!
Đó là một sức mạnh vĩ đại mà ngay cả sức mạnh luân hồi cũng thể cứu vãn, như dòng sông cuồn cuộn, cuốn theo Khúc Chính Phong, hướng về mệnh định, thể đầu.
Trong cơn mơ màng, như tiếng vui vẻ, vang vọng biển mây của Côn Ngô.
Là những lời phàn nàn của chưởng môn Trịnh Yêu về những công việc phức tạp hàng ngày, là những lời dạy dỗ ngớt của sư tôn Phù Đạo khi cầm chân gà; là khi Kiến Sầu trúc cơ dùng Phiên Thiên Ấn đ.á.n.h một cái lỗ lớn Tàng Kinh Các, cả núi kinh ngạc; là khi Thẩm Cữu đáng ghét cầm chiếc quạt hoa đào lừa gạt khắp nơi, đùa giỡn hò hét; là một câu mà Trần Duy Sơn nửa ngày , là tiếng phóng khoáng của Khấu Khiêm Chi; là bức tranh sơn thủy trải dài của Bạch Dần, là lời tuyên bố hào hùng khắp non sông khi du ngoạn của Dư Tri Phi, cũng là ánh mắt rụt rè nội liễm của Khương Hạ.
Còn .
Nữ tu vốn nên là tiểu sư của y, trở thành đại sư tỷ của y, tư thế phục đỉnh Hoàn Sao.
Nhai Sơn, Nhai Sơn ơi.
Cuối cùng là thể trở về.
Không thể đến Trích Tinh Đài, Lãm Nguyệt Điện, lên Bạt Kiếm Đài, leo lên đỉnh Hoàn Sao.
đời hối hận!
Không hối hận Nhai Sơn !
Muôn vàn nỡ và lưu luyến, chỉ tụ thành một vùng ẩm ướt trong đáy mắt, Khúc Chính Phong thể cảm nhận rõ ràng sự tan biến của thần hồn , cũng trong ánh mắt cuối cùng , thấy thanh Hải Quang Kiếm rơi biển mây run rẩy bay lên.
Khi nước mắt rơi, hai mắt mờ .
Chỉ dựa ý chí sâu sắc trong xương m.á.u, đưa tay , như nắm lấy thanh kiếm đó, từ xa!
Lại như thể chỉ là một cái chỉ tay.
Kiến Sầu thấy giọng trầm thấp của y, trong nháy mắt như mưa!
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.