Ta Không Thành Tiên - Chương 260
Cập nhật lúc: 2026-01-31 18:46:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Cập nhật lúc: 2026-01-31 18:46:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Trong lòng nghĩ như , Kiến Sầu tự giễu một tiếng.
Nuôi một con tiểu yêu tinh, còn coi đang nuôi con nữa chứ.
Nàng cất bước, một nữa khỏi Khốn Thú Trường.
Trên Nhai Sơn, bao phủ trong một mảnh tàn hồng.
Lại là hoàng hôn.
Trong Quy Hạc Tỉnh, ảnh Kiến Sầu toát , trực tiếp trở về nhà gỗ nhỏ của , mà là trực tiếp bay khỏi Nhai Sơn đạo, tới tiền sơn Nàng cũng quên, nơi còn Tiểu Điêu .
Nhai Sơn xích sắt dài dằng dặc xuất hiện mặt Kiến Sầu, Kiến Sầu nhiều một cái, trực tiếp bay về phía bãi sông.
Trong tàn dương, cỏ dại giữa Thiên Tu Mộ, mang theo một loại màu tím gần như yêu dị.
Kiến Sầu còn nhớ rõ vị trí lúc đầu gặp Tiểu Điêu, lướt qua, lập tức liền phát hiện đống "rác rưới" đặt tại chỗ cũ , dường như nửa điểm đổi.
Tiểu Điêu ?
Kiến Sầu vốn tưởng rằng nó trở về vì đống rác rưới , nghĩ tới nơi thế mà nửa điểm dấu vết động qua cũng .
"Tiểu Điêu!"
Kiến Sầu đống rác rưới , hô to một tiếng.
Giọng trong trẻo của nàng, hòa trong nước sông, lập tức truyền xa.
Sột soạt.
Trong bụi cỏ lập tức truyền đến âm thanh.
Vút!
Kiến Sầu chỉ thấy trong khóe mắt, một bóng xám nhanh như tia chớp quen thuộc vọt .
Nàng lập tức kinh hỉ: "Tiểu Điêu!"
"Gâu u u u!"
Phảng phất cũng nghĩ tới Kiến Sầu còn sẽ đến tìm , thể linh hoạt của Tiểu Điêu, lập tức rơi vai Kiến Sầu, mật dùng cái đuôi cọ cọ cổ Kiến Sầu, phát một trận tiếng "sói tru".
Kiến Sầu bật : "Còn tưởng rằng ngươi bao nhiêu cốt khí, ngay cả đống rác... tài bảo , cũng cần nữa."
"U u u!"
Tiểu Điêu lập tức bất mãn, giận trừng Kiến Sầu, dùng móng vuốt chỉ chỉ đống đồ vật mặt đất , chỉ chỉ n.g.ự.c .
Bắt nạt Điêu!
Bắt nạt Điêu !
Đó đều là tài bảo thật vất vả thu thập , đều là đồ vật yêu thích!
Phàm nhân ngu xuẩn, hiểu thưởng thức thì câm miệng !
Kiến Sầu chớp chớp mắt, một tát vỗ lên trán nó.
"Bốp!"
"Gâu u u u!"
"Không ngươi khăng khăng theo ? Sao đến Nhai Sơn ngươi còn dám chạy trốn? Ngươi chạy thử xem? Xem đ.á.n.h gãy chân Điêu của ngươi!" Kiến Sầu giả vờ hung ác, trừng mắt Tiểu Điêu.
Một một điêu, bốn con mắt.
Tiểu Điêu sợ đến mức lông đều dựng lên, lập tức giơ cả hai chân lên, gian nan dùng móng vuốt ôm lấy, chỉ dùng m.ô.n.g vai Kiến Sầu, thế mà còn vững vàng.
"U u u!"
Trời ạ, ngay cả chân của Điêu cũng đ.á.n.h gãy, còn nhân tính a!
"Hừ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-khong-thanh-tien/chuong-260.html.]
Kiến Sầu đang định hảo hảo với Tiểu Điêu chuyện , nghĩ tới, trong bụi cỏ, thế mà truyền một tiếng khẽ.
Trong nháy mắt đó, nàng lập tức nắm c.h.ặ.t Quỷ Phủ trong tay, thể căng cứng, theo hướng âm thanh.
Dòng chảy của Cửu Đầu Giang ánh chiều tà, ánh sáng vụn lấp lánh, giống ngày Kiến Sầu Sát Hồng Tiểu Giới.
Bất quá, hôm nay dù cũng nhiều chuyện kỳ quái xảy như .
Trong khí, ngoại trừ mùi ẩm ướt của nước sông, mùi thơm của cỏ xanh, phảng phất còn một chút mùi rượu nồng nàn, thuần hương.
"Không cần khẩn trương, tiểu sư ..."
Giọng chút quen tai, mang theo ý .
Bên cạnh ngôi mộ nào đó phía , trong bụi cỏ xanh cao cao, một đạo ảnh huyền hắc thon dài, tựa hồ mấy phần lười biếng lên.
Lần , Kiến Sầu rốt cục thấy rõ.
Kỳ thật cần , cũng là ai.
Nhai Sơn sẽ thứ hai gọi nàng là tiểu sư một cách đáng ghét như .
Lông mày nhíu , ngón tay Kiến Sầu nắm Quỷ Phủ, buông , giọng lạnh nhạt: "Đại sư ."
Nghe giọng điệu xem.
Trên Khúc Chính Phong dính một ít vết bẩn, dường như chính là dựa ngôi mộ nào đó, nửa điểm cũng để ý.
Hắn , mang theo vài phần hương vị vân đạm phong khinh, ánh mắt rơi mặt Kiến Sầu, khẽ nhướng mày: "Tâm cam tình nguyện, lưng hà tất gọi là đại sư ?"
Sắc mặt Kiến Sầu đổi, vẫn lạnh nhạt như cũ: "Tâm cam tình nguyện, mặt hà tất gọi là đại sư tỷ?"
Gần như là trả nguyên văn cay độc.
Ý mặt Khúc Chính Phong, rốt cục nhạt vài phần.
Hắn chuyện bản mệnh đạo ấn, hôm nay thấy Kiến Sầu, quả thật đổi nhiều.
Tốc độ của nàng quá nhanh...
Nhanh đến mức, ngay cả , cũng nhịn sinh vài phần ghen tị.
Lại về phía hai bước, Khúc Chính Phong rốt cục xuất hiện mặt Kiến Sầu.
Tiểu Điêu nghiêng đầu, hai con mắt linh động đ.á.n.h giá , dường như mấy phần tò mò.
Ánh mắt Khúc Chính Phong, cũng rơi con Tiểu Điêu , bất quá dừng bao lâu, liền đặt về Kiến Sầu.
"Bản lĩnh tiểu sư tiến bộ."
Kiến Sầu trả lời, chỉ : "Vừa lúc sư phụ đang hỏi hành tung của đại sư , Thẩm sư đại sư lát nữa sẽ từ biệt."
"Không từ biệt."
Ngoài dự liệu, Khúc Chính Phong một tiếng, cho một đáp án khiến Kiến Sầu kinh ngạc.
Không từ biệt?
Có ý gì?
Kiến Sầu nhịn nhíu mày.
"Tại ?"
Khúc Chính Phong hôm nay hiển nhiên ý tứ động thủ, Kiến Sầu một cái, liền chuyển mắt về phía Cửu Đầu Giang.
"Ai quy định, mỗi rời , đều cáo biệt ?"
"..."
Tự nhiên ai quy định qua.
Kiến Sầu chỉ cảm thấy câu trả lời của Khúc Chính Phong, khiến đoán , nàng bỗng nhiên nhớ tới chuyến Thanh Phong Am Ẩn Giới, thế là, tất cả sự cổ quái của Khúc Chính Phong, nàng đều lười suy nghĩ.
"Đại sư , chuyến Thanh Phong Am Ẩn Giới , hung hiểm cực lớn. Hơn nữa, bên Côn Ngô phái chính là t.ử mới thu nhận trướng Hoành Hư Chân Nhân, Tạ Bất Thần."
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.